MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 3: Bóng ma từ quá khứ

Julian Thorne

Chương 3: Bóng ma từ quá khứ

2,144 từ · ~11 phút đọc

Con tàu tốc hành tiếp tục lao đi trong màn đêm đặc quánh của vùng Trung Âu. Tiếng bánh xe thép nghiến lên đường ray không còn là nhịp điệu đều đặn của sự dịch chuyển, mà giờ đây nó nghe như những tiếng đập của một trái tim đang lo âu. Trong khoang riêng của mình, Julian Thorne không ngủ. Anh ngồi bên chiếc bàn nhỏ, ánh đèn điện chập chờn rọi xuống những trang hồ sơ cũ kỹ mà anh đã yêu cầu Penhaligon gửi điện tín thu thập từ kho lưu trữ của Scotland Yard tại ga dừng trước đó.

Những dòng chữ viết tay trên giấy da đã ngả màu vàng ố nhắc lại một thảm kịch kinh hoàng xảy ra vào khoảng hơn một thập kỷ trước, cái thời mà cả London rúng động bởi vụ bắt cóc đứa trẻ nhà Armstrong. Một vụ án mà Thorne, khi ấy còn là một thanh tra trẻ đầy triển vọng, đã đứng bên lề nhìn cấp trên của mình thất bại trong việc đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng.

Kẻ chủ mưu, Cassetti, đã biến mất cùng số tiền chuộc khổng lồ, để lại sau lưng một gia đình tan nát: người mẹ qua đời vì suy nhược, người cha tự sát và đứa trẻ tội nghiệp không bao giờ được tìm thấy.

Thorne đưa ngón tay miết nhẹ lên bức ảnh đen trắng của Cassetti. Dù tấm hình đã mờ, nhưng đôi mắt gian giảo và vết sẹo nhỏ ở dái tai trái là không thể nhầm lẫn. Anh lật lại ký ức về thi thể của Samuel Ratcliffe trong khoang số 12. Vết sẹo đó, dù đã được phẫu thuật thẩm mỹ che đậy khéo léo, vẫn còn đó như một dấu ấn của quỷ dữ.

“Samuel Ratcliffe chính là Cassetti.” Thorne lẩm bẩm, giọng anh trầm xuống trong không gian tĩnh mịch. “Và trên toa tàu này, có vẻ như mọi người đều biết điều đó.”

Anh đứng dậy, bước ra hành lang. Toa tàu số 7 lúc này yên tĩnh một cách đáng sợ. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc mà nhân viên tàu vừa dùng để lau dọn dòng chữ trên gương vẫn còn sót lại, quyện với hơi lạnh từ cửa kính bám đầy sương muối.

Thorne tiến về phía khoang của người quản trò — nhân viên phục vụ Pierre Michel. Người đàn ông trung niên này đã làm việc trên tuyến đường này từ khi những đầu máy hơi nước đầu tiên còn là một kỳ quan mới mẻ của nhân loại.

“Michel, tôi muốn hỏi về cô con gái của ông.” Thorne bắt đầu ngay khi Michel mở cửa, không một lời chào hỏi xã giao.

Pierre Michel sững người, đôi mắt ông ta nheo lại, những nếp nhăn nơi khóe mắt co rúm. “Con gái tôi? Ngài Thorne, con bé đã mất từ lâu rồi. Nó… nó liên quan gì đến chuyện này?”

“Nó từng là vú em cho gia đình Armstrong phải không? Cái đêm đứa trẻ bị bắt đi, con gái ông đã bị cảnh sát thẩm vấn gắt gao đến mức cô bé chọn cách gieo mình xuống dòng Thames vì uất ức.”

Michel dựa người vào khung cửa, hơi thở ông ta trở nên nặng nhọc. Bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt vào thành ghế.

“Họ đã giết con bé, thưa ngài. Không phải bằng súng đạn, mà bằng sự nghi kỵ và những lời cáo buộc vô căn cứ. Một linh hồn trong sạch đã bị vấy bẩn bởi tội lỗi của kẻ khác.”

“Và kẻ khác đó đang nằm chết trong khoang số 12.” Thorne tiếp lời, giọng anh không mang sắc thái chỉ trích, chỉ đơn thuần là sự xác nhận một sự thật lâm sàng.

Thorne rời khỏi phòng của Michel, nhưng anh không về phòng mình. Anh đi ngược lại phía toa ăn, nơi cô gia sư Mary Debenham đang ngồi một mình bên tách trà đã nguội ngắt. Cô không còn vẻ điềm tĩnh như ban chiều; dưới ánh đèn gas leo lét, quầng thâm dưới mắt cô hiện rõ.

“Cô Debenham, hay tôi nên gọi cô là Mary, người bạn thân thiết của phu nhân Armstrong?”

Mary đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhưng khô khốc. Cô ngước nhìn Thorne, đôi mắt xanh thẳm như chứa đựng cả một đại dương u buồn.

“Ông quan sát rất giỏi, thưa ngài cựu đặc nhiệm. Nhưng quan sát giỏi không có nghĩa là ông hiểu được nỗi đau. Ông có bao giờ nhìn thấy một người mẹ chết dần chết mòn vì héo hon chưa?”

“Tôi là một người điều tra, cô Debenham. Tôi làm việc với sự thật, không phải với cảm xúc.” Thorne ngồi xuống đối diện cô. “Nhưng sự thật lúc này cho thấy cô và những người khác trên toa tàu này không phải là những hành khách ngẫu nhiên. Mười hai vết đâm trên người Ratcliffe… Mỗi vết đâm mang một lực khác nhau, một góc độ khác nhau. Đó không phải là hành động của một kẻ giết người đơn độc. Đó là một bản án của một hội đồng bồi thẩm gồm mười hai người.”

Mary khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy cay đắng.

“Mười hai người. Một con số hoàn hảo cho công lý, phải không ông Thorne? Pháp luật đã để hắn lọt lưới. Tiền bạc của hắn đã mua chuộc được các quan tòa, mua chuộc được cả những chứng cứ. Vậy ai sẽ đòi lại công bằng cho những linh hồn đã khuất?”

“Công lý không thể được thực thi bằng một vụ án mạng khác, cô Debenham.” Thorne đáp, dù trong thâm tâm, anh cảm nhận được sức nặng của những lời cô nói. “Khi cô cầm dao, cô không còn là người bị hại nữa. Cô trở thành kẻ thủ ác.”

“Chúng tôi không giết một con người.” Cô gia sư nói, giọng lạnh lùng như băng giá vùng Alps bên ngoài cửa sổ. “Chúng tôi chỉ tiêu hủy một con thú dữ.”

Thorne đứng dậy. Anh đã có câu trả lời mình cần. Anh bước qua các khoang tàu, thầm nhẩm tính trong đầu. Pierre Michel, người cha của vú em. Mary Debenham, người bạn thân. Đại tá Arbuthnot, người đồng đội cũ của ông Armstrong. Công nương Dragomiroff, mẹ đỡ đầu của phu nhân Armstrong. Ngay cả người hầu gái Schmidt cũng là đầu bếp cũ của gia đình đó.

Tất cả bọn họ. Mười hai con người bị gắn kết bởi một nỗi đau chung, đã tập hợp lại trên chuyến tàu này để thực hiện một kế hoạch trả thù tỉ mỉ nhất trong lịch sử trinh thám.

Julian Thorne quay trở lại hiện trường vụ án một lần nữa. Anh cần một bằng chứng vật chất cuối cùng để củng cố giả thuyết này, một thứ gì đó có thể giải thích tại sao cửa lại khóa trong. Anh quan sát thanh chốt ngang. Anh thấy một vết trầy xước rất nhỏ, hầu như không thể thấy bằng mắt thường, nằm ở phía dưới thanh chốt.

Anh lấy ra một cuộn chỉ mảnh và một cây kim nhỏ.

“Nếu ta luồn sợi chỉ qua thanh chốt, sau đó đóng cửa lại từ bên ngoài hành lang, rồi kéo sợi chỉ thật mạnh qua khe cửa…” Thorne thao tác thử nghiệm trong không gian giả định. “Thanh chốt sẽ rơi xuống vị trí khóa. Sau đó, chỉ cần rút sợi chỉ ra. Một căn phòng khóa kín hoàn hảo được tạo ra chỉ với một sợi chỉ.”

Đó không phải là phép màu. Đó là kỹ thuật. Và những người trên tàu này đã thực hiện nó với sự chính xác của những thợ đồng hồ Thụy Sĩ.

Anh nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Penhaligon xuất hiện, gương mặt ông ta xám xịt vì thiếu ngủ và lo âu.

“Thorne, cảnh sát biên giới sẽ lên tàu trong một giờ nữa. Ông đã có kết luận chưa? Chúng ta phải báo cáo điều gì đây?”

Thorne nhìn vào thi thể của Cassetti — kẻ mang danh Ratcliffe. Một kẻ ác đã chết, và mười hai người lương thiện đang đứng trước bờ vực của giá treo cổ vì đã tự tay thực thi công lý. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh của đứa trẻ nhà Armstrong, và cả người mẹ tội nghiệp.

Anh nhớ lại những năm tháng phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm, nơi ranh giới giữa đúng và sai đôi khi bị mờ đi bởi khói súng và những mệnh lệnh chính trị. Anh đã từng thề sẽ bảo vệ sự thật, nhưng sự thật lúc này thật tàn khốc.

“Ông Penhaligon,” Thorne nói, giọng anh đều đều và trung tính. “Tôi có hai giả thuyết cho vụ án này. Giả thuyết thứ nhất: Một kẻ lạ mặt, ăn mặc như nhân viên phục vụ, đã đột nhập vào tàu tại ga dừng cuối cùng, giết chết Ratcliffe bằng mười hai nhát dao để cướp đi những tài liệu mật, sau đó thoát ra ngoài qua cửa sổ khi tàu giảm tốc độ tại khúc quanh.”

Penhaligon chớp mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ. “Nhưng… nhưng ông nói cửa sổ khóa trong, và không có dấu vết bên ngoài?”

“Dấu vết có thể bị tuyết xóa nhòa.” Thorne tiếp tục, đôi mắt xám nhìn thẳng vào Penhaligon. “Và giả thuyết thứ hai: Mọi hành khách trên toa số 7 đều tham gia vào vụ án này. Mỗi người đâm một nhát dao để cùng chia sẻ tội lỗi và công lý. Đó là một âm mưu tập thể, được chuẩn bị trong nhiều năm.”

Penhaligon im lặng. Tiếng máy móc của con tàu dường như cũng trầm hẳn xuống. Ông ta là một người làm kinh doanh, nhưng ông ta cũng là một con người. Ông ta biết về vụ án Armstrong. Ông ta biết thế giới này đôi khi nợ những nạn nhân một lời xin lỗi mà pháp luật không bao giờ thốt ra.

“Cái nào… cái nào là sự thật, Thorne?”

Thorne nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh đang bắt đầu hửng sáng, ánh sáng mờ nhạt rọi lên những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa của biên giới Pháp - Thụy Sĩ.

“Sự thật là điều mà chúng ta lựa chọn để tin, thưa ông Penhaligon. Nếu ông chọn giả thuyết thứ nhất, hồ sơ sẽ được đóng lại, công ty của ông sẽ tránh được bê bối, và mười hai con người ngoài kia sẽ có cơ hội để bắt đầu lại cuộc đời từ đống tro tàn của quá khứ.”

Penhaligon nhìn xuống sàn tàu, rồi nhìn lại Thorne. Một sự thấu hiểu ngầm lan tỏa giữa hai người đàn ông.

“Cảnh sát biên giới sẽ không đủ kiên nhẫn để nghe một câu chuyện phức tạp về mười hai hung thủ đâu.” Penhaligon nói khẽ. “Một kẻ lạ mặt đột nhập… nghe có vẻ hợp lý hơn nhiều.”

Thorne gật đầu. Anh bước đến bên chiếc gạt tàn, nhặt mẩu thuốc lá cuộn tay lên và ném nó vào lò sưởi nhỏ trong góc phòng. Anh thu dọn những sợi chỉ mảnh, xóa đi vết trầy xước trên thanh chốt cửa.

“Tôi sẽ viết báo cáo theo hướng đó. Samuel Ratcliffe đã chết bởi tay một kẻ thù giấu mặt từ thế giới ngầm dầu mỏ. Vụ án kết thúc tại đây.”

Khi Thorne bước ra khỏi khoang số 12, anh thấy tất cả hành khách đang đứng ở hành lang. Họ không nói một lời, nhưng trong ánh mắt của mỗi người — từ Đại tá Arbuthnot đến cô gia sư trẻ Mary — đều lấp lánh một sự biết ơn và nhẹ nhõm tột cùng.

Julian Thorne đi ngang qua họ, đầu ngẩng cao, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như sương sớm. Anh không cảm thấy mình là một anh hùng, cũng không thấy mình là một kẻ phản bội công lý. Anh chỉ đơn giản là một người thợ sửa chữa những bánh răng của định mệnh đã bị trật nhịp quá lâu.

Con tàu chậm dần khi tiến vào sân ga biên giới. Tiếng phanh rít lên chói tai, hơi nước trắng xóa bao trùm lấy những toa tàu. Thorne bước xuống sân ga, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt của buổi sớm mai. Anh biết rằng từ đây, cuộc đời anh sẽ rẽ sang một hướng khác. Anh không còn là một công cụ thuần túy của luật pháp; anh đã trở thành một người gác đền cho những sự thật mà đôi khi, bóng tối là nơi trú ẩn tốt nhất của chúng.

Phía sau anh, chuyến tàu tốc hành Phương Đông vẫn đứng đó, như một chứng nhân câm lặng cho một đêm dài nơi sự thật và công lý đã hòa vào làm một dưới những lớp sương mù của lịch sử.