MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 1: CỬA TIỆM NẰM NGOÀI THỜI GIAN

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 1: CỬA TIỆM NẰM NGOÀI THỜI GIAN

2,998 từ

Thành phố về đêm giống như một bàn cờ điện tử khổng lồ, nơi những tia sáng neon xanh đỏ chạy dọc theo các huyết mạch đường phố, ồn ào và lộng lẫy. Người ta mải miết lao đi trong vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, của những cuộc vui thâu đêm, để rồi khi kim đồng hồ nhích gần về phía con số mười hai, sự mệt mỏi bắt đầu thấm đẫm vào từng hơi thở. Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của sự náo nhiệt ấy, có một con hẻm nhỏ dường như bị thời gian bỏ quên. Nó nằm khuất sau những tòa cao ốc chọc trời, sâu hun hút và luôn phủ một lớp sương mờ ảo, bất kể là mùa hạ nóng bỏng hay mùa đông giá rét.

Đúng lúc tiếng chuông đồng hồ từ nhà thờ cổ xa xa vang lên mười hai nhịp, một tấm biển gỗ treo trước hiên nhà cũ kỹ bỗng nhiên sáng lên một vệt sáng vàng nhạt. Trên đó khắc hai chữ "Tức Mặc" bằng lối viết triện cổ xưa, thanh thoát mà uy nghiêm.

Cánh cửa gỗ dày nặng khẽ kẹt một tiếng nhỏ, mở ra một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Bên trong không có đèn điện, chỉ có những ngọn nến đậu trên những chân nến bằng đồng cũ kỹ, tỏa ra ánh sáng ấm áp và mùi hương trầm thanh khiết. Tiệm cầm đồ Tức Mặc không cầm cố vàng bạc hay kim cương, nơi đây lưu giữ những thứ kỳ lạ hơn nhiều: một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích từ thời nhà Thanh, một con dao găm gỉ sét mang theo hơi lạnh của chiến trường, hay thậm chí là một hộp nhạc bằng bạc chỉ phát ra tiếng khóc của một ai đó đã qua đời từ lâu.

Thẩm Mặc ngồi phía sau chiếc bàn gỗ đàn hương đen bóng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi cổ tàu màu xám tro, đôi tay trắng trẻo với những ngón tay dài thanh mảnh đang lật giở một cuốn sổ da cũ mòn. Gương mặt anh mang vẻ đẹp của một người không thuộc về thời đại này – những đường nét hài hòa, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng, và một khí chất thanh lãnh đến mức khiến người ta cảm thấy anh chỉ là một ảo ảnh.

Đã ngàn năm trôi qua kể từ khi Thẩm Mặc bắt đầu công việc này. Anh không già đi, cũng không chết đi. Anh đứng ngoài dòng chảy của luân hồi, chỉ để làm một việc duy nhất: thu thập những "chấp niệm" của nhân gian. Đối với Thẩm Mặc, thời gian không phải là những con số, mà là những câu chuyện được kết tinh thành vật hữu hình.

Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ rung lên, báo hiệu một vị khách vừa bước vào.

Thẩm Mặc không ngẩng đầu lên, giọng nói của anh trầm thấp như tiếng gió lướt qua rừng thông: "Tiệm chỉ nhận cầm cố những thứ không thể mua được bằng tiền. Cậu đã chuẩn bị kỹ chưa?"

Vị khách không trả lời ngay. Tiếng bước chân của cậu chậm chạp và có phần ngập ngừng. Thẩm Mặc lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên. Trước mặt anh là một thanh niên trẻ, khoảng ngoài hai mươi tuổi. Cậu mặc một chiếc áo khoác măng tô rộng, mái tóc hơi rối và gương mặt phảng phất vẻ xanh xao của người thiếu ngủ lâu ngày. Điểm đặc biệt nhất ở chàng trai này chính là đôi mắt – chúng to và sáng, nhưng dường như lại trống rỗng, như thể cậu đang nhìn vào một khoảng không vô tận mà không tìm thấy tiêu điểm.

"Tôi không có gì quý giá để cầm cố cả," chàng trai lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. "Tôi chỉ có một giấc mơ... một giấc mơ mà tôi không muốn tỉnh lại, nhưng đồng thời nó cũng đang giết chết tôi."

Thẩm Mặc khẽ khép cuốn sổ lại. Anh đẩy một chén trà nóng về phía vị khách. "Mời ngồi. Tôi là Thẩm Mặc. Cậu tên là gì?"

"Lạc Hiên," chàng trai đáp, cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện với Thẩm Mặc. Cậu đưa tay đón lấy chén trà, nhưng bàn tay lại khẽ run rẩy. "Thưa anh, anh có tin vào một thế giới không có màu sắc không?"

Thẩm Mặc nhìn vào đôi mắt của Lạc Hiên. Anh không dùng pháp thuật, nhưng bằng sự nhạy cảm của một tu sĩ ngàn năm, anh cảm nhận được một luồng linh khí vô cùng quen thuộc đang dao động mạnh mẽ trong linh hồn của cậu thanh niên này. Nó giống như một mảnh vỡ của một khối ngọc quý mà anh đã đánh mất từ rất lâu, đang âm thầm kêu cứu dưới đáy vực sâu.

"Thế giới của cậu... chỉ có đen và trắng sao?" Thẩm Mặc hỏi nhẹ nhàng.

Lạc Hiên ngẩn người, rồi cậu khẽ gật đầu, nụ cười trên môi mang chút đắng cay. "Phải. Từ hai năm trước, sau một vụ tai nạn xe cộ, tôi tỉnh dậy và nhận ra thế giới này đã biến thành một bộ phim cũ kỹ. Tôi là một họa sĩ, anh biết không? Đối với một họa sĩ, việc mất đi màu sắc giống như việc bị cắt đứt đôi cánh vậy. Tôi vẫn vẽ, nhưng tôi chỉ có thể vẽ bằng cảm giác, bằng trí nhớ. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là trong giấc mơ của tôi..."

Lạc Hiên dừng lại, cậu nhấp một ngụm trà, hơi ấm của nó dường như tiếp thêm cho cậu chút can đảm để tiếp tục.

"Trong giấc mơ của tôi, thế giới lại rực rỡ đến mức khiến tôi đau đớn. Có một người tóc trắng luôn đứng ở giữa một cánh đồng hoa màu tím, người đó quay lưng về phía tôi, nhưng mỗi lần tôi định chạm vào, người đó lại tan biến thành những hạt bụi vàng. Mỗi khi tỉnh dậy, sự đen trắng của thực tại lại giống như một lưỡi dao cứa vào lòng tôi. Tôi đến đây vì tôi nghe người ta nói... nơi này có thể giúp tôi giữ lại màu sắc của giấc mơ đó, dù tôi phải trả bất cứ giá nào."

Thẩm Mặc im lặng. Anh nhìn những ngọn nến đang nhảy múa, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Anh biết Lạc Hiên không phải là một vị khách bình thường. Luồng linh khí trong cậu không phải là tà khí, cũng không phải chấp niệm thông thường. Đó là "linh hồn phách", một phần tinh túy nhất của một tu sĩ cấp cao. Và cái người tóc trắng trong giấc mơ của cậu... Thẩm Mặc siết chặt đôi tay dưới gầm bàn.

Ngàn năm trước, Thẩm Mặc vì thực hiện một đại pháp cứu thế để ngăn chặn một thảm họa diệt vong, anh đã phải phân tách linh hồn của chính mình để gia cố phong ấn. Sau khi đại nạn qua đi, anh mất đi một phần ký ức và một phần lớn linh lực. Anh bị thiên đạo giữ lại nhân gian, làm kẻ canh giữ tiệm cầm đồ này để chuộc lỗi cho sự "không trọn vẹn" của mình. Anh đã dành ngàn năm để nhặt nhạnh linh hồn của kẻ khác, nhưng lại không biết rằng mảnh hồn rực rỡ nhất của mình đã đầu thai qua bao kiếp người, để rồi giờ đây lại đứng trước mặt anh trong hình hài của Lạc Hiên.

"Lạc Hiên," Thẩm Mặc lên tiếng, ánh mắt anh trở nên nhu hòa hơn bao giờ hết. "Tôi có thể giúp cậu vào lại giấc mơ đó, giúp cậu nhìn thấy màu sắc một lần nữa. Nhưng cái giá cậu phải trả không phải là tiền bạc, mà là sự thật. Cậu có sẵn sàng đối mặt với việc những gì cậu hằng tin tưởng có thể hoàn toàn tan vỡ không?"

Lạc Hiên nhìn sâu vào đôi mắt của Thẩm Mặc. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy một sự tin tưởng kỳ lạ. Như thể người đàn ông trước mặt này chính là bến đỗ mà cậu đã tìm kiếm suốt bao nhiêu kiếp sống.

"Tôi sẵn sàng. Miễn là tôi không còn phải sống trong sự mù lòa này nữa."

Thẩm Mặc đứng dậy, anh lấy từ trên kệ cao một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đỏ thẫm. Khi mở nắp hộp, bên trong là một chiếc kẹp cà vạt bằng bạc, có đính một viên đá nhỏ màu xanh biển trong vắt. Viên đá tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, chiếu rọi lên gương mặt của cả hai.

"Đây là 'Mộng Điệp'," Thẩm Mặc giải thích. "Nó sẽ dẫn đường cho tôi bước vào giấc mơ của cậu. Bây giờ, cậu hãy nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí. Đừng sợ hãi, tôi sẽ luôn ở ngay phía sau cậu."

Lạc Hiên làm theo lời anh. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Thẩm Mặc đang đặt nhẹ lên trán mình. Một cảm giác mát lạnh như dòng nước suối chảy qua tâm trí cậu, cuốn trôi đi những lo âu và mệt mỏi.

Không gian xung quanh bắt đầu rung động. Tiếng ồn ào của thành phố hiện đại ngoài kia tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng gió thổi vi vu và mùi hương của cỏ dại.

Thẩm Mặc mở mắt. Anh nhận ra mình đang đứng ở giữa một vùng sương mù dày đặc. Đây là tầng sâu nhất trong tiềm thức của Lạc Hiên. Bình thường, giấc mơ của con người sẽ hỗn loạn và đầy những hình ảnh rời rạc, nhưng nơi này lại tĩnh lặng đến đáng sợ.

Anh bước đi trong sương mù, đôi giày vải dẫm lên lớp cỏ mềm mại. Dần dần, sương mù tan đi, hiện ra trước mắt anh là một khung cảnh quen thuộc đến mức khiến anh thắt nghẹn: Đỉnh núi Vân Đỉnh của ngàn năm trước, nơi anh từng tu luyện. Nhưng thay vì tuyết phủ trắng xóa, nơi này lại tràn ngập những đóa hoa oải hương tím ngắt, trải dài tận chân trời.

Ở phía xa, dưới gốc cây liễu cổ thụ, một bóng người tóc trắng đang đứng nhìn ra biển mây. Đó chính là hình ảnh mà Lạc Hiên đã kể. Thẩm Mặc tiến lại gần, tim anh đập dồn dập. Anh biết bóng người đó là ai. Đó chính là phần linh hồn "Sự Thuần Khiết" mà anh đã đánh mất.

Nhưng khi anh vừa định bước tới gần, mặt đất dưới chân bỗng nhiên nứt vỡ. Một luồng hắc khí đen kịt phun lên, bao vây lấy bóng người tóc trắng. Lạc Hiên hiện ra giữa những đóa hoa tím, cậu đang tuyệt vọng chạy về phía bóng người kia, nhưng đôi chân cậu lại bị những dây leo đen kịt quấn chặt.

"Thẩm Mặc! Cứu tôi!" Lạc Hiên hét lên. Đôi mắt cậu lúc này không còn trống rỗng nữa, nó rực lên một sắc đỏ của sự đau đớn.

Thẩm Mặc lập tức kết ấn, một vòng tròn linh quang vàng rực tỏa ra từ người anh, đánh tan luồng hắc khí xung quanh Lạc Hiên. Anh lao tới, ôm lấy cậu thanh niên vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể Lạc Hiên truyền sang anh, thực tế và sống động hơn bất cứ thứ gì anh từng chạm vào trong ngàn năm qua.

"Tôi ở đây, không sao rồi." Thẩm Mặc trấn an, tay anh vuốt nhẹ lên lưng cậu.

Ngay khi chạm vào Thẩm Mặc, những sợi dây leo đen kịt biến mất. Lạc Hiên ngước lên nhìn anh, hơi thở hổn hển. "Anh đã thấy chưa? Màu sắc... chúng đang tan biến."

Thẩm Mặc nhìn xung quanh. Những đóa hoa tím đang dần héo úa và chuyển sang màu xám xịt. Bóng người tóc trắng dưới gốc liễu cũng bắt đầu nhạt nhòa. Anh nhận ra rằng, khả năng nhìn thấy màu sắc của Lạc Hiên bị mất đi không phải do tai nạn xe cộ, mà là vì "chấp niệm" trong lòng cậu quá lớn. Cậu đã vô thức dùng toàn bộ sinh lực của mình để nuôi dưỡng giấc mơ về quá khứ này, khiến thực tại trở nên kiệt quệ.

Hơn thế nữa, có một thế lực bóng tối đang bám theo mảnh hồn này. Chúng muốn nuốt chửng sự thuần khiết cuối cùng của Thẩm Mặc để phá vỡ sự cân bằng của nhân gian.

"Lạc Hiên, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức," Thẩm Mặc nghiêm giọng. "Giấc mơ này không phải là nơi cứu rỗi, nó là một cái bẫy."

Anh nắm lấy tay Lạc Hiên, định dùng linh lực để thoát ra khỏi giấc mơ. Nhưng Lạc Hiên lại giữ chặt tay anh, mắt nhìn trân trân vào bóng người tóc trắng đang hoàn toàn tan biến.

"Đừng đi... người đó là anh, đúng không?" Lạc Hiên thầm thì, giọt nước mắt lăn dài trên má. "Trong thâm tâm tôi, tôi luôn biết người đó chính là anh. Đó là lý do tại sao tôi không muốn tỉnh lại. Tôi thà sống trong một thế giới đen trắng nhưng có anh trong giấc mơ, còn hơn là sống một cuộc đời rực rỡ mà không có anh."

Câu nói của Lạc Hiên giống như một cú giáng mạnh vào trái tim của vị tu sĩ ngàn năm. Thẩm Mặc sững sờ. Anh không ngờ rằng mảnh hồn của mình khi đầu thai lại mang theo một tình cảm mãnh liệt đến thế dành cho bản thể gốc. Đây không chỉ là sự kết nối linh hồn, đây là một loại tình yêu đã vượt qua cả sự sống và cái chết, vượt qua cả sự lãng quên của thời gian.

"Tôi sẽ không đi đâu cả," Thẩm Mặc khẳng định, anh kéo Lạc Hiên sát vào ngực mình. "Lần này, tôi sẽ không để cậu phải đuổi theo một ảo ảnh nữa. Tôi sẽ mang màu sắc trở lại với cuộc đời cậu bằng xương bằng thịt."

Anh dồn hết linh lực vào chiếc kẹp cà vạt "Mộng Điệp". Một luồng sáng xanh biếc bùng lên, bao trùm lấy cả hai. Không gian giấc mơ vỡ vụn như những mảnh gương, và họ bị cuốn vào một vòng xoáy của ánh sáng và bóng tối.

Khi Lạc Hiên mở mắt ra, cậu thấy mình vẫn đang ngồi trong tiệm cầm đồ Tức Mặc. Những ngọn nến đã cháy vơi một nửa. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng. Thẩm Mặc ngồi trước mặt cậu, gương mặt anh hơi tái đi vì tiêu tốn quá nhiều linh lực, nhưng đôi mắt anh nhìn cậu lại ấm áp vô ngần.

Lạc Hiên bàng hoàng nhìn xung quanh. Cậu chớp mắt liên tục.

"Màu sắc..." cậu thốt lên, giọng run rẩy.

Trên bàn, chén trà bằng sứ men thanh có màu xanh ngọc bích dịu nhẹ. Tấm rèm che cửa có màu nâu trầm ấm áp. Và đặc biệt nhất, đôi môi của Thẩm Mặc có một sắc hồng nhạt tự nhiên. Thế giới không còn là một bộ phim đen trắng cũ kỹ nữa. Màu sắc đã quay trở lại, dù vẫn còn hơi nhạt nhòa nhưng nó là thật. Cậu có thể cảm nhận được nó bằng cả trái tim mình.

Lạc Hiên bật khóc. Cậu gục xuống bàn, đôi vai run bần bật. Những giọt nước mắt hạnh phúc sau hai năm trời sống trong bóng tối âm thầm.

Thẩm Mặc không ngăn cản cậu khóc. Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn và đặt tay lên vai Lạc Hiên. Cảm giác này thật kỳ lạ. Ngàn năm qua, anh đã gặp bao nhiêu khách hàng, đã chứng kiến bao nhiêu nỗi đau, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy tim mình đau nhói vì một ai đó như lúc này. Sự hiện diện của Lạc Hiên đã đánh thức những cảm xúc mà anh tưởng chừng đã chai sạn.

"Đây mới chỉ là sự bắt đầu," Thẩm Mặc khẽ nói. "Màu sắc chỉ quay lại tạm thời vì tôi đã kết nối linh lực của mình với cậu. Để hoàn toàn bình phục, chúng ta cần phải tìm lại tất cả những mảnh hồn khác đang bị thất lạc."

Lạc Hiên ngẩng đầu lên, gương mặt nhòe lệ nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm hy vọng. "Tôi sẽ đi cùng anh. Dù là đến đâu, dù phải làm gì."

Thẩm Mặc mỉm cười, một nụ cười thực sự đầu tiên sau một thiên niên kỷ. Anh nhận ra rằng, hành trình này không chỉ là để cứu Lạc Hiên, mà còn là hành trình để chính anh tìm về với sự trọn vẹn của mình. Anh không còn là vị tu sĩ đơn độc đi nhặt nhạnh nỗi buồn của người khác nữa. Giờ đây, anh đã có một lý do để thực sự sống.

Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào với những tia sáng neon rực rỡ. Nhưng bên trong tiệm Tức Mặc, một bức tranh mới đã bắt đầu được vẽ nên. Một bức tranh không chỉ có màu sắc của ánh sáng, mà còn có màu sắc của định mệnh và tình yêu.

Tiếng chuông gió lại khẽ rung lên dưới cơn gió đêm. Thời gian dường như vẫn đứng yên trong con hẻm nhỏ, chứng kiến sự khởi đầu của một huyền thoại mới giữa lòng thế đại số vội vã.

"Chào mừng cậu đến với tiệm Tức Mặc, Lạc Hiên."

"Cảm ơn anh... Thẩm Mặc."

Hai bàn tay khẽ chạm vào nhau giữa không gian mờ ảo của nến và trầm, đánh dấu sự bắt đầu của một cuộc hành trình xuyên qua những giấc mơ tan vỡ để tìm về một thực tại vĩnh cửu. Những mảnh vỡ ngàn năm cuối cùng đã bắt đầu tìm thấy đường về nhà.