MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Ăn Tàn DưChương 4: NHỮNG BẢN TIN CŨ

Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 4: NHỮNG BẢN TIN CŨ

1,292 từ · ~7 phút đọc

Tiếng đập cửa của bà Cầm vang lên như những nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Diên. Cô giật mình, vội vàng giấu chiếc kẹp tóc cũ vào túi túi quần, rồi dùng chân đá vội mảng vôi vữa rụng vào gầm tủ. Cảm giác tội lỗi và sợ hãi đan xen khiến cô mất vài giây mới có thể tiến lại gần cửa. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, mùi trầu không nồng nặc và mùi dầu gió của bà Cầm ập vào, át đi cái mùi da thịt ấm nồng từ kẽ tường.

Bà Cầm đứng đó, thân hình mập mạp trong bộ đồ bộ hoa hòe đã bạc màu, đôi mắt nhỏ híp lại sau làn khói từ kẽ răng đen nhánh. Bà không nhìn Diên, mà cái nhìn đó như xuyên qua vai cô, sục sạo vào tận cùng ngóc ngách của căn phòng 404. Bà hít hít mũi, khuôn mặt nhăn nheo co rúm lại.

"Cô Diên này, cô có đốt cái gì trong phòng không?" Bà Cầm hỏi, giọng khàn đặc như có sạn. "Thằng Khương bên kia nó than có mùi khét. Tôi cũng thấy lạ, cái mùi như... như ai đốt xương thịt ở đâu đây. Chung cư này cũ rồi, dây điện mục cả, đừng có mà bày trò tâm linh nhang khói rồi cháy cả lũ."

Diên đứng sững lại, bàn tay đổ mồ hôi lạnh lẽo. Mùi khét? Cô chỉ ngửi thấy mùi dầu nến và mùi ẩm mốc, chưa bao giờ thấy mùi khét của sự cháy bỏng. Cô lúng túng lắc đầu, giọng nói run rẩy không giấu giếm được sự bất an: "Cháu không đốt gì cả, thưa bác. Chắc là mùi từ quán ăn đầu ngõ bay vào thôi."

Bà Cầm không đáp ngay, bà bước hẳn vào trong phòng mà không đợi lời mời. Đôi mắt già nua dừng lại ở bức tường phía Đông, nơi mảng giấy dán tường bị rách nát. Bà nheo mắt, bước lại gần kẽ hở mà Diên vừa cố che đậy. Diên nín thở, tim đập loạn xạ. Cô sợ bà Cầm sẽ nhìn thấy con mắt đó, hoặc tệ hơn, bàn tay dài gầy guộc kia sẽ thò ra lôi bà vào trong cái kén bê tông đen ngòm kia.

Nhưng bà Cầm chỉ tặc lưỡi, lấy ngón tay sần sùi quệt lên vệt màu xám đen dính trên tường. "Tường lại thấm rồi. Cái giống nhà này nó thế, mục từ trong lõi mục ra. Cô liệu mà dọn dẹp, đừng để nước thấm vào kẽ gạch rồi nó sập cả mảng lúc nào không hay." Bà quay lại nhìn Diên, ánh mắt đột ngột trở nên sâu hoắm và thương hại. "Mà này, cô trông xanh xao quá. Con gái một mình ở đây thì phải giữ ý. Đêm hôm đừng có nói chuyện một mình, người ta lại bảo mình bị 'ám'."

Câu nói của bà Cầm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Diên. Nói chuyện một mình? Phải chăng tiếng thì thầm lúc nãy chỉ phát ra từ cổ họng cô? Sự hoài nghi về bản thân bắt đầu gặm nhấm tâm trí cô như những con mọt nghiến gỗ. Diên tự hỏi liệu chứng rối loạn lo âu của mình đã trầm trọng đến mức cô tự tạo ra một "người bạn" trong tưởng tượng để lấp đầy khoảng trống của sự cô độc? Cô nhìn bà Cầm đi khuất, rồi vội vàng đóng cửa, chốt chặt. Sự hiện diện của bà không mang lại cảm giác an toàn, ngược lại, nó khiến căn phòng trở nên ngột ngạt hơn.

Diên ngồi xuống giường, lục tìm điện thoại. Cô cần một cái gì đó thực tế để bấu víu. Cô bắt đầu tìm kiếm từ khóa "Chung cư Thiên Niên" trên các trang báo cũ và diễn đàn địa phương. Những kết quả đầu tiên chỉ là những thông báo về việc di dời, tranh chấp đất đai. Nhưng khi cô kéo xuống trang thứ năm, thứ mười, một dòng tít nhỏ từ mười hai năm trước khiến cô lạnh gáy: "Tìm thấy thi thể không nguyên vẹn của một phụ nữ trong kẽ tường khi sửa chữa chung cư cũ."

Bản tin ngắn ngủi, không có ảnh chụp hiện trường, chỉ nói rằng nạn nhân là một người phụ nữ vô gia cư đã mất tích nhiều tháng. Điều đáng sợ nhất là kết luận sơ bộ của cảnh sát: nạn nhân không bị giết rồi giấu vào đó, mà dường như đã tự nguyện chui vào một khoảng trống kỹ thuật rồi bị mắc kẹt cho đến chết vì đói khát.

Diên cảm thấy da gà nổi lên dọc cánh tay. Cô nhìn lại chiếc kẹp tóc màu xanh trên bàn. Nếu kẻ trong tường đã giữ nó suốt mười năm qua, nghĩa là hắn đã theo dõi cô từ trước khi cô đến đây. Hắn không phải là hồn ma của người phụ nữ trong bản tin kia. Hắn là một thứ gì đó sống động hơn, kiên nhẫn hơn.

Cô chợt nhớ về những đêm ở nhà cũ, khi cô luôn cảm thấy có tiếng cào cấu nhẹ nhàng sau đầu giường. Lúc đó cô chỉ nghĩ là lũ chuột. Giờ đây, cô nhận ra một sự thật kinh tởm: những căn phòng cô từng ở, dù ở bất cứ đâu, đều có một điểm chung. Chúng luôn có những bức tường đôi, những hốc tường bí mật hoặc những gác xép tối tăm. Hắn không theo dấu cô qua những con phố; hắn di chuyển xuyên qua "phần xương thịt" của kiến trúc đô thị, bám theo cô như một cái bóng không bao giờ rời bỏ vật chủ.

Một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ trỗi dậy. Cô thấy ghê tởm sự xâm nhập này, nhưng sâu thẳm trong sự trầm cảm của mình, một phần trong Diên lại cảm thấy được... trân trọng. Ít nhất có một kẻ đã dành mười năm cuộc đời chỉ để nhặt lại một chiếc kẹp tóc cho cô. Hắn quan tâm đến sự hiện diện của cô hơn cả những người đồng nghiệp ngoài kia, hơn cả bà quản lý chỉ quan tâm đến tiền nhà, và hơn cả người cha đã bỏ rơi cô trong chính ngôi nhà của mình.

Diên tiến lại gần kẽ tường. Cô không còn thấy sợ hãi như ban đầu. Cô áp môi mình sát vào vách đá lạnh lẽo, thì thầm một câu hỏi mà chính cô cũng thấy điên rồ:

"Anh là ai? Tại sao lại là tôi?"

Sự im lặng kéo dài vài giây. Rồi, từ sâu trong bóng tối, một âm thanh sột soạt vang lên. Một mảnh giấy nhỏ, cũ nát và vàng ố, được đẩy ra qua kẽ hở. Diên run rẩy cầm lấy mảnh giấy. Đó là một mẩu tin cắt ra từ một tờ báo nhi đồng rất cũ, đăng ảnh một bé gái đạt giải thưởng hội họa cấp thành phố.

Đó là cô. Năm cô tám tuổi. Trong bức ảnh, cô đang cười rạng rỡ, tay cầm cây cọ vẽ. Nhưng điều kinh khủng là, trong bức ảnh đó, đôi mắt của cô đã bị ai đó dùng kim chọc thủng, và ở phía sau lưng cô trong ảnh, nơi có một bóng râm của hốc tường, người ta đã dùng mực đỏ vẽ thêm một hình thù kỳ dị, giống như một bàn tay đang vươn ra định chạm vào vai cô bé.

Một tiếng gõ nhẹ vào vách tường, ngay chỗ tai Diên đang áp vào. Một âm thanh kẽo kẹt phát ra, chậm rãi và thỏa mãn: "Vì chúng ta... cùng chung một loại máu."