Tiếng thì thầm đó không giống như âm thanh truyền qua không khí; nó giống như một rung động trực tiếp chạy dọc theo sống lưng, len lỏi vào từng tế bào não của Diên. Cô ngã bệt xuống sàn, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mở to trân trân nhìn vào kẽ hở đen ngòm trên tường. Cây bút chì vẫn còn dính lớp dịch xám xịt rơi khỏi tay cô, lăn lông lốc trên sàn gạch rồi dừng lại dưới gầm giường. Sự im lặng lập tức bao trùm lấy căn phòng 404, một sự im lặng đặc quánh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng máu chảy rần rật trong thái dương. Cô vừa nghe thấy gì? Một lời chào? Hay đó chỉ là sự phản xạ của một tâm trí đã quá mệt mỏi, tự nhào nặn những tiếng gió rít thành những câu chữ mà cô hằng lo sợ?
Diên ngồi bất động như vậy gần nửa giờ đồng hồ. Tâm trí cô là một mớ hỗn độn của những giả thuyết điên rồ. Cô nghĩ về những câu chuyện kinh dị trên mạng về những kẻ biến thái sống trong tường nhà, về những linh hồn bị kẹt lại trong khối bê tông. Nhưng rồi, sự logic yếu ớt còn sót lại trong cô bắt đầu phản kháng. Cô tự trấn an mình rằng có lẽ đó là tiếng tivi của nhà bên cạnh, hoặc một kẻ nào đó đang trêu chọc qua hệ thống thông gió cũ nát. Thế nhưng, mùi hương đó – mùi dầu nến và da thịt bị hâm nóng – vẫn còn vương vất đầu mũi, chân thực đến mức khiến cô buồn nôn. Nỗi sợ không gian rộng ngoài kia giờ đây bị thay thế bằng nỗi sợ sự chật hẹp ngay tại đây. Căn phòng này không còn là cái kén bảo vệ cô nữa, nó đang trở thành một cái bẫy.
Diên cảm thấy mình giống như một con mồi đang bị quan sát qua một thấu kính khổng lồ. Sự mâu thuẫn trong cô lại trỗi dậy: một nửa trong cô muốn vơ lấy vali và chạy khỏi đây ngay lập tức, nửa còn lại lại bị cầm chân bởi sự kiệt quệ và cảm giác rằng mình chẳng còn nơi nào khác để đi. Cô nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vẫn y như cũ, nhưng dường như tất cả đều đã thay đổi ý nghĩa. Chiếc gương trong nhà tắm, chiếc tủ quần áo, ngay cả bóng tối dưới gầm giường giờ đây cũng như đang chứa đựng những con mắt vô hình. Cô ghét cái cảm giác mình bị theo dõi, ghét việc sự riêng tư cuối cùng của mình bị xâm phạm bởi một thực thể không tên. Nhưng đồng thời, trong thâm tâm cô có một khao khát bệnh hoạn: sự hiện diện đó, dù đáng sợ, ít nhất cũng là một bằng chứng cho thấy cô không hoàn toàn cô độc trong cõi đời này.
Cô bắt đầu tự hỏi, nếu "hắn" có thật, thì hắn đã ở đó bao lâu? Hắn đã thấy cô thay đồ, thấy cô khóc, thấy cô vẽ những bức tranh đầy bóng tối? Sự xấu hổ trộn lẫn với nỗi khiếp đảm khiến Diên run rẩy. Cô tiến lại gần kẽ hở một lần nữa, đôi tay run rẩy cầm theo một cuộn băng dính điện. Cô muốn bịt kín cái lỗ đó lại, muốn bóp nghẹt sự tò mò của chính mình. Nhưng khi cô vừa đưa tay lên, một tiếng gõ cửa vang lên khiến cô giật bắn mình.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa khô khốc, đều đặn, phát ra từ phía cửa chính. Diên nín thở, nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa gỉ sét. Ở chung cư này, cô không quen biết ai. Bà Cầm quản lý đã giao chìa khóa cho cô từ sáng, vậy ai lại đến vào giờ này?
Diên tiến lại gần cửa, nhìn qua lỗ nhòm nhỏ xíu đã mờ đục. Phía bên kia hành lang lờ mờ ánh đèn vàng, một người đàn ông đang đứng đó. Anh ta mặc một chiếc áo phông xám giản dị, khuôn mặt hiền lành với cặp kính cận dày. Đó là Khương, người ở căn hộ 405 đối diện mà cô đã thoáng thấy lúc chiều. Khương mỉm cười, một nụ cười rộng đến mức khiến các nếp nhăn quanh mắt anh ta co rúm lại một cách kỳ quặc.
"Chào cô hàng xóm mới," Khương nói, giọng anh ta trầm và đều đều, vọng qua lớp cửa gỗ mỏng. "Tôi là Khương ở phòng đối diện. Thấy cô dọn vào lúc chiều nhưng giờ mới có dịp sang chào. Hình như cô vừa làm rơi cái gì đó nặng lắm phải không? Tôi nghe thấy tiếng động ở tường bên này."
Diên hé mở cửa, chỉ để lộ một khoảng hẹp đủ để nhìn thấy một nửa khuôn mặt của Khương. "Tôi... tôi chỉ đang dời cái tủ thôi. Cảm ơn anh đã quan tâm."
Khương không rời đi ngay. Anh ta nghiêng đầu, đôi mắt sau lớp kính cận dường như cố gắng len lỏi qua khe cửa để nhìn vào bên trong căn phòng của Diên. "Tường ở đây cũ lắm rồi," anh ta nói tiếp, tông giọng vẫn không thay đổi. "Chúng ta không nên tác động mạnh quá. Đôi khi, những thứ bên trong tường... tốt nhất là nên để chúng yên vị. Cô biết đấy, kiến trúc của chung cư Thiên Niên này rất 'đặc biệt'."
"Đặc biệt là sao?" Diên hỏi, cảm giác lạnh lẽo lại bắt đầu lan tỏa.
"Nó có nhiều lớp," Khương trả lời, nụ cười vẫn treo ngược trên môi. "Lớp vôi, lớp gạch, và lớp... ký ức. Nếu cô nghe thấy tiếng gì lạ, đừng quá lo lắng. Đó chỉ là tòa nhà đang thở thôi. Chúc cô ngủ ngon, Diên."
Khương quay người đi về phòng mình, nhưng bước chân của anh ta hoàn toàn không phát ra tiếng động trên nền hành lang đầy bụi. Diên đóng sầm cửa lại, cài then chắc chắn. Câu nói của anh ta như một mồi lửa đốt cháy sự nghi ngờ trong lòng cô. Làm sao anh ta biết tên cô là Diên trong khi cô chưa hề giới thiệu? Và tại sao anh ta lại nói về việc "tòa nhà đang thở"?
Diên quay lại phía bức tường phía Đông. Mảng vôi vữa rơi rụng vẫn nằm đó, nhưng kẽ hở mà cô định bịt kín dường như đã... rộng hơn một chút. Cô nhìn xuống sàn nhà tìm cây bút chì, nhưng nó đã biến mất khỏi vị trí dưới gầm giường. Thay vào đó, ngay giữa căn phòng, một vật thể lạ đang nằm chễm chệ dưới ánh đèn le lói.
Đó là một viên kẹo oishi màu đỏ, loại kẹo rẻ tiền mà cô thường thấy ở các cửa hàng tạp hóa cũ. Vấn đề là, Diên không hề ăn kẹo, và cô chắc chắn rằng sàn nhà lúc nãy hoàn toàn trống không. Cô tiến lại gần, nhặt viên kẹo lên. Vỏ nhựa của nó còn hơi ấm, như thể vừa được nắm chặt trong lòng bàn tay của ai đó từ rất lâu.
Diên ngước nhìn lên bức tường. Qua kẽ hở nhỏ, cô thấy một thứ gì đó trắng nhợt nhạt vừa lướt qua. Một cảm giác tê dại bao trùm lấy cô khi cô nhận ra: kẻ đó không chỉ quan sát cô qua bức tường, hắn đã tìm được cách để vào đây, hoặc chí ít là đưa tay vào đây. Trên mảng tường vôi vữa loang lổ, bằng một thứ màu xám đen nhớp nháp giống như chất dịch trên đầu bút chì lúc nãy, ai đó đã nguệch ngoạc vẽ một hình tròn hoàn hảo bao quanh kẽ hở, kèm theo một dòng chữ nhỏ xíu bằng nét chữ trẻ con:
"Đừng đóng cửa lại, anh lạnh lắm."
Diên đứng chết lặng, viên kẹo đỏ trong tay cô bỗng chốc trở nên nặng nề và ghê tởm như một cục máu đông. Cô tự hỏi, liệu Khương có liên quan gì đến chuyện này không? Hay Khương cũng chỉ là một quân cờ trong trò chơi của kẻ đang ẩn nấp trong kẽ tường? Đêm đầu tiên ở căn hộ 404 chỉ mới bắt đầu, và Diên biết rằng, cái kén an toàn của cô đã chính thức trở thành một nấm mồ lộ thiên.