Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 3: NHỮNG KHOẢNG TRỐNG CÂM LẶNG

1,356 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, chung cư Thiên Niên hiện ra dưới ánh bình minh không phải bằng vẻ rực rỡ, mà bằng một màu xám xịt của tro tàn. Diên thức dậy trên chiếc ghế sofa cũ, cổ mỏi nhừ và toàn thân đau nhức. Cô đã không dám leo lên giường ngủ, càng không dám tắt đèn. Viên kẹo màu đỏ vẫn nằm đó, trên mặt bàn gỗ kính, như một con mắt quái dị đang giễu cợt sự yếu đuối của cô. Ánh sáng ban ngày thường mang lại sự can đảm, nhưng trong căn hộ 404 này, nó chỉ làm rõ thêm những vết nứt, những mảng bụi bám dày đặc trên khung cửa và sự cũ kỹ đến rợn người của mọi vật dụng. Cô nhìn vào bức tường phía Đông, dòng chữ "Đừng đóng cửa lại, anh lạnh lắm" đã khô lại, chuyển sang màu nâu xỉn như vệt máu cũ.

Diên cố gắng cử động đôi vai cứng đờ. Trong đầu cô, hàng ngàn câu hỏi xoay mòng mòng như những con thiêu thân lao vào lửa. Cô là một họa sĩ, và họa sĩ thường có xu hướng phân tích không gian dựa trên tỷ lệ và ánh sáng. Cô đứng dậy, cầm lấy chiếc thước dây cũ trong hộp đồ nghề, bắt đầu đo đạc một cách điên cuồng. Chiều dài căn phòng: năm mét. Chiều rộng: bốn mét. Cô bước ra ngoài hành lang, đo khoảng cách từ cửa phòng mình đến cửa phòng 405 của Khương. Cô nhận ra một sai lệch kinh khủng: có một khoảng cách hơn một mét rưỡi nằm giữa vách tường phía Đông phòng cô và vách tường phía Tây phòng hàng xóm. Một mét rưỡi bê tông đặc? Không thể nào. Trong kiến trúc đô thị, không ai lãng phí một khoảng không gian lớn như vậy chỉ để làm tường ngăn.

Nỗi sợ hãi bắt đầu biến chuyển thành một loại ám ảnh trinh thám. Diên lục tìm trong đống giấy tờ thuê nhà mà bà Cầm đã đưa. Đó là một bản vẽ sơ đồ tòa nhà photocopy mờ nhòe, mực in đã nhạt màu theo năm tháng. Khi ngón tay cô lướt trên sơ đồ tầng 4, cô chợt khựng lại. Giữa các căn hộ đều có những ô hình chữ nhật nhỏ, không được đánh số, không có cửa ra vào, cũng không có công năng sử dụng. Chúng nằm kẹt giữa lớp vỏ ngoài của tòa nhà và các phòng ở, giống như những khoang chứa bí mật. Người ta gọi đó là "khoảng trống kỹ thuật", nhưng với kích thước này, nó giống như một dãy hành lang bóng tối chạy xuyên suốt tòa nhà, một hệ thống mạch máu ngầm mà cư dân ở đây hoàn toàn không hề hay biết.

Diên cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô tưởng tượng về một kẻ không có xương, hoặc một kẻ đã quá quen với sự chật hẹp, đang len lỏi trong những khe hở đó. Hắn không cần cửa, hắn chỉ cần những vết nứt. Hắn sống trong "thịt" của tòa nhà, ăn những tàn dư của người sống và thở bằng hơi thở của gạch đá. Diên ghét sự im lặng này. Cô ghét cách mà tòa nhà dường như đang lắng nghe từng nhịp đập tim cô để điều chỉnh nhịp điệu của chính nó. Nhưng đồng thời, cô lại thấy mình bị cuốn hút bởi cái khoảng trống đó. Một phần trong cô – cái phần bị tổn thương bởi xã hội ngoài kia – lại thầm ghen tị với kẻ ẩn dật. Hắn không cần đối diện với ai, không cần đeo mặt nạ, hắn chỉ việc tồn tại trong bóng tối và quan sát. Một sự tồn tại thuần túy và đáng tởm.

Cô bắt đầu lục lọi ký ức về cha mình, một người đàn ông cũng từng yêu thích những không gian kín đáo, người đã dạy cô rằng "bức tường là nơi lưu giữ những bí mật trung thành nhất". Có phải vì thế mà cô lại chọn nơi này? Có phải vì cô đang tìm kiếm một sự kết nối nào đó với quá khứ, ngay cả khi sự kết nối đó mang hình hài của một con quái vật ẩn thân? Diên đưa tay chạm vào vết nứt trên tường, cảm giác mặt vôi nhám ráp như lớp vảy của một loài bò sát. Cô không muốn bịt nó lại nữa. Một sự tò mò bệnh hoạn đang nảy nở: cô muốn biết "anh" là ai.

Diên quyết định làm một việc mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ đủ gan để thực hiện. Cô đặt một bát cháo nóng mới mua ở đầu ngõ ngay sát kẽ hở trên tường, rồi cô vào nhà tắm, đóng cửa lại nhưng để hé một khe nhỏ để quan sát qua gương.

Nửa giờ trôi qua trong im lặng tuyệt đối. Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen hỏng đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược.

Tỏng. Tỏng. Tỏng.

Rồi, một âm thanh khác xuất hiện. Một tiếng khì khì nhẹ nhàng, như tiếng một đứa trẻ đang hít hà mùi thơm của thức ăn. Từ kẽ hở nhỏ trên tường, một thứ gì đó bắt đầu thò ra. Nó không phải là một bàn tay bình thường. Nó dài, gầy guộc, với những đốt xương lộ rõ dưới lớp da trắng nhợt như xác chết ngâm nước lâu ngày. Những ngón tay đó không có móng, hoặc móng đã bị mòn vẹt do cào cấu vào gạch đá quá nhiều. Nó thận trọng chạm vào thành bát cháo, những ngón tay run rẩy một cách đầy xúc động.

Diên nín thở, đôi mắt cô dán chặt vào gương. Cô thấy bàn tay đó từ từ kéo bát cháo vào phía bóng tối của kẽ tường. Nhưng thay vì biến mất, bát cháo lại dừng lại nửa chừng. Một con mắt... một con mắt duy nhất xuất hiện tại kẽ hở. Nó không có mi, lòng trắng bị phủ một lớp màng đục, đang nhìn thẳng vào vị trí của Diên trong nhà tắm qua tấm gương.

Hắn biết cô đang nhìn. Hắn biết vị trí của cô.

Diên rùng mình, tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực khi thấy con mắt đó nheo lại, một cử chỉ giống như một nụ cười đồng lõa. Bàn tay kia rút lại vào trong tường, nhưng ngay sau đó, một vật khác được đẩy ra ngoài.

Đó là một chiếc kẹp tóc bằng nhựa màu xanh dương. Diên lùi lại, đánh rơi chiếc khăn tắm xuống sàn. Đó là chiếc kẹp tóc cô đã làm mất từ hồi còn học trung học, một món đồ rẻ tiền mà cô đã khóc rất nhiều khi lạc mất nó trong một lần chuyển nhà. Làm sao... làm sao nó lại ở đây? Trong lòng một tòa nhà cách nơi cô từng sống hàng trăm cây số?

Một tiếng cười lanh lảnh, cực nhỏ, như tiếng muỗi kêu vang lên từ bên trong bức tường: "Em nhớ không? Anh đã giữ nó cho em suốt mười năm qua..."

Diên lao ra khỏi nhà tắm, vồ lấy chiếc kẹp tóc. Nó lạnh ngắt, dính đầy bụi vôi nhưng đúng là của cô, vết trầy xước ở góc vẫn còn đó. Cô run rẩy nhìn vào kẽ tường, giờ đây đã trở thành một cái miệng há hốc tối om. Cô chợt nhận ra một sự thật còn kinh khủng hơn cả việc bị theo dõi: Kẻ này không phải mới xuất hiện khi cô chuyển đến đây. Hắn đã theo chân cô, len lỏi qua những bức tường của mọi nơi cô từng ở, chờ đợi thời điểm cô đủ cô đơn để hắn có thể "lộ diện".

Kết thúc chương 3 là hình ảnh Diên đứng giữa phòng, tay cầm chiếc kẹp tóc cũ, trong khi từ phía hành lang, tiếng bước chân nặng nề của bà Cầm quản lý đang tiến lại gần phòng cô, cùng với tiếng lầm bầm: "Cô Diên ơi, cô có thấy mùi gì khét trong tường không?"