MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Ăn Tàn DưChương 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG KẺ ĐỒNG LÕA

Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG KẺ ĐỒNG LÕA

1,282 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối trong phòng 404 không còn là sự thiếu vắng ánh sáng; nó đặc quánh, nhớp nháp và có mùi vị. Diên đứng đó, mặc cho chất lỏng nóng hổi trên mặt mình bắt đầu lạnh dần và se lại thành một lớp màng khô cứng. Cô không bật đèn. Cô sợ rằng nếu ánh sáng tràn vào, nó sẽ phá vỡ cái khoảnh khắc "hoàn hảo" này. Linh không còn khóc, không còn run rẩy. Sự ồn ào của một thực thể sống đã được thay thế bằng một sự im lặng tuyệt đối, tôn nghiêm đến lạ lùng.

Diên đưa tay lên chạm vào vết tường phía Đông. Bề mặt vôi vữa vốn nhám ráp giờ đây nhẵn thín và phập phồng. Cô cảm nhận được một khối vật chất đang được "nhào nặn" bên trong. Tiếng sột soạt, tiếng nghiến của xương cốt lồng vào nhau, và tiếng vữa khô lại nhanh chóng tạo nên một âm thanh giống như tiếng vỗ tay rất khẽ. Hắn – kẻ trong tường – đang làm việc. Hắn đang "nuốt" Linh vào lòng tòa nhà, biến cô gái ấy thành một phần của kiến trúc bền vững. Diên thấy mình không hề ghê tởm. Một nỗi xúc động trỗi dậy, cay nồng nơi sống mũi. Đây là sự chiếm hữu tuyệt đối. Linh sẽ không bao giờ rời bỏ nơi này, không bao giờ phải chịu đựng sự phản bội hay cô đơn nữa.

"Con làm tốt lắm," giọng nói khàn đặc từ sâu trong vách đá vang lên, lần này nó không còn là tiếng thì thầm mà là một tiếng vọng đầy tự hào.

Diên tự hỏi, liệu cha có đang nhìn cô qua con mắt xám đục kia không? Nỗi khát khao được thừa nhận bấy lâu nay được lấp đầy bởi một thứ cảm xúc độc hại. Cô bắt đầu hiểu tại sao cha lại chọn con đường này. Thế giới ngoài kia quá rộng lớn và hỗn loạn, chỉ có trong lòng những bức tường, người ta mới thực sự thuộc về nhau. Cô ghét sự tự do giả tạo của xã hội, và giờ đây, cô tôn thờ sự giam cầm vĩnh cửu này.

Nhưng sự yên bình ngắn ngủi bị phá vỡ bởi tiếng gõ cửa. Lần này không phải tiếng đập dồn dập, mà là một nhịp điệu thong dong, đùa cợt.

Cộc... cộc cộc... cộc.

"Diên ơi, xong chưa? Tôi ngửi thấy mùi 'mới' rồi." Giọng Khương vang lên, tỉnh bơ như thể anh ta đang hỏi mượn một bao diêm.

Diên hít một hơi thật sâu, cô lấy một tấm khăn lau sạch vết máu trên mặt, vuốt lại mái tóc rối bời. Cô tiến lại gần cửa, không mở hẳn mà chỉ hé một khoảng hẹp. Khương đứng đó, vẫn cặp kính cận và nụ cười rộng đến mang tai, nhưng lần này trên tay anh ta cầm một xô vôi nhỏ và một cây chổi quét sơn.

"Bà Cầm đang bận tiếp cảnh sát dưới tầng ba rồi. Họ sẽ không lên đây sớm đâu," Khương đẩy gọng kính, ánh mắt liếc nhìn vào vệt máu còn sót lại trên nền gạch mà Diên chưa kịp xóa. "Nhưng mùi vị thì không giấu được. Cô là người mới, chưa biết cách 'ướm' vôi để khử mùi đâu. Để tôi giúp một tay, coi như quà láng giềng."

Diên nheo mắt, sự cảnh giác trỗi dậy. "Anh biết những gì?"

Khương cười khẩy, bước thẳng vào phòng mà không đợi sự cho phép. Anh ta đi thẳng đến bức tường phía Đông, đặt xô vôi xuống đất một cách thành thục. "Tôi biết gì ư? Tôi biết rằng chung cư Thiên Niên này không tự nhiên mà đứng vững được suốt sáu mươi năm qua. Những tòa nhà xung quanh đều đã sụp đổ hoặc bị dỡ bỏ, chỉ có nơi này là càng ngày càng chắc chắn. Cô có biết tại sao không?"

Anh ta nhúng chổi vào xô vôi, bắt đầu quét lên những vết nứt mà Diên vừa cạy ra. "Bởi vì nó được nuôi bằng thịt và xương. Cha cô là một bậc thầy, nhưng ông ta đã quá tham lam khi muốn tự mình trở thành một phần của kiệt tác. Còn tôi? Tôi chỉ là kẻ bảo tồn. Tôi giúp những 'tác phẩm' như Linh được yên nghỉ đúng cách, để tòa nhà không bị 'đói' mà sinh sự."

Diên nhìn Khương làm việc. Từng động tác của anh ta chuẩn xác và lạnh lùng. Cô nhận ra một sự thật kinh tởm: Khương không phải là kẻ ẩn dật, anh ta là "kẻ chăn dắt". Anh ta quan sát, lựa chọn con mồi và giúp những kẻ như Diên hoặc cha cô thực hiện nghi thức. Sự mất an toàn ngay trong chính ngôi nhà của mình giờ đây nhân lên gấp bội. Cô không chỉ sống cùng một con quái vật trong tường, mà còn sống cạnh một con quỷ mang gương mặt người.

"Tại sao lại là tôi?" Diên lặp lại câu hỏi cũ, giọng cô run lên vì sự phẫn nộ lẫn kinh hãi.

Khương dừng tay, quay lại nhìn cô, đôi mắt sau lớp kính không còn chút ấm áp nào. "Vì cô có dòng máu của Trịnh lão. Vì cô cô đơn đến mức có thể yêu cả một bóng ma. Tòa nhà này cần một 'người mẫu' mới, một kẻ có thể cảm nhận được hơi thở của bê tông. Diên ạ, cô không phải nạn nhân. Cô là người thừa kế."

Khương tiến lại gần Diên, đưa bàn tay còn dính vôi trắng vuốt nhẹ lên má cô. "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Cô vừa mới hiến tế Linh mà, nhớ không? Cảm giác đó... nó tuyệt vời hơn bất cứ bức tranh nào cô từng vẽ, đúng chứ?"

Diên im lặng. Cô thấy mình không thể phủ nhận. Sự biến thái trong lòng cô đã bị Khương bóc trần. Cô ghét anh ta vì đã nói ra sự thật, nhưng cô lại cần anh ta để hoàn thiện "tổ kén" này.

Dưới tầng ba, tiếng loa phóng thanh của cảnh sát bắt đầu vang lên, yêu cầu mọi người giải tán. Nhưng ở tầng bốn, trong căn phòng 404, một nghi lễ im lặng đang hoàn tất. Khương quét xong lớp vôi cuối cùng, che kín hoàn toàn vết nứt. Bức tường giờ đây trông trắng muốt, phẳng lì như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có điều, nếu ai đó áp tai vào, họ sẽ nghe thấy tiếng đập thình thịch của hai trái tim bên trong: một của Linh đang dần lịm đi, và một của "anh" đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Chào mừng cô đã chính thức gia nhập gia đình," Khương thì thầm rồi xách xô vôi bước ra cửa. "À, quên mất. Tối mai bà Cầm sẽ thu tiền nhà. Nhớ lau sạch căn phòng nhé. Mùi hương của 'số 13' sẽ còn nồng nặc lắm đấy."

Diên đóng cửa lại. Cô nhìn vào bức tường trắng tinh. Một sự trống rỗng khủng khiếp tràn ngập tâm trí. Cô đã mất Linh, mất đi sự lương thiện cuối cùng, nhưng cô đã có được "cha". Cô tiến lại gần bức tường, đặt môi mình lên lớp vôi còn ướt, thì thầm:

"Cha... ngày mai chúng ta sẽ vẽ gì?"

Kết thúc chương 8 là hình ảnh Diên ngồi bệt xuống sàn, bắt đầu cầm cọ vẽ lên nền gạch bằng chính những vệt máu còn sót lại của Linh, trong khi từ trong bức tường, một bàn tay gầy guộc khẽ đẩy ra một chiếc nhẫn cỏ – món đồ chơi của Linh khi còn nhỏ.