MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Ăn Tàn DưChương 7: LỜI MỜI VÀO TỔ KÉN

Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 7: LỜI MỜI VÀO TỔ KÉN

1,208 từ · ~7 phút đọc

Tiếng nức nở của Linh bên kia cánh cửa như một loại nhạc cụ lạc điệu trong bản giao hưởng của bóng tối đang bao trùm căn phòng 404. Diên đứng bất động giữa phòng, bàn tay cô vẫn còn giữ nguyên cảm giác tê dại sau cái chạm nhẹ của "thứ đó" bên trong tường. Cô nhìn xuống đôi tay mình, chúng trắng bệch và run rẩy dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt. Một phần trong cô, cái phần nhân tính yếu ớt còn sót lại, đang gào thét bảo cô hãy đuổi Linh đi, hãy cứu lấy cô gái tội nghiệp đó khỏi cái tổ kén đầy rẫy tử khí này. Nhưng một phần khác – đen tối hơn, sâu thẳm hơn và đầy khao khát – lại đang thì thầm về một "kiệt tác".

Diên tiến lại gần cửa chính. Mỗi bước chân của cô trên nền gạch men nứt nẻ dường như nặng nề hơn thường lệ. Cô cảm nhận được hơi ấm của Linh từ phía bên kia cánh gỗ, một sự sống mãnh liệt đang run rẩy vì sợ hãi. Điều đó khiến Diên thấy nôn nao. Sự sống sao mà mỏng manh và ồn ào đến thế? Tại sao Linh không thể im lặng và tan biến vào kiến trúc này như cách mà cô đang làm?

"Chị Diên... làm ơn..." Giọng Linh nghẹn lại.

Diên chậm rãi vặn ổ khóa. Tiếng cạch khô khốc vang lên trong hành lang vắng lặng. Cánh cửa mở ra một khe hẹp, lộ ra khuôn mặt đẫm lệ của Linh. Cô gái chỉ mới đôi mươi, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ kinh hoàng sau khi chứng kiến cảnh tượng ở tầng ba. Linh lao vào phòng ngay khi Diên vừa nhường lối, như thể chỉ cần chậm một giây thôi, bóng tối ở hành lang sẽ nuốt chửng lấy cô.

"Chị có thấy không? Người ta... người ta nằm trong tường..." Linh ngồi thụp xuống chiếc sofa cũ, hai tay ôm lấy vai, người run cầm cập. "Mùi đó... em không thể quên được mùi đó. Chung cư này bị nguyền rủa rồi, chị Diên ạ."

Diên đóng cửa lại, cài then chắc chắn. Cô không ngồi xuống an ủi Linh. Thay vào đó, cô đứng ở góc tối, nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ. Trong đầu Diên, những suy nghĩ bắt đầu phân tách. Cô thấy Linh không phải là một con người, mà là một khối vật liệu. Da thịt đó, sự sợ hãi đó, chúng sẽ trông như thế nào dưới lớp vôi trắng? Liệu Linh có thể trở thành "Tác phẩm số 13" hoàn hảo nhất không? Diên ghét cái cách Linh đang làm bẩn bầu không khí riêng tư của cô bằng những tiếng khóc lóc tầm thường. Cô muốn Linh phải im lặng, một sự im lặng vĩnh cửu như những bức tường.

"Đừng sợ," Diên nghe thấy giọng nói của chính mình, nhưng nó lạ lẫm đến mức cô suýt nữa không nhận ra. Giọng cô trầm, đều đều và mang một chút âm hưởng khàn đặc giống như tiếng sột soạt trong tường. "Ở đây an toàn mà. Tường ở đây rất dày. Không ai có thể làm hại em khi em ở bên trong căn phòng này."

Linh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Diên với sự biết ơn tội nghiệp. "Chị thật tốt... Em không biết phải đi đâu nữa. Nhà em ở quê, em mới lên đây làm thuê... Em sợ quá."

Diên tiến lại gần, đặt tay lên vai Linh. Bàn tay Diên lạnh ngắt, đối lập hoàn toàn với hơi ấm phập phồng từ vai cô gái trẻ. Cô chợt nhớ về cha mình. Ông từng nói rằng họa sĩ thực thụ không vẽ những gì họ thấy, mà vẽ những gì họ "chiếm hữu" được. Để chiếm hữu được Linh, cô cần phải đưa Linh vào sâu hơn trong thế giới này.

"Em có đói không?" Diên hỏi, mắt khẽ liếc về phía bức tường phía Đông, nơi tấm poster đang rung rinh nhẹ vì một luồng gió vô hình từ kẽ hở. "Chị có... một ít cháo. Rất ngon."

Linh lắc đầu, cô vẫn chưa hết bàng hoàng. "Em không ăn nổi đâu. Chị Diên này, chị có nghe thấy tiếng gì không? Như tiếng ai đó đang cào vào tường ấy?"

Diên mỉm cười, một nụ cười mờ nhạt và méo mó. "Đó là tiếng của tòa nhà thôi, Linh ạ. Nó đang thở. Nó đang chào đón em."

Cô dẫn Linh lại gần bức tường phía Đông, nơi đặt chiếc bàn vẽ của mình. Diên muốn Linh nhìn thấy vết nứt, muốn Linh ngửi thấy cái mùi mà cô gọi là "kiệt tác". Sự mâu thuẫn trong Diên đạt đến đỉnh điểm: cô vừa muốn bảo vệ Linh, vừa muốn hiến tế Linh cho kẻ ẩn dật để đổi lấy một sự công nhận cuối cùng từ bóng ma của cha. Nỗi cô độc đã biến Diên thành một kẻ khát khao sự kết nối, dù đó là sự kết nối bằng máu và vôi vữa.

"Lại đây," Diên thì thầm, giọng nói giờ đây đầy vẻ dẫn dụ. "Nhìn vào kẽ hở này đi. Có một thứ rất đẹp bên trong."

Linh, trong cơn hoảng loạn và sự tin tưởng mù quáng vào người "chị" hàng xóm, từ từ tiến lại gần vết nứt sau tấm poster. Khi cô gái ghé mắt vào, Diên cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Từ trong bóng tối sâu thẳm của kẽ tường, một con mắt xám đục từ từ mở ra, đối diện trực tiếp với đôi mắt trong veo của Linh.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Linh bất động, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng kêu. Một bàn tay gầy guộc, trắng nhợt như xác chết từ từ thò ra từ kẽ hở, những ngón tay dài bất thường bắt đầu vuốt ve mái tóc của Linh.

Diên đứng ngay phía sau, tay cô siết chặt lấy con dao cắt giấy trong túi quần. Cô không thấy ghê tởm nữa. Cô thấy một sự bình yên kỳ lạ. Linh sẽ không còn phải sợ hãi thế giới ngoài kia nữa. Linh sẽ được "bảo vệ", giống như cô.

"Đừng đóng cửa lại, em lạnh lắm," Diên thì thầm lại câu nói của kẻ ẩn dật vào tai Linh.

Đột ngột, đèn trong phòng vụt tắt. Trong bóng tối hoàn toàn, tiếng Linh hét lên một tiếng ngắn ngủi rồi bị cắt đứt bởi một tiếng sột soạt khô khốc. Diên cảm nhận được một luồng hơi ấm nóng hổi bắn lên mặt mình – mùi của máu tươi hòa quyện với mùi vôi vữa nồng nặc. Một hơi thở nặng nề phả vào gáy cô, và giọng nói khàn đặc quen thuộc vang lên, thỏa mãn:

"Số 13... đẹp lắm, con gái của ta."

Kết thúc chương 7 là hình ảnh Diên đứng trong bóng tối, tay chạm vào bề mặt bức tường giờ đây đã trở nên mềm mại và ấm nóng như da thịt người, trong khi ngoài hành lang, tiếng bước chân của Khương lại vang lên, kèm theo một tiếng cười nhỏ: "Diên ơi, cô đã hoàn thành xong tác phẩm chưa?"