Tiếng còi xe cứu thương xé toạc bầu không khí đặc quánh của chung cư Thiên Niên, dội vào những bức tường vôi vữa rồi tan ra thành những mảnh âm thanh nhức nhối. Diên đứng bật dậy, đôi tay vẫn còn vương bụi than đen từ bức chân dung của cha trên tường. Cô vội vã dùng tấm poster phủ lên vết nứt, che giấu đi khuôn mặt ám ảnh đó ngay trước khi tiếng đập cửa dồn dập của Khương vang lên.
"Diên! Cô ổn chứ?" Giọng Khương hớt hải, nhưng vẫn giữ một tông độ đều đều kỳ lạ. "Có chuyện dưới tầng ba. Bà Cầm... bà ấy vừa phát hiện ra thứ gì đó kinh khủng lắm."
Diên mở cửa, hơi lạnh từ hành lang ùa vào làm cô rùng mình. Khương đứng đó, ánh đèn vàng vọt chiếu lên cặp kính cận khiến cô không thể nhìn rõ đôi mắt anh ta. Cô chỉ thấy cái miệng anh ta mấp máy, nụ cười thường trực đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm trọng đến giả tạo. Diên không nói gì, cô lách qua người Khương, đi theo anh ta xuống cầu thang bộ thoát hiểm. Những bậc thang bằng bê tông mòn vẹt, trơn trượt bởi lớp rêu mốc và bụi bặm của nhiều thập kỷ.
Khi xuống đến tầng ba, một mùi hôi thối nồng nặc ập vào khứu giác khiến Diên phải lấy tay bịt mũi. Đó không phải mùi rác thải thông thường, mà là mùi của sự hữu cơ đang phân hủy, một mùi ngọt lịm và tanh nồng mà cô đã thoáng ngửi thấy trong chính căn phòng 404 của mình. Đám đông cư dân đang tụ tập trước cửa căn phòng 304 – căn phòng nằm ngay trục thẳng đứng phía dưới phòng của cô.
Bà Cầm đang ngồi bệt dưới sàn hành lang, mặt cắt không còn giọt máu, đôi tay run rẩy chỉ vào bên trong. Cảnh sát và nhân viên y tế đang phong tỏa hiện trường. Diên nhìn qua khe hở của đám đông. Trên bức tường của căn phòng 304, một mảng bê tông lớn đã đổ sụp, lộ ra khoảng trống kỹ thuật bên trong. Nhưng khoảng trống đó không hề trống rỗng.
Bên trong lòng tường, giữa những thanh xà gỉ sét và lớp gạch vỡ, là một thi thể đang trong quá trình phân hủy mạnh. Điều kinh khủng không phải là cái chết, mà là cách thi thể đó được sắp xếp. Người chết – một cô gái trẻ đã mất tích vài tuần trước – được đặt ngồi bó gối, lưng tựa vào vách đá, và đôi mắt... đôi mắt của cô ấy đã bị bịt kín bởi một lớp vôi trắng tinh khôi. Trên ngực cô gái, ai đó đã dùng mực đỏ viết một dòng chữ lớn: "TÁC PHẨM SỐ 12".
Diên cảm thấy mặt đất dưới chân mình như chao đảo. "Tác phẩm số 12". Con số đó như một gậy đập mạnh vào đầu cô. Nếu đây là tác phẩm số 12, thì 11 tác phẩm trước đó đang ở đâu? Và ai là tác giả của thứ "kiệt tác" kinh tởm này? Cô nhìn lên trần nhà của phòng 304, nơi chính là sàn nhà của cô. Cô tưởng tượng về kẻ ẩn dật, về bàn tay dài gầy guộc đã đưa cho cô chiếc kẹp tóc, về hơi thở của cha cô. Liệu hắn có phải là kẻ đã "trám" cô gái này vào tường?
Nỗi sợ hãi giờ đây không còn là một cảm giác trừu tượng nữa. Nó hữu hình như lớp vữa trên tường. Diên nhìn sang Khương, anh ta đang đứng bất động, nhìn chằm chằm vào thi thể với một vẻ tò mò kỳ lạ, không hề có sự ghê tởm hay sợ hãi. Cảm giác bị theo dõi (Gaze) lại trỗi dậy, nhưng lần này không phải từ bức tường, mà từ chính những người hàng xóm xung quanh. Họ nhìn nhau với sự nghi kỵ, nhưng trong ánh mắt đó còn có một thứ gì đó giống như sự thèm khát bí mật. Ở chung cư Thiên Niên này, dường như mọi người đều đang che giấu một phần bóng tối của riêng mình.
Diên quay người chạy ngược lên tầng bốn, cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa trong cái bầu không khí đầy mùi tử khí đó. Cô lao vào phòng 404, khóa trái cửa lại, lưng dựa vào cánh gỗ, thở dốc. Căn phòng giờ đây trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Cô nhìn chằm chằm vào tấm poster đang che giấu bức chân dung cha mình.
Cô ghét cha mình. Cô ghét cách ông đã gieo rắc vào đầu cô những ý niệm về cái đẹp trong sự mục nát. Nhưng đồng thời, cô lại thấy mình đang run lên vì một sự phấn khích bệnh hoạn. "Tác phẩm số 12". Có phải hắn đang mời gọi cô tham gia vào quá trình sáng tạo này? Có phải căn phòng 404 của cô chính là nơi dành cho "Tác phẩm số 13"?
Diên tiến lại gần bức tường. Cô không cần đèn pin nữa, bóng tối dường như đang trở nên trong suốt đối với cô. Cô áp tai vào vách đá, và lần này, tiếng thì thầm không còn khàn đục nữa, nó rõ ràng như tiếng chuông ngân:
"Em thấy không, Diên? Nghệ thuật đòi hỏi sự hy sinh. Vôi cần thịt để trở nên vĩnh cửu. Cha đã dạy chúng ta như vậy mà."
Diên nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, rơi xuống sàn nhà đầy bụi. Cô không còn muốn chạy trốn nữa. Sự cô độc và trầm cảm đã đẩy cô đến một bờ vực mà ở đó, cái chết và sự điên rồ trông giống như một lối thoát êm ái. Cô tự hỏi, nếu cô biến mất vào trong lớp tường kia, liệu thế giới ngoài kia có ai nhận ra? Hay cô sẽ trở thành một phần của kiến trúc này, trở thành hơi thở của tòa nhà, mãi mãi được quan sát và được bảo vệ bởi "anh"?
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng luồn những ngón tay vào kẽ hở sau tấm poster. Lần này, "thứ đó" không rụt lại. Một bàn tay lạnh ngắt, dài bất thường, từ từ nắm lấy tay cô. Những ngón tay xương xẩu khẽ vuốt ve mu bàn tay Diên với một sự dịu dàng đáng tởm. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ cánh tay vào thẳng tim cô.
Đột ngột, có tiếng gõ nhẹ vào cửa chính. Không phải tiếng của Khương, cũng không phải bà Cầm. Một giọng nói nữ thanh mảnh, run rẩy vang lên: "Chị Diên ơi... chị có trong đó không? Em là Linh ở phòng 403... Em sợ quá, em có thể vào trú một lát không?"
Diên nhìn ra phía cửa, rồi lại nhìn vào kẽ tường. Bàn tay trong tường siết nhẹ tay cô, như một lời khích lệ. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu Diên: Số 13. Có lẽ đây là khởi đầu của kiệt tác.
Kết thúc chương 6 là hình ảnh Diên tiến lại gần cửa chính với một nụ cười mờ nhạt trên môi, trong khi bàn tay trong tường vẫn đang lơ lửng ở kẽ hở, chờ đợi con mồi tiếp theo.