MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 13: Bóng ma bên Kênh đào Suez

Julian Thorne

Chương 13: Bóng ma bên Kênh đào Suez

1,829 từ · ~10 phút đọc

Port Said hiện ra giữa bầu trời rực nắng và bụi cát sa mạc, một thành phố cảng đang ở thời kỳ hoàng kim của sự giao thoa giữa Đông và Tây. Đây là thời đại mà Kênh đào Suez không chỉ là một công trình kỹ thuật vĩ đại, mà còn là huyết mạch sinh tồn của các đế chế, nơi hàng trăm con tàu hơi nước khổng lồ xếp hàng đợi lượt đi qua dải nước hẹp nối liền Địa Trung Hải và Biển Đỏ. Tiếng còi tàu vang vọng khắp bến cảng, hòa cùng tiếng hò hét của những người bốc vác Ả Rập và mùi dầu thô nồng nặc quyện trong vị mặn của biển cả. Dưới bóng của những tòa nhà mang kiến trúc thuộc địa Pháp với ban công bằng sắt uốn lượn, những bóng người mặc áo choàng trắng muốt di chuyển lặng lẽ, che giấu những ánh nhìn dò xét dành cho những kẻ ngoại bang vừa đặt chân lên vùng đất của những vị vua cổ đại.

Julian Thorne bước xuống cầu tàu, đôi mắt xám nheo lại dưới ánh nắng chói chang. Anh đã đổi chiếc áo khoác dày ở London sang một bộ âu phục bằng vải thô màu cát, chiếc mũ phớt xám che bớt phần nào gương mặt góc cạnh. Trong túi anh là một bức thư mời tham dự buổi tiệc tối tại dinh thự của Ngài Ferdinand de Lesseps — không phải người sáng lập quá cố, mà là người cháu đang nắm giữ các bản vẽ chi tiết về hệ thống cửa cống tự động mới của kênh đào.

Thorne không đến đây để thưởng thức rượu vang hay xem những vũ điệu phương Đông. Anh đến vì một cái tên đã xuất hiện trong mật mã anh thu thập được tại Malta: "Bóng ma của Suez". Một kẻ được cho là có khả năng xâm nhập vào bất kỳ văn phòng bảo mật nào và để lại những dấu vết mà chỉ có những bộ óc như Thorne mới có thể nhận diện.

Buổi tiệc tại dinh thự Lesseps diễn ra trong một không gian tráng lệ, nơi những chùm đèn pha lê rực rỡ chiếu sáng lên những bình gốm cổ và những tấm thảm dệt tay tinh xảo. Thorne đứng ở một góc khuất, tay cầm ly rượu nhưng ánh mắt không ngừng quan sát các vị khách.

“Ngài Thorne, một nhà khảo cổ học quan tâm đến cả những cửa cống thủy lực sao?”

Một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh anh. Đó là Đại úy Aris, người đứng đầu lực lượng an ninh kênh đào, một người đàn ông có làn da rám nắng và bộ râu quai nón được tỉa tót kỹ lưỡng.

“Sự tiến hóa của nhân loại không chỉ nằm ở những lăng mộ, Đại úy.” Thorne đáp, ánh mắt vẫn hướng về phía phòng làm việc trên tầng hai. “Nó nằm ở cách chúng ta chế ngự thiên nhiên. Và kênh đào này là minh chứng rõ nhất cho điều đó.”

“Nhưng thiên nhiên không dễ bị chế ngự, và con người cũng vậy.” Aris hạ thấp giọng. “Đêm qua, một bản vẽ thiết kế hệ thống áp suất dòng chảy đã bị lấy mất khỏi kho lưu trữ tối mật. Kẻ trộm không để lại dấu chân, không phá khóa. Chỉ có một mùi hương... mùi hoa hồng Damascus khô.”

Thorne khẽ khựng lại. Mùi hoa hồng Damascus là một trong những thành phần hóa học mà Madame Claire thường dùng để che đậy mùi của các loại thuốc nổ hóa lỏng.

Nửa đêm, khi tiếng nhạc và những tiếng cười nói đã lùi xa, Thorne thâm nhập vào khu vực kỹ thuật của cửa cống số 6. Đây là nơi đặt hệ thống điều phối nước tự động vừa được thử nghiệm. Ánh trăng chiếu xuống mặt nước kênh đào, tạo thành một dải bạc dài vô tận.

Sử dụng chiếc kính hiển vi cầm tay có khả năng khuếch đại ánh sáng, Thorne rà soát bề mặt của bảng điều khiển bằng đồng. Anh phát hiện ra những vệt sáng lờ mờ, giống như dấu vết của một loại dung dịch huỳnh quang sơ khai.

“Dấu vết của lân quang.” Thorne thì thầm. “Hắn đã dùng nó để đánh dấu các chốt cơ khí cần phải can thiệp.”

Anh lần theo dấu vết dẫn xuống phía dưới chân móng của cửa cống. Tại đây, giữa những khối đá granite khổng lồ, anh tìm thấy một thiết bị nhỏ gắn chặt vào trục quay chính. Đó là một quả bom rung, hoạt động dựa trên nguyên lý cộng hưởng âm thanh.

“Nếu hệ thống cửa cống đóng lại với áp suất tối đa, rung động từ nước sẽ kích hoạt quả bom này.” Thorne nhận định, tay anh nhẹ nhàng rút ra bộ dụng cụ tháo gỡ mật mã. “Nó sẽ làm vỡ tan cấu trúc thép của cửa cống, gây ra một trận lũ quét và đóng cửa kênh đào Suez trong nhiều tháng.”

Đột nhiên, một luồng khí lạnh phà sau gáy anh. Thorne nhanh nhẹn nghiêng đầu, một lưỡi dao mỏng sượt qua mang tai, ghim chặt vào khối gỗ bên cạnh. Từ bóng tối của gầm cầu, một bóng người mặc đồ đen, che kín mặt bước ra.

“Julian Thorne, anh thực sự là một kẻ phiền phức.”

Giọng nói ấy không phải của Claire. Nó trầm và mang âm hưởng của vùng Trung Đông. Đó là "Bóng ma của Suez" — kẻ đánh thuê khét tiếng nhất vùng Biển Đỏ.

Một cuộc chiến nổ ra giữa những bánh răng khổng lồ và tiếng nước chảy xiết. Bóng ma sử dụng hai đoản đao với kỹ thuật chiến đấu vô cùng linh hoạt, trong khi Thorne tận dụng sự am hiểu về vật lý để dùng chính những đòn bẩy và xà gồ xung quanh làm vũ khí.

“Ai thuê anh?” Thorne hỏi, tay anh khóa chặt một đòn tấn công từ đối thủ. “Hội Anh em? Hay một cường quốc muốn phá hủy vị thế của Anh tại đây?”

“Kẻ trả tiền cao nhất là người nắm giữ sự thật.” Bóng ma đáp, tung một cú đá mạnh khiến Thorne lùi lại phía mép nước.

Thorne nhận ra anh không thể hạ gục đối thủ bằng sức mạnh thuần túy trong không gian chật hẹp này. Anh rút từ trong túi ra một quả cầu nhỏ chứa magie — thứ anh dùng để tạo ánh sáng khi chụp ảnh khảo cổ. Anh ném mạnh quả cầu xuống sàn đá.

Một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, làm lóa mắt đối thủ trong tích tắc. Thorne tận dụng cơ hội, lao tới dùng đòn khóa cổ đặc nhiệm để khống chế Bóng ma. Tuy nhiên, kẻ lạ mặt đã kịp rút ra một thiết bị kích nổ thủ công.

“Nếu tôi chết, kênh đào này sẽ đi cùng tôi!”

“Anh sẽ không làm thế.” Thorne nói, giọng anh lạnh lùng và đanh thép. “Bởi vì anh là một thợ máy trước khi là một sát thủ. Anh hiểu vẻ đẹp của công trình này quá rõ để có thể hủy hoại nó một cách vô nghĩa.”

Bóng ma khựng lại. Đôi mắt sau lớp vải đen dao động. Thorne nhìn thấy trên cổ tay hắn một hình xăm cũ của lực lượng công binh Pháp — những người đã từng đổ máu để xây dựng nên con kênh này.

“Hội Anh em đã lừa anh.” Thorne tiếp tục, tay anh từ từ nới lỏng nhưng vẫn cảnh giác. “Chúng không muốn thay đổi trật tự thế giới; chúng muốn phá hủy mọi thành tựu của khoa học để quay về thời đại của sự sợ hãi. Nhìn vào quả bom đó đi, nó không phải để phá hủy cửa cống, nó chứa một lượng chất độc hóa học sẽ làm ô nhiễm toàn bộ nguồn nước sinh hoạt của Port Said.”

Kẻ lạ mặt nhìn xuống quả bom. Hắn dường như không biết về thành phần hóa học bên trong. Với một tiếng gầm phẫn nộ, hắn ném thiết bị kích nổ xuống nước rồi xoay người nhảy xuống dòng kênh Suez, biến mất vào làn nước sẫm màu trước khi Thorne kịp ngăn lại.

Sáng hôm sau, Thorne đứng cùng Đại úy Aris trên đỉnh cửa cống số 6. Quả bom rung đã bị vô hiệu hóa và đang nằm trong phòng thí nghiệm của quân đội để phân tích.

“Anh đã cứu được huyết mạch của đế chế, Thorne.” Aris nói, ánh mắt đầy sự nể phục.

“Tôi chỉ cứu được một công trình vĩ đại khỏi sự điên rồ của con người thôi, Đại úy.” Thorne nhìn về phía con tàu hơi nước đầu tiên của ngày mới đang từ từ tiến vào kênh đào. “Bóng ma của Suez đã trốn thoát, nhưng hắn đã để lại một manh mối quan trọng.”

Thorne đưa cho Aris một mảnh vải nhỏ anh xé được từ áo của đối thủ. Trên mảnh vải có dính một loại bụi đỏ mịn.

“Bụi quặng sắt từ các mỏ ở vùng núi phía Tây Sudan.” Thorne nhận định. “Đó là nơi Hội Anh em đang xây dựng một xưởng đúc vũ khí khổng lồ. Chúng không còn ẩn nấp ở châu Âu nữa; chúng đang tiến sâu vào lục địa đen để khai thác tài nguyên và nô dịch hóa con người bằng công nghệ.”

Thorne lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại những diễn biến của vụ án. Anh nhận ra rằng chuỗi án mạng và phá hoại này không hề rời rạc. Từ London đến Suez, Hội Anh em đang cố gắng cắt đứt mọi liên kết của thế giới văn minh.

“Tôi sẽ đi Sudan.” Thorne nói, mắt anh hướng về phía sa mạc xa xăm, nơi những làn không khí nóng đang bốc lên tạo thành những ảo ảnh kỳ ảo. “Kiến trúc sư đang ở đó. Và lần này, tôi sẽ không để hắn có cơ hội vẽ thêm bất kỳ bản thiết kế nào cho sự hủy diệt nữa.”

Julian Thorne bước đi trên bến cảng Port Said, bóng anh đổ dài trên nền đá nóng bỏng. Một vụ án nữa khép lại, nhưng áp lực của một thế giới đang đứng trên bờ vực đại chiến lại đè nặng hơn lên vai anh. Anh biết, ở nơi sâu thẳm của sa mạc kia, một bí mật kinh hoàng hơn cả thấu kính hồng ngọc hay bom rung đang chờ đợi mình.

Tiếng còi tàu lại vang lên, báo hiệu một hành trình mới. Julian Thorne, thám tử đặc nhiệm, lại một lần nữa dấn thân vào nơi nguy hiểm nhất, nơi mà chỉ có lý trí và sự quả cảm mới có thể soi sáng con đường dẫn đến sự thật.

Ánh mặt trời vùng nhiệt đới tỏa sáng rực rỡ, nhưng trong tâm trí Thorne, những mật mã của bóng tối vẫn đang không ngừng xoay chuyển, thôi thúc anh tiến về phía trước.