MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Ăn Tàn DưChương 5: HƠI THỞ CỦA CHA

Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 5: HƠI THỞ CỦA CHA

1,239 từ · ~7 phút đọc

Sợi dây thần kinh cuối cùng trong đầu Diên dường như đứt phựt. Cô buông rơi mảnh báo cũ, tấm hình cô bé tám tuổi với đôi mắt bị chọc thủng nằm úp trên sàn nhà. "Cùng chung một loại máu?" Câu nói đó như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng qua lồng ngực cô, làm tan chảy mọi sự phòng thủ còn sót lại. Chiếc kẹp tóc cũ, mảnh giấy ghi chép từ báo cũ, và giờ là hình ảnh thơ ấu của cô bị xuyên tạc một cách bệnh hoạn. Hắn không chỉ theo dõi cô; hắn đã ở đó, len lỏi trong từng khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời cô, thu thập những mảnh vụn ký ức mà chính cô cũng đã lãng quên.

Diên lùi lại, va vào thành giường. Cô cảm thấy ghê tởm, không phải chỉ với kẻ trong tường, mà còn với chính bản thân mình. Một phần trong cô vẫn khao khát sự quan tâm, dù nó đến từ một kẻ bệnh hoạn. Nỗi cô độc đã ăn sâu vào xương tủy đến mức nó bóp méo cả bản năng sinh tồn. Cô ghét cách hắn biết về cô nhiều hơn cả chính cô. Cô ghét cách hắn biến những ký ức đẹp đẽ thành những thứ kinh tởm, nhưng lại không thể dứt ra khỏi cái vòng xoáy ám ảnh này.

Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng, như thể đang tìm kiếm một lối thoát vô hình. Mọi vật dụng, từ chiếc bàn làm việc chất đầy bản thảo, đến khung cửa sổ đục ngầu, giờ đây đều mang một ý nghĩa mới. Chúng không còn là tài sản của cô nữa, mà là những công cụ, những vật chứng trong một vụ án mà cô là nạn nhân, đồng thời cũng là một phần của thủ phạm. Diên nhớ lại lời Khương nói về "tường có nhiều lớp... lớp ký ức." Liệu có phải kẻ này không thực sự tồn tại? Liệu hắn chỉ là hiện thân cho những nỗi sợ hãi và bóng tối đã bị cô kìm nén suốt bao năm qua, giờ đang tìm cách bứt phá ra ngoài?

Cô tự nhủ, mình phải tìm một bằng chứng rõ ràng hơn. Một thứ gì đó không thể chối cãi.

Diên cầm lấy cây đèn pin và một con dao cắt giấy. Cô tiến lại gần bức tường phía Đông, nơi có kẽ hở. Hít một hơi thật sâu, cô bắt đầu cạy những mảng vôi vữa còn sót lại xung quanh vết nứt. Từng chút một, lớp vỏ cứng cỏi của bức tường bong ra, để lộ ra một khoảng không tối om sâu hơn. Ánh đèn pin quét qua, và điều cô nhìn thấy khiến máu trong người cô đông cứng lại.

Không phải gạch, không phải bê tông. Bên trong đó là một bề mặt phẳng, xù xì, được phủ bằng một lớp bụi than đen đặc. Trên lớp bụi than đó, có những hình vẽ kỳ lạ. Chúng không phải là graffiti ngẫu nhiên. Đó là những ký hiệu rùng rợn, được vẽ bằng một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đã khô quánh, như máu. Có hình một con mắt duy nhất đang nhỏ lệ, một hình bàn tay với sáu ngón, và một chuỗi các ký tự ngoằn ngoèo mà Diên chưa từng thấy bao giờ. Nhưng điều đáng sợ nhất là một bức chân dung vẽ bằng nét thô sơ. Đó là một người đàn ông, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt trũng sâu và một nụ cười nhếch mép ám ảnh.

Trịnh Diên nhận ra khuôn mặt đó. Trái tim cô như ngừng đập. Đó là cha cô.

Người đàn ông đã bỏ đi khi cô còn bé, người đã để lại cho cô một khoảng trống lạnh lẽo trong tim. Diên không thể thở được. Hắn không chỉ biết về cô. Hắn còn biết về cha cô. Liệu cha cô có liên quan gì đến kẻ này không? Hay kẻ này chính là... cha cô? Ý nghĩ đó vừa điên rồ vừa lạnh buốt. Cha cô đã mất tích nhiều năm, không ai tìm thấy thi thể. Liệu có phải ông đã "ẩn mình" vào trong những bức tường này?

Một sự kết nối bệnh hoạn bắt đầu hình thành. Cô ghét cha mình vì đã bỏ rơi cô, nhưng cô cũng khao khát được ông thừa nhận. Hắn, kẻ trong tường, đang ban cho cô cả hai thứ đó: một mối liên hệ kinh tởm với cha và sự chú ý mà cô hằng khao khát. Cô thấy mình đang bị kéo vào một trò chơi tâm lý, nơi ranh giới giữa thực và ảo, giữa tình yêu và sự thù hận, đang dần mờ đi.

Diên rọi đèn pin sâu hơn vào trong khe tường, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu khác. Cô chợt thấy một mảnh giấy nhỏ bị kẹt trong một khe hở sâu hơn. Cô cẩn thận dùng nhíp gắp ra. Đó là một mẩu giấy gấp làm tư, dường như được xé ra từ một cuốn sổ tay cũ. Trên đó, bằng nét chữ quen thuộc mà cô đã thấy trong những bức thư cuối cùng cha gửi cho mẹ, viết một câu ngắn gọn: "Thịt và Vôi. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một kiệt tác."

Diên sững sờ. "Thịt và Vôi"? Đây là ngôn ngữ gì? Cô nhớ lại mùi hăng hắc ban đầu của căn phòng, cái mùi mà cô đã ví như "thịt sống để quên". Mùi vôi vữa thì lúc nào cũng có. Liệu có phải cha cô đã từng có một sự ám ảnh kỳ lạ với những bức tường và những thứ được chôn giấu bên trong không?

Một âm thanh khẽ khàng vang lên từ bên trong, ngay phía sau bức chân dung cha cô. Không phải tiếng thì thầm. Đó là tiếng hít thở, đều đặn và sâu lắng. Nó không còn là tiếng động của một sinh vật nhỏ bé nữa, mà là hơi thở của một thứ gì đó to lớn hơn, nằm im lìm trong lòng bức tường. Hơi thở đó không xa lạ, nó gợi cho Diên một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Đó là hơi thở của cha cô, người từng kể cho cô nghe những câu chuyện cổ tích trước khi ngủ, người đã từng ôm cô vào lòng và để cô nghe thấy nhịp đập của trái tim ông.

Diên ngã khụy xuống sàn, con dao cắt giấy rơi khỏi tay. Cô nhìn chằm chằm vào bức chân dung cha cô trên tường, vào con mắt đen ngòm của kẻ ẩn mình sau lớp vôi vữa. Cô đã không còn sợ hãi nữa. Thay vào đó, một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo hơn bao trùm lấy cô: sự nhận ra rằng kẻ này không phải là một sinh vật xa lạ. Hắn là một phần của cô, một bóng ma từ quá khứ đang tìm cách tái sinh trong chính hiện tại của cô. Và hắn đã đợi cô rất lâu rồi.

Đúng lúc đó, Diên nghe thấy tiếng còi hú của xe cứu thương từ xa vọng lại, nghe rất gần chung cư Thiên Niên. Và từ phía hành lang, tiếng bước chân vội vã của Khương, kèm theo tiếng anh ta gọi to: "Diên ơi! Cô có nghe thấy gì không? Có chuyện gì xảy ra ở tầng dưới kìa!"