MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Ăn Tàn DưChương 9: KẺ THỪA KẾ VÀ CON MỒI

Kẻ Ăn Tàn Dư

Chương 9: KẺ THỪA KẾ VÀ CON MỒI

1,272 từ · ~7 phút đọc

Tiếng cửa phòng của Khương đóng lại ở phía đối diện hành lang vang lên một âm thanh khô khốc, báo hiệu sự kết thúc của một thỏa thuận ngầm mà Diên chưa bao giờ thực sự đồng ý. Cô đứng giữa căn phòng 404, giờ đây đã trở nên sạch sẽ một cách đáng tởm dưới bàn tay của Khương. Lớp vôi mới trên bức tường phía Đông vẫn còn ẩm, tỏa ra mùi nồng hắc lấn át cả hương vị nồng nàn của Linh – người giờ đây đã vĩnh viễn trở thành một phần cốt thép của tòa nhà. Diên nhìn xuống đôi bàn tay mình; chúng trắng bệch, không phải vì vôi, mà vì máu đã không còn lưu thông tốt dưới áp lực của sự kinh hoàng.

Một sự tĩnh lặng đến gai người bao trùm lấy không gian. Diên không còn nghe thấy tiếng Linh khóc, cũng không nghe thấy tiếng gõ cửa của thế giới bên ngoài. Cô chỉ nghe thấy tiếng nhai chậm rãi, một âm thanh nghiến ngấu rất khẽ phát ra từ bên trong bức tường trắng muốt kia. Hắn đang "tiêu hóa" Linh. Hắn đang hấp thụ sự sợ hãi cuối cùng của cô gái ấy để nuôi dưỡng sự tồn tại phi lý của mình. Diên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nhận ra rằng, sự bình yên mà cô hằng khao khát thực chất là một sự im lặng của nghĩa trang.

Cô ngồi xuống sàn, dựa lưng vào bức tường đối diện. Đầu óc cô bắt đầu quay cuồng với những lời nói của Khương. “Người mẫu mới”, “Tác phẩm tiếp theo”. Những từ ngữ đó không phải là sự tôn vinh; chúng là một bản án. Diên không ngốc. Sự trầm cảm có thể làm mờ đi ý chí sống, nhưng nó lại mài sắc bản năng của một kẻ bị săn đuổi. Cô chợt nhận ra Khương không hề tôn trọng cha cô hay "kiệt tác" của gia đình cô. Anh ta chỉ là một kẻ quản lý trang trại, và cô, cùng với người cha mất tích, chỉ là những sinh vật được nuôi dưỡng để tạo ra thứ "nguyên liệu" đặc biệt giữ cho chung cư Thiên Niên này không sụp đổ.

Nỗi hận thù đối với cha lại bùng lên, dữ dội hơn bao giờ hết. Ông đã không bỏ rơi cô để đi tìm tự do; ông đã bỏ rơi cô để biến cô thành một kẻ tiếp nối sự điên rồ này. Sự quan tâm của "hắn" trong tường – chiếc kẹp tóc, mẩu báo cũ – không phải là tình yêu. Đó là cách người ta đặt mồi nhử vào bẫy. Hắn muốn cô cảm thấy nợ nần, muốn cô cảm thấy mình thuộc về bóng tối, để khi thời điểm đến, cô sẽ tự nguyện bước vào lớp vữa mà không hề phản kháng.

"Cha?" Diên thì thầm, giọng cô sắc lẹm như một mảnh kính vỡ. "Hay là bất cứ thứ gì đang ở trong đó... Ông nghĩ tôi sẽ giống như họ sao?"

Đáp lại cô là một sự im lặng kéo dài. Nhưng rồi, mặt vôi mới quét bắt đầu rung động. Một vết nứt nhỏ li ti, mỏng như sợi tóc, xuất hiện ngay tại vị trí trung tâm. Từ bên trong, một thứ gì đó được đẩy ra một cách khó khăn. Nó không phải kẹo, cũng không phải kỷ vật. Đó là một mẩu xương nhỏ, trắng hếu và đã bị mài nhẵn các đầu cạnh.

Diên cầm lấy mảnh xương, cảm giác lạnh lẽo thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Cô nhận ra đó là một đốt ngón tay người. Trên bề mặt mảnh xương, có khắc những con số li ti, sắc nét đến mức dường như được khắc bằng móng tay: 1, 2, 3... 12. Và ngay bên dưới là một khoảng trống đang đợi con số 13.

Cơn giận dữ bùng nổ, át đi cả nỗi sợ. Diên lao đến bàn làm việc, vồ lấy con dao rọc giấy mà cô đã dùng để cắt bản thảo. Cô không muốn làm nghệ sĩ nữa. Cô không muốn vẽ những kiệt tác bằng thịt và vôi. Cô muốn phá hủy cái kén này trước khi nó nuốt chửng cô. Với một sức mạnh bột phát từ sự tuyệt vọng, Diên đâm mạnh con dao vào vết nứt trên tường.

Xoẹt.

Lớp vôi mới quét còn mềm bị rạch ra một đường dài. Nhưng thay vì bê tông hay gạch đỏ, từ vết cắt đó, một dòng chất lỏng màu đen, đặc sánh như nhựa đường bắt đầu chảy ra. Nó không có mùi máu, nó có mùi của thời gian bị thối rữa. Diên điên cuồng cào cấu, dùng cả móng tay để lột lớp vôi trắng mà Khương vừa dày công đắp lên. Cô muốn nhìn thấy "hắn". Cô muốn nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ đã giam cầm đời cô.

"Ra đây! Đồ quái vật!" cô gào lên, những đầu ngón tay đã rướm máu.

Phía sau lớp vôi vữa, một cấu trúc kỳ dị dần lộ diện. Nó không phải là một mê cung của những căn phòng chết như cô tưởng. Đó là một "tổ chim" khổng lồ được kết lại bằng tóc người, vải vóc cũ nát và những mảnh xương khô. Và ở chính giữa cái tổ đó, một khuôn mặt đang dần thành hình. Nó không có da, chỉ có những thớ cơ đỏ hỏn đang co bóp nhịp nhàng theo nhịp thở của tòa nhà. Một con mắt duy nhất màu xám đục nhìn cô, nhưng lần này không có sự dịu dàng. Chỉ có một sự đói khát vô tận.

"Con gái..." tiếng vang lên không phải từ miệng, mà từ chính khối thịt đá đó. "Vôi... vẫn còn... thiếu."

Diên lùi lại, vấp phải xô vôi mà Khương để quên. Vôi trắng đổ lênh láng trên sàn, trông như một vũng mủ khổng lồ. Đúng lúc đó, ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa, đổ bóng một người đàn ông cao lớn đang đứng im lặng quan sát qua lỗ nhòm. Khương. Anh ta không gõ cửa. Anh ta chỉ đứng đó, lắng nghe sự đổ vỡ bên trong.

Diên chợt hiểu ra một sự thật kinh hoàng: Khương không đợi đến tối mai. Anh ta đang đợi ngay bây giờ. Anh ta đang đợi cô phát điên, đợi cô tự hủy hoại căn phòng để anh ta có lý do bước vào và "tu sửa" lại cô – tác phẩm số 14.

Cô nhìn vào con dao rọc giấy trong tay, rồi nhìn vào khối thịt đang nhúc nhích sau bức tường. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra. Nếu cô không thể chạy trốn khỏi tòa nhà này, cô sẽ khiến tòa nhà này không thể dung nạp cô. Diên vồ lấy chai dầu hỏa dùng để rửa bút vẽ, đổ lên đống bản thảo và những tấm poster dán đầy tường. Cô nhìn vào con mắt xám đục trong tường, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa tàn khốc.

"Cha muốn nghệ thuật phải không?" Diên cười, một tiếng cười lạnh lẽo và chân thật đến rợn người. "Vậy hãy xem kiệt tác cuối cùng của con: Sự thiêu rụi."

Kết thúc chương 9 là hình ảnh Diên quẹt một que diêm, ánh lửa nhỏ nhoi phản chiếu trong đôi mắt của Khương qua lỗ nhòm cửa chính, trong khi từ phía sau bức tường, một tiếng thét câm lặng phát ra khiến toàn bộ chung cư Thiên Niên rung chuyển như một cơn địa chấn.