Ngọn lửa bùng lên từ đống bản thảo dính dầu hỏa, liếm qua những tấm poster dán tường rồi nhanh chóng lan ra lớp giấy dán tường ố vàng. Ánh sáng cam rực rỡ, hung bạo nhảy múa trong đôi mắt của Diên, thiêu đốt đi lớp sương mù của sự trầm cảm đã vây hãm cô bấy lâu. Cô đứng đó, giữa căn phòng 404 đang dần trở thành một lò bát quái, cảm nhận sức nóng phả vào da thịt. Cô muốn thấy khối thịt đá sau bức tường kia phải gào thét, muốn thấy "nghệ thuật" của cha cô tan thành tro bụi dưới sự phán xét của lửa.
Nhưng tòa nhà Thiên Niên không dễ dàng bị khuất phục như thế.
Khi ngọn lửa chạm vào lớp vôi vữa ở bức tường phía Đông, thay vì tiếng nổ lách tách của vật liệu bị nung nóng, Diên nghe thấy một tiếng xèo xèo rợn người. Một chất lỏng màu xám xịt, đặc quánh từ trong các kẽ hở bắt đầu tiết ra, chảy tràn xuống như mồ hôi của một sinh vật đang lên cơn sốt. Chất lỏng đó không bắt lửa; nó dập tắt ngọn lửa bất cứ nơi nào nó đi qua, để lại một mùi thối rữa nồng nặc hơn cả mùi chết chóc ở tầng ba. Bức tường không cháy. Nó đang "tự chữa lành". Những thớ thịt đỏ hỏn sau lớp vôi bắt đầu phồng rộp lên, hút lấy hơi nóng để nở ra, khiến không gian căn phòng vốn đã chật hẹp giờ đây bị bóp nghẹt bởi sự bành trướng của kiến trúc sống.
"Con không thể đốt cháy hơi thở của chính mình, Diên ạ," giọng nói của Khương vang lên từ phía sau cánh cửa, vẫn đều đều và điềm tĩnh một cách đáng sợ.
Tiếng then cửa lạch cạch vang lên. Khương không cần chìa khóa; dường như tòa nhà đã tự mở lối cho anh ta. Anh ta bước vào giữa làn khói đen, trên tay cầm một chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ. Khương nhìn đống tro tàn dưới chân rồi nhìn Diên, ánh mắt lộ vẻ thất vọng như một người thầy nhìn đứa học trò vừa làm hỏng bài kiểm tra.
"Lửa chỉ làm cho gạch đá thêm cứng cáp, và làm cho 'hắn' thêm đói thôi," Khương tháo mặt nạ, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt dưới ánh lửa đang tàn lụi. "Cô vừa làm hỏng lớp bảo vệ của chính mình. Giờ thì tòa nhà sẽ không chỉ quan sát cô nữa. Nó sẽ muốn 'tiêu hóa' cô sớm hơn dự định."
Diên lùi lại, tay vẫn lăm lăm con dao rọc giấy, nhưng đôi chân cô đã run rẩy không vững. Cô nhìn vào bức tường phía Đông. Lớp vôi đã bong tróc hoàn toàn, lộ ra một cấu trúc không phải là xương hay thịt người, mà là một mạng lưới những sợi dây thần kinh màu tím thẫm đang đập nhịp nhàng. Giữa mạng lưới đó, khuôn mặt của Linh hiện ra, nhưng không còn là Linh của mười phút trước. Khuôn mặt cô gái trẻ giờ đây bị kéo căng, hòa tan vào vách đá, đôi mắt đã biến thành hai hốc đen sâu hoắm. Linh không chết, cô ấy đã bị "tích hợp" vào hệ thống.
Nỗi kinh hoàng tột độ khiến Diên mất đi khả năng thét gào. Cô nhận ra mình đã sai. Cô không thể tiêu diệt thứ này bằng vũ lực từ bên ngoài, vì nó sống bằng năng lượng từ bên trong – bằng chính sự mục nát trong tâm hồn những cư dân ở đây. Khương tiến lại gần, từng bước chân anh ta gõ xuống sàn nhà nghe như tiếng đếm ngược của định mệnh.
"Đừng chống cự nữa," Khương thì thầm, bàn tay anh ta vươn ra, trắng hếu và lạnh lẽo. "Cô có thấy không? Tòa nhà đang khóc vì cô đấy."
Từ trên trần nhà, những giọt chất lỏng màu xám bắt đầu rơi xuống tóc, xuống vai Diên, dính dớp và nặng nề như chì. Cô ngước nhìn lên và thấy hàng trăm con mắt nhỏ li ti đang mở ra từ những vết nứt trên trần. Chúng là mắt của những người đã biến mất, mắt của những "tác phẩm" tiền nhiệm, tất cả đều đang nhìn cô với một sự đồng cảm lạnh xương sống. Cảm giác bị theo dõi (Gaze) giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm, biến thành một sự chiếm hữu tuyệt đối.
Diên cảm thấy phổi mình thắt lại. Khói không làm cô ngạt, nhưng cái mùi vị của sự thối rữa đang lấp đầy phế quản cô. Cô nhìn vào con mắt duy nhất của kẻ ẩn dật trong tường – kẻ mà cô gọi là cha. Nó đang giãn nở ra, tạo thành một cái hốc tối om, rộng lớn như một lời mời gọi cuối cùng.
"Số 14..." Tiếng vọng vang lên khắp căn phòng, không còn phát ra từ một hướng cố định mà như phát ra từ chính xương cốt của Diên. "Vào đây... với chúng ta..."
Trong giây phút lý trí cuối cùng bị bóng tối nuốt chửng, Diên không nhìn thấy cái chết. Cô nhìn thấy sự thuộc về. Cô thấy mình không còn phải lo lắng về tiền thuê nhà, không còn phải sợ những con phố đông đúc, không còn phải cô đơn trong căn phòng trống rỗng. Bên trong bức tường kia, cô sẽ là một phần của cái gì đó vĩnh cửu. Sự trầm cảm đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng của nó trong vòng tay của quái vật.
Khương dừng lại khi thấy Diên buông rơi con dao rọc giấy. Anh ta mỉm cười, một nụ cười chân thật lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt gã quản lý. "Ngoan lắm. Kiệt tác cần sự tự nguyện."
Diên từ từ tiến lại gần bức tường phía Đông. Cô không còn cảm thấy nóng, không còn cảm thấy sợ. Cô đưa tay vào cái hốc đen ngòm, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của những thớ thịt đá đang chào đón mình. Khi cô bước chân vào khoảng trống đó, hơi thở của tòa nhà Thiên Niên bỗng trở nên nhẹ nhàng, thỏa mãn.
Ngoài hành lang, bà Cầm đứng lặng lẽ cầm bó nhang đen, lầm bầm những lời cầu nguyện không rõ nghĩa. Cảnh sát dưới tầng ba đã rời đi, mang theo thi thể của cô gái ở phòng 304, mà không hề biết rằng "trái tim" thật sự của tòa nhà vừa mới được lấp đầy thêm một lần nữa.
Kết thúc chương 10, khép lại Phần 1: Những kẽ hở đầu tiên. Diên biến mất hoàn toàn sau lớp vách đá, chỉ còn lại căn phòng 404 trống rỗng với một vết tường mới được trám bằng một loại vôi có màu hồng nhạt của thịt tươi. Trên cửa phòng, số 404 bỗng nhiên mờ đi, nhường chỗ cho một ký hiệu mới: Số 14.