MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủJulian ThorneChương 14: Mật mã Sa mạc

Julian Thorne

Chương 14: Mật mã Sa mạc

1,930 từ · ~10 phút đọc

Vùng Nubia hiện ra dưới cái nóng hầm hập như một lò nung khổng lồ, nơi cát vàng trải dài đến tận chân trời, bị xé toạc bởi dòng sông Nile xanh thẫm đang uốn lượn như một con rắn vĩ đại. Đây là thời kỳ mà sự tranh giành thuộc địa tại châu Phi đang lên đến đỉnh điểm, nơi các cường quốc không chỉ tìm kiếm vàng hay ngà voi, mà còn khao khát những tài nguyên chiến lược cho một cuộc chạy đua vũ trang mới. Những cơn bão cát mù mịt thường xuyên quét qua, xóa sạch dấu vết của những đoàn lữ hành và bao phủ lên những kim tự tháp Meroë cổ kính một lớp bụi mờ ảo của thời gian. Giữa không gian hoang dã ấy, những đường ray xe lửa mới lắp đặt của quân đội Anh chạy thẳng vào lòng sa mạc, tiếng đầu máy hơi nước rít lên giữa hư vô, báo hiệu sự xâm lấn của công nghiệp vào vùng đất của những vị thần cổ xưa.

Julian Thorne ngồi trên lưng một con lạc đà, gương mặt anh được quấn kín bởi lớp khăn chàm của người Tuareg để chống lại cái nắng gắt và bụi cát. Anh đã rời bỏ bộ âu phục lịch lãm để khoác lên mình lớp áo choàng thô, trông không khác gì một kẻ lang thang trên sa mạc. Tuy nhiên, dưới lớp áo đó là một chiếc la bàn từ tính siêu nhạy và những bản đồ mật về các mỏ quặng sắt mà Hội Anh em đang chiếm giữ trái phép. Manh mối từ mảnh vải ở Port Said đã dẫn anh tới đây — vùng núi Jebel Barkal, nơi khởi nguồn của những huyền thoại về các vị vua đen và cũng là nơi "Kiến trúc sư" đang xây dựng một kỳ quan cơ khí đen tối.

“Chúng ta sắp đến rặng đá Quỷ, thưa ngài.”

Người dẫn đường bản xứ, một thanh niên có đôi mắt sáng quắc tên là Idris, lên tiếng bằng giọng Ả Rập trầm thấp.

“Từ đây, gió sẽ mang theo mùi của sắt nung và hơi nóng không phải từ mặt trời. Những người bộ tộc của tôi nói rằng linh hồn của các vị vua đang nổi giận vì những cỗ máy khổng lồ đang ăn sâu vào lòng núi.”

Thorne không đáp, anh nheo mắt nhìn về phía rặng núi đá vôi đỏ sẫm phía xa. Anh cảm nhận được một sự rung động âm ỉ truyền qua lòng cát — đó không phải là tiếng sấm, mà là nhịp đập của những chiếc búa máy hơi nước công suất lớn đang hoạt động ngày đêm.

Đêm sa mạc ập đến nhanh chóng, mang theo cái lạnh cắt da đối lập hoàn toàn với sức nóng ban ngày. Thorne để Idris lại tại một ốc đảo kín đáo rồi một mình thâm nhập vào khu vực khai thác. Sử dụng kỹ thuật di chuyển trên cát mà anh đã học được từ các trinh sát vùng biên, Thorne tiến sát vào một hẻm núi hẹp.

Tại đây, anh chứng kiến một cảnh tượng kinh ngạc. Một xưởng đúc vũ khí khổng lồ được xây dựng ngay bên trong lòng núi đá vôi. Những cột khói đen kịt phun ra từ các khe đá, hòa vào màn đêm. Hệ thống ròng rọc và băng tải được vận hành bởi những động cơ hơi nước khổng lồ, vận chuyển những thỏi quặng sắt đỏ rực từ hầm mỏ ra khu vực tinh luyện.

“Sắt Nubia có hàm lượng Magie và Crom tự nhiên rất cao.” Thorne tự nhủ, tay anh bí mật lấy ra một mẩu quặng nhỏ rơi vãi để kiểm tra bằng kính lúp. “Nếu họ tinh luyện đúng cách, họ sẽ tạo ra một loại thép siêu cứng, nhẹ hơn và bền hơn bất kỳ loại thép nào đang được dùng để đóng tàu chiến ở châu Âu.”

Anh lẻn qua hàng rào lính gác — những kẻ mặc quân phục xám không phù hiệu nhưng được trang bị súng trường tự động đời mới nhất. Tiến sâu vào khu vực điều hành, Thorne tìm thấy một phòng vẽ bản đồ rộng lớn. Trên các bức tường treo đầy những bản vẽ chi tiết về một loại phương tiện bọc thép mới, chạy bằng động cơ đốt trong sơ khai, có khả năng di chuyển trên cát và mang theo các khẩu pháo tầm xa.

“Xe tăng sa mạc.” Thorne rùng mình khi nhận ra quy mô của âm mưu. “Hội Anh em không định ám sát cá nhân nữa. Chúng đang chuẩn bị cho một cuộc chinh phạt quân sự thực sự.”

Giữa phòng điều hành, một chiếc bàn tròn lớn đặt một mật mã cơ khí phức tạp, trông giống như một quả cầu đồng với hàng trăm vòng xoay khắc ký tự tượng hình Ai Cập phối hợp với số La Mã. Thorne nhận ra đây chính là "Mật mã Sa mạc", chìa khóa để điều phối toàn bộ hệ thống hậu cần của Hội Anh em tại châu Phi.

Anh rút từ trong túi ra một thiết bị nhỏ — bộ thu xung điện từ mà anh đã chế tác từ những linh kiện ở Berlin. Thorne áp thiết bị vào quả cầu, cố gắng dò tìm tần số dao động của các bánh răng bên trong.

“Anh vẫn luôn thích những trò chơi trí tuệ, Julian.”

Một giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực vang lên từ phía ban công nhìn xuống xưởng đúc. Von Thule bước ra từ bóng tối, gương mặt ông ta bị bỏng một bên do vụ nổ ở Transylvania, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ thông tuệ đến điên rồ.

“Ông vẫn còn sống sao, Von Thule?” Thorne không quay lại, tay anh vẫn giữ chặt bộ dò mật mã. “Tôi tưởng cái hang ổ ở Carpathian đã đủ để chôn vùi sự điên rồ của ông.”

“Cái chết là một khái niệm lỗi thời đối với những người nắm giữ quy luật của năng lượng, Julian.” Von Thule bước xuống cầu thang, những bước chân lộp bộp trên sàn kim loại. “Ở đây, giữa cái nôi của nhân loại, tôi đang xây dựng một đội quân không biết mệt mỏi. Những cỗ máy này sẽ quét sạch những biên giới cũ kỹ và thiết lập một trật tự mà ở đó, trí tuệ là thước đo duy nhất.”

“Trí tuệ không có lương tâm chỉ là một loại bệnh dịch tinh vi.” Thorne lạnh lùng đáp, anh đã tìm thấy điểm nút của mật mã. Một tiếng tách nhẹ vang lên, quả cầu đồng mở ra, để lộ một cuộn băng đục lỗ chứa đựng toàn bộ danh sách các điệp viên nằm vùng của Hội Anh em tại các đại sứ quán châu Âu.

Một cuộc rượt đuổi nổ ra khi Von Thule ra lệnh cho lính canh bao vây căn phòng. Thorne tung một quả lựu đạn khói lân quang, tạo ra một màn sương chói mắt để che khuất tầm nhìn. Anh băng qua các băng tải đang chạy, né tránh những tia lửa bắn ra từ lò nung.

Alastair xuất hiện từ phía sau một bồn chứa áp suất lớn, cánh tay cơ khí của anh ta giờ đây được bọc một lớp thép Nubia đen bóng, có khả năng chịu nhiệt cực cao.

“Lần này tôi không bị đoản mạch bởi dây đồng đâu, Julian!” Alastair gầm lên, tung một cú đấm làm sụp đổ cả một cột chống bằng đá.

Thorne không đối đầu trực tiếp. Anh chạy về phía khu vực kiểm soát áp suất hơi nước chính của xưởng đúc. “Alastair, hãy nhìn vào những người đang làm việc ở dưới kia! Họ không phải là tình nguyện viên, họ là nô lệ bị bắt từ các bộ lạc! Đây là trật tự mà anh muốn sao?”

Ánh mắt Alastair thoáng dao động khi nhìn xuống hàng trăm công nhân đang kiệt sức dưới làn roi của giám thị. Nhưng Von Thule đã hét lớn từ phía trên: “Đừng nghe hắn! Đó là cái giá của sự tiến hóa!”

Thorne tận dụng giây phút do dự của Alastair, anh rút khẩu súng lục và bắn chính xác vào van an toàn của lò hơi trung tâm. Một tiếng rít xé tai vang lên khi hơi nước áp suất cực cao phun ra, bao trùm lấy căn phòng trong một màn sương trắng nóng bỏng.

Trong lúc hỗn loạn, Thorne lao đến chỗ Von Thule, nhưng Madame Claire bất ngờ xuất hiện từ phía trên, ném một loạt dao găm về phía anh. Thorne nhào lộn né tránh, anh lấy được cuộn băng mật mã và nhảy xuống một đường hầm vận chuyển quặng dẫn ra bên ngoài núi.

Khi Thorne thoát ra ngoài, mặt trời buổi sớm đang bắt đầu nhuộm đỏ những cồn cát. Một vụ nổ lớn rung chuyển cả rặng núi Jebel Barkal khi hệ thống lò hơi bị quá tải hoàn toàn. Xưởng đúc vũ khí bị nhấn chìm trong biển lửa và hơi nước, nhưng Thorne biết điều đó chỉ làm chậm bước tiến của chúng.

Anh tìm thấy Idris đang đợi sẵn với những con lạc đà. “Chúng ta phải đi ngay, Idris. Trước khi bão cát thật sự kéo đến.”

Trên đường trở về trạm điện tín của quân đội Anh tại Khartoum, Thorne mở cuộn băng đục lỗ ra. Anh bàng hoàng khi thấy những cái tên có mặt trong danh sách: những nghị sĩ, những tướng lĩnh, và thậm chí là cả những người thân cận nhất với Nữ hoàng.

“Hội Anh em đã cắm rễ sâu hơn tôi tưởng.” Thorne nói, mắt anh nhìn về phía sa mạc đang bị bão cát bao phủ. “Và 'Kiến trúc sư' thực sự không phải là Von Thule. Hắn chỉ là một tay thợ xây tài năng. Kẻ đứng sau tất cả... kẻ cung cấp tài chính và bảo trợ chính trị... hắn đang ở London.”

Thorne ghi lại những quan sát của mình vào sổ tay. Mật mã Sa mạc đã được giải, nhưng nó lại mở ra một hố sâu mới của sự phản bội. Anh nhận ra rằng mình đang quay trở lại điểm xuất phát, nhưng với một tầm nhìn hoàn toàn khác.

“Chúng ta quay về London chứ, thưa ngài?” Idris hỏi khi họ nhìn thấy ánh đèn của thành phố Khartoum phía xa.

“London đang rực cháy trong những âm mưu, Idris.” Thorne đáp, gương mặt anh trở nên đanh thép dưới ánh nắng sa mạc. “Và tôi sẽ là người mang ngọn lửa từ sa mạc này về để thiêu rụi những lời nói dối đó.”

Julian Thorne thúc lạc đà tiến về phía trước. Sa mạc Nubia dần lùi lại phía sau, mang theo những bí mật về thép đen và những giấc mơ điên rồ của Von Thule. Với cuộn băng mật mã trong tay, Thorne biết mình đang nắm giữ một quả bom có thể làm nổ tung toàn bộ giới chính trị châu Âu. Cuộc hành trình của người thám tử đặc nhiệm giờ đây đã trở thành một cuộc chiến chính trị đỉnh cao, nơi sự thật không chỉ cần được khám phá, mà còn cần được bảo vệ trước những kẻ sẵn sàng đốt cháy cả thế giới để giữ vững quyền lực.

Gió sa mạc vẫn thổi mạnh, xóa nhòa mọi dấu vết của xưởng đúc, nhưng trong tâm trí Julian Thorne, hình bóng của kẻ đứng sau tất cả — kẻ chủ mưu thực sự — đang dần hiện rõ.