London chào đón Julian Thorne trở về không bằng sự hân hoan, mà bằng một bầu không khí đặc quánh sự ngờ vực và cái lạnh căm căm của những ngày cuối đông. Đây là thời kỳ mà sương mù công nghiệp từ các nhà máy phía Đông thành phố quyện chặt với hơi ẩm từ sông Thames, tạo thành một lớp màn màu chì bao phủ lên những tòa nhà chính phủ tại Westminster. Ánh đèn điện trên đường phố Baker không còn mang lại cảm giác an toàn; chúng trông giống như những con mắt vô hồn đang giám sát từng bước chân của kẻ lữ hành vừa trở về từ vùng cát nóng. Thành phố đang ở trong trạng thái cảnh giác cao độ, khi những tin đồn về một cuộc biến động chính trị lan truyền khắp các câu lạc bộ quý tộc và những quán rượu tối tăm ven sông.
Thorne bước xuống ga Victoria, cơ thể anh vẫn còn vương mùi cát bụi của Sudan nhưng đôi mắt thì rực cháy một sự quyết tâm lạnh lẽo. Anh không về căn hộ quen thuộc. Với cuộn băng mật mã đục lỗ giấu kín trong lớp lót áo khoác, anh biết mình hiện là người đàn ông nguy hiểm nhất đế chế. Những cái tên trong danh sách đó không chỉ là những kẻ phản bội; chúng là những cột trụ đang nâng đỡ tòa tháp quyền lực của nước Anh.
Anh bắt một chiếc xe ngựa kéo đi vòng vèo qua những con phố hẹp để cắt đuôi bất kỳ sự theo dõi nào, trước khi dừng lại ở một địa chỉ không mấy nổi bật gần phố Whitehall. Tại đây, trong một văn phòng tối tăm đầy mùi giấy cũ và mực in, Thanh tra cấp cao Lestrade đang đợi anh, gương mặt ông ta xám xịt như thể vừa già đi mười tuổi chỉ trong một đêm.
“Anh không nên quay lại, Thorne.” Lestrade nói, giọng ông ta run rẩy khi rót cho Thorne một ly rượu mạnh. “Lệnh truy nã anh đã được ký sáng nay. Họ cáo buộc anh là gián điệp hai mang, kẻ đã phá hủy các cơ sở nghiên cứu chiến lược của Hoàng gia tại Sudan.”
Thorne nhấp một ngụm rượu, môi anh khẽ nở một nụ cười nhạt. “Họ hành động nhanh hơn tôi tưởng. Điều đó chứng tỏ kẻ chủ mưu đang cảm thấy hơi nóng từ sa mạc thổi về tận London này rồi.”
“Anh đang nắm giữ cái gì mà khiến họ hoảng sợ đến thế?”
Thorne đặt cuộn băng lên bàn. “Danh sách những kẻ đứng sau Hội Anh em. Và tin tôi đi, Lestrade, khi ông đọc cái tên đầu tiên, ông sẽ hiểu tại sao họ muốn tôi biến mất vĩnh viễn.”
Đêm hôm đó, London chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Thorne đứng bên cửa sổ của căn hộ bí mật, nhìn về phía cung điện Buckingham xa xăm. Anh bắt đầu giải mã những dòng cuối cùng của cuộn băng bằng thiết bị cơ học mà anh mang về từ Jebel Barkal.
Những lỗ đục li ti trên dải giấy dần hiện ra thành những ký tự alphabet. Khi cái tên cuối cùng được xác lập, Thorne cảm thấy máu trong huyết quản mình như đông cứng lại. Đó không phải là một chính trị gia hay một tướng lĩnh quân đội.
“Công tước xứ Clarence.” Thorne thầm thì. “Người kế vị tiềm năng. Hắn không muốn chờ đợi quy luật của tự nhiên. Hắn muốn dùng công nghệ thép đen và sóng não của Von Thule để thiết lập một vương triều độc tài ngay lập tức.”
Âm mưu này không chỉ là một cuộc đảo chính; nó là một sự thay đổi hoàn toàn bản chất của nền dân chủ Anh quốc. Một cuộc trình diễn sức mạnh công nghệ sẽ diễn ra vào buổi lễ kỷ niệm ngày thành lập lực lượng Hải quân Hoàng gia tại cung điện vào tối mai. Những cỗ máy "Vệ binh Thép" — phiên bản nhỏ gọn của những phương tiện bọc thép anh thấy ở Sudan — sẽ được giới thiệu như một thành tựu bảo vệ quốc gia, nhưng thực chất chúng là những con ngựa thành Troy chứa đựng thiết bị phát xung điều khiển tâm trí.
Thorne biết mình không thể đột kích vào cung điện một mình. Anh cần một quân cờ đủ mạnh để lật ngược ván cờ này. Anh lấy ra một chiếc huy hiệu cũ — kỷ vật từ những năm tháng anh còn là cận vệ thân tín của Hoàng gia trước khi trở thành thám tử.
Buổi lễ kỷ niệm diễn ra dưới sự giám sát nghiêm ngặt của đội cận vệ thiện xạ. Những ánh đèn pha công suất lớn quét qua bầu trời đêm London, tạo nên những dải sáng rực rỡ như ban ngày. Julian Thorne, trong bộ quân phục đại lễ cũ mà anh đã khéo léo lấy lại được, hiên ngang bước qua cổng chính. Gương mặt anh được che khuất một phần bởi chiếc mũ lông gấu cao ngất, và sự điềm tĩnh tuyệt đối giúp anh vượt qua các trạm kiểm soát.
Bên trong sảnh đường, giới tinh hoa của Anh quốc đang xì xào bàn tán về những khối thép khổng lồ được phủ vải lụa đỏ đặt giữa sân khấu. Công tước xứ Clarence đứng ở vị trí trang trọng nhất, gương mặt hắn toát lên vẻ ngạo nghễ của một kẻ tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng.
Thorne lẻn vào khu vực điều khiển điện năng của cung điện. Anh phát hiện hệ thống dây dẫn ở đây đã được thay thế bằng loại dây đồng bọc gốm giống hệt ở pháo đài Transylvania. Ở trung tâm hệ thống là một chiếc đồng hồ nguyên tử sơ khai, đóng vai trò bộ đếm nhịp cho sóng não.
“Dừng lại ngay, Thorne. Tôi không muốn phải bắn vào lưng anh.”
Alastair đứng đó, khẩu súng trên tay anh ta hướng thẳng vào đầu Thorne. Cánh tay cơ khí của anh ta khẽ rít lên những tiếng kim loại khô khốc.
“Alastair, anh thực sự tin rằng một vương quốc được xây dựng trên sự cưỡng bức trí tuệ sẽ tồn tại lâu bền sao?” Thorne quay lại, tay anh không rời khỏi cầu dao tổng. “Nhìn vào danh sách này đi. Clarence sẽ loại bỏ tất cả những ai biết quá nhiều ngay khi hắn lên ngôi. Anh cũng chỉ là một công cụ có thời hạn sử dụng thôi.”
Thorne ném dải giấy mật mã về phía Alastair. Người lính già khựng lại, anh dùng cánh tay thép đón lấy dải giấy và lướt mắt qua. Khi thấy lệnh tiêu hủy đơn vị đặc nhiệm cũ — đơn vị của chính họ — được ký bởi Clarence từ nhiều năm trước, đôi mắt Alastair bỗng đỏ rực vì phẫn nộ.
“Hắn đã... hắn đã lừa chúng ta suốt mười năm qua?”
“Chúng ta đã bị phản bội từ lúc bắt đầu, Alastair. Đừng để hắn phản bội cả đất nước này.”
Bên ngoài, tiếng nhạc giao hưởng bắt đầu dồn dập. Clarence chuẩn bị bước xuống để lật mở tấm vải đỏ, kích hoạt hệ thống Vệ binh Thép.
“Anh làm gì thì làm nhanh đi!” Alastair hạ súng, anh quay sang chặn cửa phòng kỹ thuật. “Tôi sẽ giữ chân đội cận vệ của hắn. Lần này, chúng ta chiến đấu cho sự thật, không phải cho danh dự hão huyền.”
Thorne không phá hủy hệ thống. Anh biết nếu làm vậy, Clarence sẽ chỉ đơn giản là ra lệnh cho quân đội bắt giữ anh. Anh cần một sự trình diễn ngược lại. Sử dụng kiến thức về tần số âm thanh, Thorne điều chỉnh lại bộ phát sóng. Thay vì phát ra sóng hạ âm gây hoảng loạn, anh chuyển nó về tần số cộng hưởng của chính các khối thép đen.
Khi Clarence giật tấm vải đỏ và nhấn nút kích hoạt, thay vì một màn trình diễn uy nghi, những cỗ máy Vệ binh Thép bắt đầu rung bần bật. Tiếng rít kim loại chói tai vang lên khiến các vị khách phải bịt tai đau đớn. Những lớp vỏ thép Nubia bị nứt toác dưới áp lực của sóng cộng hưởng, để lộ bên trong là những bệ phóng hóa chất Clo đen ngòm — bằng chứng không thể chối cãi của một âm mưu thảm sát.
“Đây là cái gọi là sự bảo vệ của ngài sao, thưa Công tước?”
Giọng nói dõng dạc của Nữ hoàng vang lên từ phía trên khán đài cao nhất. Bà đứng đó, uy nghiêm và sắc lạnh, bên cạnh là Thanh tra Lestrade và những sĩ quan trung thành đã được Thorne liên lạc ngầm từ trước.
Clarence tái mặt, hắn định chạy trốn nhưng đã bị bao vây bởi chính đội cận vệ của mình, những người vừa nhận ra sự thật kinh tởm giấu sau những khối thép.
Trong sự hỗn loạn, Thorne đứng lặng lẽ trong phòng kỹ thuật. Anh nhìn qua khe cửa thấy Alastair đã gục xuống sau khi trúng đạn từ những kẻ trung thành với Clarence, nhưng gương mặt người bạn cũ lần đầu tiên sau nhiều năm mang một nụ cười thanh thản. Alastair đã tìm lại được linh hồn của mình trong giây phút cuối cùng.
Sáng hôm sau, London thức dậy trong một sự kiện chấn động. Công tước xứ Clarence bị tước mọi quyền hạn và bị giam giữ vì tội phản quốc. Hội Anh em chính thức bị tan rã khi những kẻ bảo trợ chính trị của chúng lần lượt bị đưa ra ánh sáng.
Julian Thorne ngồi trong căn hộ ở phố Baker, nhấm nháp tách trà nóng. Sương mù ngoài cửa sổ đã bắt đầu tan, để lộ ra những tia nắng yếu ớt của mùa xuân. Trên bàn anh là một lá thư cảm ơn từ Hoàng gia cùng một số tiền thưởng lớn, nhưng Thorne không mấy quan tâm.
Lestrade bước vào, đặt một tờ báo mới lên bàn. “Anh là người hùng của năm rồi, Thorne. Nhưng tôi biết anh sẽ chẳng bao giờ chịu xuất hiện trong các buổi lễ vinh danh.”
“Vinh danh là dành cho những người cần sự công nhận, Lestrade. Tôi chỉ cần sự thật.” Thorne nhìn vào bức ảnh Alastair trên tờ báo. “Chúng ta đã mất đi nhiều thứ trong ván cờ này. Khoa học đã thắng, nhưng nhân tính thì vừa trải qua một cuộc khảo nghiệm đau đớn.”
“Anh sẽ làm gì tiếp theo? Sau tất cả những chuyện này, anh xứng đáng có một kỳ nghỉ.”
Thorne nhìn vào chiếc vali vẫn chưa kịp dọn dẹp. Anh lấy ra một mảnh bản đồ nhỏ mà anh tìm thấy trong phòng làm việc của Clarence. Nó chỉ về một hòn đảo xa xôi ở Thái Bình Dương, nơi Von Thule được cho là đang xây dựng một "di chúc" khoa học cuối cùng.
“Nghỉ ngơi là khởi đầu của sự trì trệ, Lestrade.” Thorne đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác choàng. “Thế giới này vẫn còn quá nhiều mật mã cần được giải. Và chừng nào bóng tối còn tồn tại, tôi vẫn sẽ là người thắp lên ngọn đèn của lý trí.”
Julian Thorne bước ra khỏi căn hộ, hòa mình vào dòng người trên phố Baker. Những vụ án lớn đã kết thúc, nhưng hành trình của một người thợ săn bóng đêm thì không bao giờ có điểm dừng. Với trí tuệ sắc bén và trái tim kiên định, anh bước vào một kỷ nguyên mới, nơi những thách thức vĩ đại hơn đang chờ đón phía trước.
Tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường phố London như một bản nhạc đệm cho sự bắt đầu của một chương mới. Julian Thorne, thám tử đặc nhiệm, đã trở lại. Và lần này, anh mang theo kinh nghiệm của cả ba châu lục để đối đầu với bất kỳ thế lực nào dám đe dọa đến sự tự do của nhân loại.
Vụ án về Hội Anh em Sự hủy diệt đã kết thúc một cách huy hoàng, khép lại hành trình đầy kịch tính của Julian Thorne qua các thủ đô châu Âu và sa mạc Phi châu.