MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Ăn Tàn DưChương 1: KÉN BÊ TÔNG

Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 1: KÉN BÊ TÔNG

1,291 từ · ~7 phút đọc

Trịnh Diên không thích những con số chẵn, nhưng căn hộ cô thuê lại là 404. Cô luôn có cảm giác số 4 trông giống như một người đang ngồi bó gối, chờ đợi một điều kinh khủng nào đó giáng xuống đầu. Căn phòng, với diện tích chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông, được quét một lớp sơn xanh cửu long đã bong tróc ở vài chỗ, để lộ ra những mảng vôi trắng loang lổ bên dưới, trông như những vết sẹo cũ kỹ trên làn da đã chai sạm. Ánh nắng chiều tà cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ duy nhất nhưng bị chặn lại bởi lớp kính đục ngầu và khung sắt han gỉ, chỉ còn lại những vệt sáng vàng vọt, yếu ớt. Chúng rọi thẳng vào những hạt bụi đang nhảy múa không ngừng trong không trung, tạo thành một vũ điệu hỗn loạn, vừa đẹp đẽ vừa ám ảnh, như hàng ngàn sinh vật ký sinh vô hình đang lơ lửng chờ đợi.

Hít một hơi thật sâu, Diên cố gắng thích nghi với mùi hương đặc trưng của nơi này: mùi của giấy cũ mục ruỗng, mùi gỗ ẩm mốc từ chiếc tủ quần áo đã sờn màu, và một mùi hăng hắc lạ lùng mà cô không thể gọi tên. Nó không phải mùi thuốc tẩy, cũng không phải mùi ẩm ướt thông thường. Nó gợi lên một thứ gì đó nguyên thủy hơn, giống như mùi thịt sống để quên trong hộp kín quá lâu, hoặc như hơi thở ngột ngạt của một con thú bị nhốt kín. Cô đặt chiếc vali duy nhất xuống sàn nhà lát gạch men đã nứt vỡ vài chỗ, âm thanh khô khốc vang lên rồi dội lại từ phía bức tường phía sau tủ quần áo, với một độ trễ kỳ lạ. Diên sững lại, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Tiếng vang đó... nó có một sự rỗng tuếch đáng sợ. Như thể đằng sau lớp giấy dán tường giả gạch kia không phải là khối bê tông đặc rắn, mà là một khoảng không hun hút, một cái họng đen ngòm đang nín thở để không phát ra tiếng động.

Diên đã sống qua tuổi hai mươi sáu với chứng sợ khoảng trống. Cô sợ những con phố đông đúc, những quảng trường rộng lớn nơi cô cảm thấy mình bị phơi bày, bị hàng ngàn ánh mắt xa lạ đánh giá. Cô ghét cảm giác đó, ghét sự tự do đến vô tận nhưng lại khiến cô chênh vênh không điểm tựa. Chính vì thế, căn hộ 404 này, dù cũ kỹ và chật chội, lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ. Nó giống như một cái kén, bao bọc lấy cô, che chở cô khỏi thế giới rộng lớn và tàn nhẫn ngoài kia. Cô có thể trốn mình vào đây, vẽ những bức tranh minh họa sách mà không cần lo lắng về việc ai đó sẽ nhìn thấy vết bẩn trên áo, hay nghe thấy tiếng cô lầm bầm tự nói chuyện.

Nhưng sự an toàn này, đôi khi, lại đi kèm với một nỗi sợ khác. Nỗi sợ của sự cô lập tuyệt đối, của việc không còn ai nhớ đến sự tồn tại của mình nữa. Cô ghét sự cũ kỹ và mùi ẩm mốc này, nhưng cô lại khao khát nó. Cô ghét cái cảm giác bị nhốt trong bốn bức tường, nhưng cô lại sợ hãi việc phải bước ra ngoài hơn. Cảm giác mâu thuẫn này cứ giằng xé cô mỗi ngày, khiến cô trở thành một kẻ sống vật vờ giữa ranh giới của sự cô độc và khao khát. Đôi khi, cô tưởng tượng về những người tiền nhiệm đã từng sống ở đây. Họ đã đi đâu? Hay họ vẫn chưa bao giờ rời đi? Liệu có phải một phần linh hồn họ vẫn còn vương vấn trong lớp vôi vữa, hay chính họ cũng đã từng là "người bạn" của những tiếng động bí ẩn này?

Cô bắt đầu phân tích các bức tường, một thói quen kỳ quặc từ khi chuyển đến. Tại sao chúng lại dày đến thế, dày hơn bất cứ bức tường nào cô từng thấy? Tại sao khi cô gõ vào bức tường phía Tây – nơi có cửa sổ, tiếng kêu lại đục và chắc nịch, còn khi gõ vào bức tường phía Đông – nơi giáp với căn hộ hàng xóm, tiếng lại vang vọng và rỗng tuếch, như thể có một khoảng trống lớn ở bên trong? Cô tự hỏi liệu kiến trúc sư có sơ ý để quên một điều gì đó bên trong không? Một cái thước, một chiếc búa, hay một lời nguyền cổ xưa của những người thợ hồ đã khuất? Mấy ngày qua, Diên đã nghe thấy những tiếng sột soạt nho nhỏ. Lúc đầu, cô nghĩ đó là chuột. Chung cư cũ thì chuột là chuyện bình thường. Nhưng tiếng sột soạt này không giống tiếng chuột. Nó trầm hơn, chậm rãi hơn, và đôi khi, nó mang một nhịp điệu kỳ quái, như một hơi thở nặng nề bị ép qua một kẽ hở hẹp.

Diên quyết định bắt tay vào dọn dẹp một chút, ít nhất là để đánh lạc hướng khỏi những suy nghĩ miên man. Cô kéo chiếc tủ gỗ ép cũ kỹ, đã phồng rộp vài chỗ, sát vào bức tường phía Đông. Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Không phải tiếng tủ, mà là tiếng của bức tường. Một mảng vôi vữa to bằng bàn tay bất ngờ rơi xuống, kéo theo một mảnh giấy dán tường đã ố vàng. Cô quỳ xuống để nhặt mảnh vỡ và nhận ra điều kinh hoàng. Nằm sâu bên trong lớp vữa, không phải là gạch, mà là một kẽ hở hẹp, một vết nứt dọc đủ rộng để lách một lá bài vào.

Trái tim Diên đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ngập ngừng, đưa tai áp sát vào kẽ hở đó. Thay vì tiếng gió rít qua khe cửa hay tiếng tivi vọng lại từ nhà hàng xóm, cô nghe thấy một âm thanh thình thịch rất nhẹ. Nó đều đặn, không lẫn vào bất kỳ tiếng động nào khác. Nó giống như một nhịp tim đang cố gắng đập thật khẽ để không bị phát hiện. Hay đúng hơn, nó là tiếng tim của chính cô, bị khuếch đại bởi sự im lặng chết chóc của căn phòng? Diên run rẩy, rút cây bút chì đang kẹp trong tóc ra. Cô thận trọng dùng đầu bút chì chọc vào kẽ hở. Cây bút lách qua lớp vữa vụn, rồi chạm vào một thứ gì đó mềm, dai, và dường như nó vừa... giật nhẹ lại, như một phản xạ tự nhiên của một sinh vật.

Diên rụt tay lại như bị điện giật. Cô nhìn chằm chằm vào cây bút chì, lồng ngực phập phồng. Đầu bút không còn khô nữa. Nó dính một lớp chất lỏng màu xám xịt, nhớp nháp và một sợi tơ trắng mỏng manh, dài như tóc người, quấn quanh ngòi bút. Khi Diên đưa đầu bút lên mũi ngửi, cô rùng mình nhận ra một sự thật kinh hoàng: đó không phải là mực, đó là một mùi hương hỗn tạp giữa dầu nến cũ, mùi ẩm mốc và một chút gì đó rất quen thuộc – mùi da thịt người bị hâm nóng. Một tiếng thì thầm rất nhỏ, khàn đục, đột ngột dội ra từ kẽ tường, chỉ đủ để cô nghe thấy, giống như một lời chào mừng từ vực sâu: "Cuối cùng em cũng về..."