MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 2: Những mặt nạ quý tộc

Julian Thorne

Chương 2: Những mặt nạ quý tộc

2,116 từ · ~11 phút đọc

Ánh bình minh chưa kịp ló dạng, toàn bộ toa tàu số 7 đã chìm trong một bầu không khí ngột ngạt dù hệ thống thông gió vẫn hoạt động đều đặn. Julian Thorne đứng ở đầu hành lang, quan sát những người phục vụ đang cố gắng giữ bình tĩnh khi bưng những khay trà sớm. Khói thuốc lá và mùi sáp nến cháy dở từ đêm qua tạo nên một hỗn hợp mùi vị khó chịu. Đoàn tàu lúc này đã rời xa vùng ngoại ô London, lao vun vút qua những cánh đồng hoang sơ của nước Anh dưới bầu trời xám xịt của một mùa đông cuối triều đại Victoria.

Thorne lật xem danh sách hành khách mà Penhaligon vừa cung cấp. Tờ giấy mỏng rung nhẹ theo nhịp chuyển động của con tàu. Có tổng cộng bảy hành khách khác trong toa này, không tính nạn nhân và nhân viên phục vụ. Một sự sắp xếp hoàn hảo cho một tấn kịch khép kín.

“Chúng ta sẽ bắt đầu với người ở gần khoang số 12 nhất.” Thorne nói, mắt không rời bản danh sách. “Đại tá Arbuthnot.”

Phòng ăn của toa hạng nhất được trưng dụng làm nơi thẩm vấn tạm thời. Những chiếc ghế bọc da thuộc cao cấp và bàn gỗ sồi nặng nề tạo cảm giác vững chãi, nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt của người đối diện Thorne lại cho thấy điều ngược lại. Đại tá Arbuthnot ngồi thẳng lưng, đôi vai rộng choán hết một phần không gian. Bộ râu quai nón được cắt tỉa cầu kỳ của ông ta hơi rung lên mỗi khi ông ta thở mạnh.

“Thật là một sự xúc phạm trắng trợn!” Arbuthnot gầm gừ, giọng nói vang dội như tiếng súng thần công. “Tôi đã phục vụ trong quân đội Hoàng gia ở Ấn Độ khi những người như ông còn đang học cách thắt dây giày. Việc bị giữ lại như một tên tội phạm thế này là không thể chấp nhận được.”

Thorne bình thản đặt cuốn sổ tay xuống bàn. Anh không hề nao núng trước sự thị uy của người lính già.

“Sự phục vụ của ông đối với Đế chế là điều đáng trân trọng, thưa Đại tá. Tuy nhiên, cái chết của Samuel Ratcliffe là một thực tế không thể phớt lờ. Ông đã nghe thấy gì từ khoang bên cạnh vào khoảng giữa đêm qua?”

Arbuthnot hừ lạnh, ông ta rút một chiếc tẩu thuốc ra nhưng rồi lại cất đi khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của Thorne.

“Tôi ngủ rất say. Tiếng bánh xe tàu nghiến trên đường ray là bản nhạc ru ngủ tốt nhất. Tôi chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít qua khe cửa sổ.”

“Thật sao?” Thorne nghiêng người tới trước. “Một người lính kỳ cựu của vùng biên giới phía Bắc, nơi mà một tiếng bẻ cành khô cũng có thể báo hiệu cái chết, lại có thể ngủ say đến mức không nghe thấy tiếng vật dụng rơi vỡ ngay sát vách tường mình sao? Tôi thấy trên tay nắm cửa khoang của ông có một vết xước mới, Đại tá. Có vẻ như ông đã cố mở cửa khoang mình để kiểm tra hành lang vào lúc hai giờ sáng.”

Gương mặt Arbuthnot thoáng hiện một tia bối rối, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ uy quyền.

“Tôi chỉ đi vệ sinh. Và tôi thấy một bóng người đi ngang qua hành lang. Một người mặc áo choàng lụa đỏ.”

“Màu đỏ?” Thorne ghi chú lại. “Ông có thấy rõ khuôn mặt không?”

“Không. Chỉ là một dáng người mảnh khảnh. Tôi đồ rằng đó là một phụ nữ.”

Thorne cho phép vị Đại tá rời đi sau khi ghi lại những chi tiết mơ hồ đó. Anh biết Arbuthnot đang giấu giếm điều gì đó, có lẽ là một mối liên hệ cũ với Ratcliffe tại thuộc địa, nhưng hiện tại, bóng người mặc áo choàng đỏ là manh mối trực quan hơn.

Người tiếp theo là Công nương Dragomiroff, một phụ nữ Nga lưu vong với đôi mắt sâu hoắm và làn da nhăn nheo như những tấm bản đồ cũ. Bà ta ngồi xuống ghế với một sự uy nghi khó cưỡng, đôi bàn tay gầy guộc đeo đầy những chiếc nhẫn kim cương lấp lánh nhưng lạnh lẽo.

“Ông Thorne,” Bà ta bắt đầu, giọng nói trầm và mang âm hưởng của tầng lớp quý tộc cũ. “Samuel Ratcliffe là một kẻ thô lỗ. Việc ông ta chết là một sự giải thoát cho nền kinh tế, nhưng cách thức ông ta chết thì thật thiếu thẩm mỹ.”

“Bà có vẻ không ngạc nhiên, thưa Công nương.”

“Ở tuổi của tôi, điều duy nhất khiến tôi ngạc nhiên là việc mình vẫn còn thức dậy vào mỗi sáng. Đêm qua, tôi đã yêu cầu người hầu gái của mình, Schmidt, đọc truyện cho nghe đến tận ba giờ sáng. Bà ấy có thể làm chứng.”

Thorne quan sát kỹ những chiếc nhẫn trên tay bà ta. Một trong số đó là loại nhẫn có ngăn chứa nhỏ — kiểu trang sức thường được dùng để đựng thuốc hít, hoặc đôi khi là độc dược.

“Bà có biết Ratcliffe từ trước không?”

“Gia đình tôi từng có những giao dịch không mấy vui vẻ với công ty dầu mỏ của ông ta tại Baku. Nhưng đó là chuyện của mười năm trước, khi những giếng dầu còn là niềm hy vọng thay vì là mồ chôn tiền bạc.”

Thorne kết thúc cuộc thẩm vấn ngắn gọn với Công nương. Anh nhận ra rằng trên toa tàu này, ai cũng có một lý do để ghét Ratcliffe. Vị tỷ phú này không chỉ giàu có mà còn là một kẻ săn mồi tàn nhẫn trong giới kinh doanh, để lại sau lưng hàng dài những nạn nhân của sự phá sản và tuyệt vọng.

Anh đứng dậy, rời khỏi phòng ăn và quay lại khoang số 12. Hiện trường vẫn được giữ nguyên. Thorne quỳ xuống sàn, lần này anh tập trung vào gầm giường của nạn nhân. Anh tìm thấy một thứ mà đêm qua trong bóng tối sương mù đã bị bỏ sót: một chiếc khuy áo bằng bạc, nhỏ xíu, có khắc hình một con đại bàng tung cánh.

“Huy hiệu của lực lượng Hiến binh Pháp.” Thorne thầm nghĩ. “Tại sao một chiếc khuy áo của cảnh sát Pháp lại nằm dưới gầm giường của một tỷ phú Anh trên một chuyến tàu khởi hành từ London?”

Anh bước ra hành lang và bắt gặp Penhaligon đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy lo âu.

“Thorne, chúng ta sắp đến biên giới. Nếu không tìm ra hung thủ, cảnh sát địa phương sẽ can thiệp và mọi chuyện sẽ vỡ lở.”

“Ông Penhaligon, hãy cho tôi gặp người hầu gái Schmidt. Và cả người phụ nữ trẻ ở khoang số 9, cô gái người Anh làm nghề gia sư ấy.”

Mary Debenham, cô gia sư trẻ, bước vào phòng với vẻ điềm tĩnh lạ thường. Cô mặc một bộ đồ len màu xám giản dị, mái tóc búi cao gọn gàng. Thorne nhận thấy đôi bàn tay cô hơi đỏ lên, một dấu hiệu của việc tiếp xúc với hóa chất tẩy rửa mạnh hoặc nước đá lạnh.

“Cô Debenham, cô đã đi du lịch từ Baghdad về phải không?”

“Vâng, thưa ông. Tôi làm việc cho một gia đình quan chức ở đó.”

“Cô có thói quen hút thuốc không?”

Mary hơi khựng lại, rồi gật đầu nhẹ. “Đôi khi, để làm dịu thần kinh. Nhưng tôi chỉ hút loại thuốc cuộn tay rẻ tiền. Lương gia sư không cho phép những thứ xa xỉ hơn.”

Thorne lấy mẩu thuốc lá tìm được ở hiện trường ra, đặt lên bàn.

“Đây là loại cô dùng?”

Mary quan sát mẩu thuốc, đôi mắt xanh của cô không hề dao động.

“Trông có vẻ giống. Nhưng tôi đã ở trong khoang của mình cả đêm. Cô Greta Ohlsson, người cùng phòng với tôi, có thể xác nhận điều đó. Cô ấy bị đau đầu và tôi đã chăm sóc cô ấy.”

“Một bằng chứng ngoại phạm kép.” Thorne lẩm bẩm. “Rất khéo léo.”

Sau khi Mary rời đi, Thorne đứng lặng yên giữa phòng ăn. Các mảnh ghép bắt đầu hiện ra, nhưng chúng không khớp nhau một cách logic. Một Đại tá quân đội ngủ say bất thường, một Công nương với mối thù cũ, một cô gia sư điềm tĩnh và một mẩu thuốc lá. Và còn cả bóng người mặc áo choàng đỏ mà Arbuthnot đã nhắc đến.

Anh chợt nhớ lại cấu trúc của khoang tàu. Các khoang hạng nhất được thiết kế để có thể thông nhau qua một cánh cửa nhỏ ở giữa trong trường hợp là gia đình đi cùng. Anh quay lại khoang số 12, đẩy mạnh chiếc tủ quần áo sang một bên. Đúng như anh nghi ngờ, có một cánh cửa bí mật kết nối với khoang số 11 — khoang của Công nương Dragomiroff.

Thanh chốt của cánh cửa này đã được bôi dầu một cách cẩn thận để không phát ra tiếng động khi mở.

Thorne nhận ra rằng hung thủ không cần phải thoát ra hành lang. Hắn có thể đã di chuyển xuyên qua các khoang tàu như một bóng ma. Nhưng tại sao cửa chính lại được chốt trong? Đó là một cái bẫy tâm lý. Hung thủ muốn người điều tra tin rằng đây là một vụ án “phòng kín” để đánh lạc hướng khỏi thực tế rằng hắn đã có một lối thoát khác đơn giản hơn nhiều.

Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cuối toa tàu. Thorne lao ra hành lang. Người phục vụ tàu đang đứng trước cửa khoang vệ sinh chung, mặt cắt không còn giọt máu.

Trên tấm gương của phòng vệ sinh, một dòng chữ được viết bằng son môi màu đỏ thẫm — cùng loại màu với bóng người mà Arbuthnot đã thấy:

“Sự công bằng không bao giờ ngủ.”

Dưới sàn nhà, chiếc áo choàng lụa đỏ nằm vứt lăn lóc, nhưng bên trong nó không có ai. Julian Thorne tiến lại gần, anh không nhìn dòng chữ mà nhìn xuống rãnh thoát nước trên sàn. Có những hạt cát nhỏ, màu trắng mịn.

“Cát từ sa mạc.” Thorne nhặt một hạt lên, đưa lên mũi ngửi. “Nó mang theo mùi của vùng Trung Đông. Vụ án này không bắt nguồn từ London, nó bắt nguồn từ một nơi xa xôi hơn nhiều.”

Anh quay lại nhìn những hành khách đang tụ tập ở hành lang với vẻ mặt kinh hoàng. Mỗi người trong số họ đều mang một chiếc mặt nạ của sự quý phái, nhưng đằng sau đó là những vết sẹo của quá khứ. Thorne nhận ra mình không chỉ đang truy tìm một kẻ giết người, anh đang đối đầu với một tổ chức hoặc một nhóm người đã lên kế hoạch này từ rất lâu.

Cái chết của Samuel Ratcliffe không phải là một sự ngẫu nhiên. Nó là một buổi hành hình được dàn dựng tỉ mỉ.

“Mọi người, xin hãy trở về khoang của mình.” Giọng Thorne đanh lại, mang theo uy quyền của một người từng chỉ huy những chiến dịch đặc biệt. “Vở kịch này chỉ mới bắt đầu, và tôi cam đoan rằng, trước khi chúng ta tới Paris, sự thật sẽ được phơi bày.”

Thorne quay về khoang của mình, anh cần xem lại hồ sơ cũ về một vụ bắt cóc và giết hại trẻ em chấn động London cách đây nhiều năm — vụ án Armstrong. Một linh tính nghề nghiệp mách bảo anh rằng, Samuel Ratcliffe thực chất là một cái tên giả, và gã tỷ phú này chính là kẻ thủ ác đã trốn chạy công lý năm nào.

Nếu đúng như vậy, thì tất cả những người trên toa tàu này không phải là hành khách tình cờ. Họ là một bồi thẩm đoàn tự thiết lập, và chuyến tàu này là pháp trường của họ.

Julian Thorne ngồi xuống, ánh sáng của đèn gas chập chờn phản chiếu trên khuôn mặt cương nghị. Anh đối diện với một tình thế tiến thoái lưỡng nan về đạo đức: Liệu anh nên thực thi pháp luật để bắt giữ những người đang đòi lại công lý cho một đứa trẻ tội nghiệp, hay anh sẽ để sự thật trôi theo những dặm đường của chuyến tàu tốc hành?

Tiếng máy móc vẫn nện đều, vang vọng như tiếng búa của vị thẩm phán tối cao. Đêm thứ hai trên tàu sắp bắt đầu, và Thorne biết, bóng tối sẽ còn mang đến nhiều điều kinh khủng hơn nữa.