MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 2: NGƯỜI KHÁCH KHÔNG MANG THEO KÝ ỨC

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 2: NGƯỜI KHÁCH KHÔNG MANG THEO KÝ ỨC

2,517 từ

Sau đêm định mệnh ấy, tiệm cầm đồ Tức Mặc không còn là một nơi chốn xa lạ đối với Lạc Hiên. Dưới sự dẫn dắt của Thẩm Mặc, thế giới đen trắng của cậu đã bắt đầu nhen nhóm lại những vệt màu đầu tiên, dù chúng mỏng manh như sương sớm. Lạc Hiên không trở về căn hộ áp mái đầy mùi sơn dầu khô khốc của mình nữa; cậu chấp nhận lời đề nghị của Thẩm Mặc, ở lại căn phòng nhỏ phía sau tiệm, nơi cửa sổ trông ra một cây đại thụ già cỗi quanh năm phủ đầy rêu xanh.

Buổi sáng ở tiệm Tức Mặc bắt đầu khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù của con hẻm, soi rọi vào những món đồ cổ phủ bụi thời gian. Thẩm Mặc thường thức dậy rất sớm. Anh không cần ngủ nhiều như người phàm, chỉ cần vài giờ thiền định là đủ để phục hồi linh lực. Lạc Hiên thường thức dậy sau đó, và việc đầu tiên cậu làm là nhìn vào lòng bàn tay mình, hồi hộp kiểm tra xem sắc hồng nhạt của máu dưới da có còn đó không, hay mọi thứ đã lại trở về với màu xám lạnh lẽo.

"Đừng quá lo lắng," Thẩm Mặc nói khi thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào tay mình bên bàn ăn. Anh đặt trước mặt cậu một đĩa bánh bao nóng hổi và một ly sữa đậu nành. "Linh lực của tôi đã kết nối với cậu. Chừng nào tôi còn ở đây, thế giới của cậu sẽ không bị bóng tối nuốt chửng lần nữa."

Lạc Hiên ngước lên, bắt gặp ánh mắt điềm tĩnh của Thẩm Mặc. Cậu khẽ mỉm cười, cảm giác an tâm lạ kỳ lan tỏa trong lồng ngực. "Tôi chỉ là... chưa quen với việc mọi thứ lại sống động như thế này. Đôi khi tôi sợ mình sẽ tỉnh dậy và nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ khác."

"Nếu là giấc mơ, thì đây là giấc mơ mà chúng ta cùng chia sẻ," Thẩm Mặc đáp, giọng anh trầm ấm như tiếng chuông đồng ban trưa.

Đúng lúc đó, tiếng chuông gió ở cửa tiệm khẽ reo vang. Một vị khách bước vào khi mặt trời còn chưa lên cao hẳn. Điều này rất lạ, bởi Tức Mặc thường chỉ đón khách sau nửa đêm.

Vị khách là một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự nhưng gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi cùng cực. Ông ta không bước đi một cách bình thường mà cứ như đang lướt trên mặt đất, đôi mắt đờ đẫn và vô hồn. Ngay khi người đàn ông này bước vào, không khí trong tiệm đột ngột hạ xuống vài độ, mang theo một mùi hăng hắc của đất ẩm và lá mục.

Thẩm Mặc nhíu mày, anh ra hiệu cho Lạc Hiên đứng lui lại phía sau.

"Chào ông," Thẩm Mặc lên tiếng, giọng anh có phần nghiêm nghị hơn thường lệ. "Ông tìm đến đây để cầm cố điều gì?"

Người đàn ông nhìn Thẩm Mặc, rồi nhìn quanh tiệm bằng một ánh mắt trống rỗng. Ông ta lục tìm trong túi áo, lôi ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng đồng cổ kính. Mặt kính đồng hồ đã vỡ vụn, kim chỉ giờ đứng yên ở con số 12, nhưng điều kỳ quái là kim giây vẫn đang quay ngược một cách điên cuồng.

"Tôi... tôi muốn cầm cố ký ức của mình," người đàn ông thào phào. "Tôi không nhớ mình là ai. Tôi không nhớ mình từ đâu đến. Tôi chỉ có chiếc đồng hồ này, và một nỗi đau không tên cứ cào xé trong lòng tôi mỗi khi đêm xuống."

Thẩm Mặc nhận lấy chiếc đồng hồ. Ngay khi ngón tay anh chạm vào lớp vỏ đồng, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc cánh tay. Anh nhắm mắt lại, dùng tâm thức để cảm nhận vật phẩm này. Trong thâm tâm anh hiện lên hình ảnh một ngôi nhà cũ bên bờ sông, tiếng cười trẻ thơ và một ngọn lửa bùng lên trong đêm tối.

"Ông không mang theo ký ức," Thẩm Mặc khẽ nói, ánh mắt anh nhìn người đàn ông đầy trắc ẩn. "Bởi vì ký ức của ông không mất đi, mà nó đã bị một thế lực nào đó đánh cắp. Chiếc đồng hồ này không phải là vật kỷ niệm bình thường, nó là một 'vật chứa' linh hồn."

Lạc Hiên đứng bên cạnh, nghe những lời này mà lòng dạ xốn xang. Cậu cảm thấy người đàn ông này có điểm gì đó rất giống mình – một kẻ lạc lối trong chính cuộc đời của mình. "Thẩm Mặc, anh có thể giúp ông ấy không?"

Thẩm Mặc nhìn Lạc Hiên, rồi quay lại vị khách. "Tôi có thể giúp ông tìm lại ký ức, nhưng cái giá phải trả có thể sẽ khiến ông hối hận. Ký ức đôi khi là gánh nặng lớn nhất của đời người. Có những thứ, quên đi lại là một ân huệ."

Người đàn ông lắc đầu, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gương mặt khắc khổ. "Sống mà không biết mình là ai, còn đáng sợ hơn cả cái chết. Xin hãy cho tôi biết sự thật."

Thẩm Mặc gật đầu. Anh dắt người đàn ông vào gian phòng trống phía sau, nơi có một bục đá bằng cẩm thạch trắng. Anh ra hiệu cho ông ta nằm xuống, rồi quay sang Lạc Hiên.

"Lạc Hiên, lần này tôi cần cậu đi cùng. Linh lực của cậu mang tính chất 'thuần khiết', nó sẽ là ngọn đèn dẫn đường trong bóng tối ký ức của ông ấy. Đừng rời xa tôi nửa bước."

Lạc Hiên hít một hơi thật sâu, nắm chặt lấy vạt áo của Thẩm Mặc. Cậu cảm thấy vừa sợ hãi vừa phấn khích. Đây là lần đầu tiên cậu chủ động bước vào thế giới huyền bí của Thẩm Mặc với tư cách là một người cộng sự, chứ không phải một bệnh nhân.

Thẩm Mặc đặt chiếc đồng hồ bỏ túi lên ngực người đàn ông, bắt đầu kết ấn. Ánh sáng vàng dịu nhẹ tỏa ra từ đôi tay anh, hòa quyện với luồng sáng xanh biếc từ chiếc kẹp cà vạt "Mộng Điệp" mà Lạc Hiên đang đeo. Không gian xung quanh bắt đầu mờ ảo, thực tại tan chảy thành những mảng màu loang lổ.

Khi mở mắt ra, Lạc Hiên thấy mình đang đứng trên một cây cầu đá cũ kỹ. Dưới chân là dòng sông đen ngòm, nước chảy xiết như những tiếng gào thét u uất. Bầu trời không có trăng sao, chỉ có một màu xám xịt buồn bã.

"Đây là 'Sông Vong Xuyên' trong tâm thức của ông ấy," Thẩm Mặc giải thích, tay anh vẫn nắm chặt tay Lạc Hiên. "Ký ức bị đánh cắp thường được giấu dưới lòng sông này, nơi những linh hồn lạc lối canh giữ."

Họ bước đi trên cây cầu, sương mù dày đặc bao phủ. Bỗng nhiên, từ dưới mặt nước, những bàn tay nhợt nhạt, khẳng khiu trồi lên, cố gắng bám vào thành cầu. Tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi: "Trả lại cho tôi... trả lại cuộc đời cho tôi..."

Lạc Hiên run rẩy, cậu nép sát vào người Thẩm Mặc. Thế giới này quá khác biệt với giấc mơ hoa oải hương màu tím của cậu. Nơi đây chỉ có sự tuyệt vọng và giá lạnh.

"Đừng nghe, đừng nhìn," Thẩm Mặc truyền âm vào tai cậu. "Tập trung vào hơi ấm của tôi."

Họ đi đến cuối cây cầu, nơi có một ngôi nhà gỗ đang bốc cháy dữ dội. Một người phụ nữ đang gào khóc bên cửa sổ, tay bế một đứa trẻ. Người đàn ông khách hàng của họ đang đứng lặng người giữa sân, đôi tay buông thõng, nhìn lửa đỏ thiêu rụi mọi thứ mình yêu thương.

"Ký ức của ông ấy bị đóng băng ở khoảnh khắc này," Thẩm Mặc nhận định. "Vụ hỏa hoạn này không phải là tai nạn. Nhìn kìa."

Thẩm Mặc chỉ tay về phía bóng tối sau ngôi nhà. Ở đó, một bóng đen cao lớn, không có gương mặt, đang cầm một chiếc bình lưu ly. Luồng sáng từ ngôi nhà đang bị cái bình đó hút vào – đó không phải là lửa, mà là linh hồn và ký ức của những người bên trong.

"Kẻ cắp ký ức," Thẩm Mặc trầm giọng. "Hắn là một 'Mộng Quỷ', chuyên đi săn tìm những nỗi đau cực hạn để luyện hóa ma lực."

Bóng đen phát hiện ra sự hiện diện của họ. Hắn quay đầu lại, tiếng cười rít lên như tiếng kim loại cọ sát vào nhau. "Tu sĩ ngàn năm... Ngươi đã canh giữ tiệm Tức Mặc quá lâu rồi. Sao không để ta mang đi những ký ức đau khổ này? Chúng chỉ làm con người thêm héo úa mà thôi."

"Xấu xa hay tốt đẹp, đó là cuộc đời của họ. Ngươi không có quyền tước đoạt," Thẩm Mặc lạnh lùng đáp. Anh phất tay, một luồng kiếm khí bằng ánh sáng vàng rực bay ra, chém đôi màn đêm.

Trận chiến diễn ra chóng vánh nhưng đầy uy lực. Mộng Quỷ dùng hắc khí tạo thành những sợi xích đen kịt quấn lấy Thẩm Mặc, nhưng chúng nhanh chóng bị tịnh hóa bởi linh quang của anh. Lạc Hiên đứng một bên, cậu chợt nhận thấy chiếc kẹp cà vạt của mình đang rung lên. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cậu nhắm mắt, cố gắng truyền sự khao khát về màu sắc của mình vào luồng sáng xanh biển.

"Trả lại sự sống cho họ!" Lạc Hiên hét lớn.

Luồng sáng xanh biếc từ Mộng Điệp bùng lên, nó không mang tính tấn công mà mang tính 'chữa lành'. Nó chiếu rọi vào ngôi nhà đang cháy, biến ngọn lửa đỏ rực thành những cánh hoa hồng nhạt tan biến vào không trung. Bóng đen của Mộng Quỷ dưới ánh sáng này bỗng nhiên co rúm lại, chiếc bình lưu ly rơi xuống đất vỡ tan.

Hàng ngàn đốm sáng nhỏ từ chiếc bình bay ra, tìm về với chủ nhân của chúng. Người đàn ông khách hàng bỗng nhiên quỵ xuống, ôm đầu khóc nấc lên. Hình ảnh về gia đình, về tên tuổi và cả nỗi đau mất mát quay trở lại với ông một cách trọn vẹn.

Khi họ thoát ra khỏi tâm thức và trở về thực tại trong tiệm Tức Mặc, người đàn ông vẫn còn nức nở. Ông ta nhìn Thẩm Mặc, rồi nhìn Lạc Hiên với ánh mắt đầy biết ơn xen lẫn bi thương.

"Tôi nhớ ra rồi... Tôi là giáo viên trường làng. Vợ tôi và con tôi... họ đã mất trong đêm đó. Tôi đã hèn nhát muốn quên đi, nhưng trái tim tôi lại không cho phép."

Thẩm Mặc thở dài, anh đưa cho ông ta một chiếc khăn sạch. "Giờ ông đã biết sự thật. Nỗi đau này sẽ theo ông suốt đời, nhưng ít nhất ông không còn là một cái xác không hồn nữa. Ông muốn cầm cố điều gì để đổi lấy sự thật này?"

Người đàn ông cầm chiếc đồng hồ bỏ túi đã ngừng quay ngược. "Tôi muốn cầm cố chiếc đồng hồ này. Nó chứa đựng thời gian hạnh phúc nhất của tôi trước khi vụ cháy xảy ra. Xin hãy giữ nó, để tôi có thể bắt đầu lại một cuộc đời mới, dù là một cuộc đời mang theo sẹo."

Thẩm Mặc nhận lấy vật phẩm, anh ghi vào sổ: "Cầm cố: Một ký ức trọn vẹn. Giá trả: Sự thật đau lòng."

Khi vị khách rời đi dưới ánh nắng ban trưa, không khí trong tiệm trở nên nhẹ nhàng hơn. Lạc Hiên ngồi bệt xuống sàn, cảm thấy kiệt sức nhưng lòng lại tràn đầy một cảm giác thỏa mãn khó tả.

"Chúng ta vừa mới cứu một linh hồn, đúng không?" Lạc Hiên ngước nhìn Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc ngồi xuống cạnh cậu, tay anh vô thức vuốt nhẹ mái tóc rối của Lạc Hiên. "Phải. Và cậu đã làm rất tốt. Nếu không có sự thuần khiết từ linh hồn cậu, tôi đã không thể tịnh hóa được Mộng Quỷ nhanh như thế."

Lạc Hiên tựa đầu vào vai Thẩm Mặc, lần đầu tiên cậu cảm thấy thế giới này, dù mang theo nhiều nỗi đau, vẫn thật đẹp đẽ vì có những màu sắc của lòng trắc ẩn. "Thẩm Mặc, tại sao anh lại chọn làm công việc này suốt ngàn năm qua?"

Thẩm Mặc nhìn ra cửa tiệm, nơi những tia nắng đang nhảy múa trên con hẻm nhỏ. "Ban đầu, đó là một hình phạt. Nhưng sau này, ta nhận ra rằng mỗi một vật phẩm cầm cố ở đây đều là một mảnh vỡ của nhân gian. Ta nhặt nhạnh chúng, không phải để sở hữu, mà để học cách làm một con người. Và có lẽ... để chờ đợi ngày này."

"Ngày này?" Lạc Hiên tò mò.

"Ngày mà ta không còn phải đối mặt với bóng tối một mình nữa," Thẩm Mặc thầm thì, ánh mắt anh nhìn Lạc Hiên chứa đựng một tình cảm sâu nặng mà cậu chưa thể hiểu hết được.

Cả hai ngồi đó giữa những món đồ cổ ngàn năm. Một tu sĩ đã sống qua bao thế kỷ và một chàng trai trẻ vừa mới tìm thấy màu sắc. Họ là hai mảnh vỡ của một quá khứ xa xôi, đang bắt đầu hàn gắn lại với nhau giữa thực tại ồn ào.

Trong ngăn kéo của chiếc bàn gỗ đàn hương, kim giây của chiếc đồng hồ bỏ túi vừa được cầm cố bỗng nhiên nhích nhẹ một nhịp. Thời gian của người đàn ông kia đã bắt đầu chảy lại, và thời gian của Thẩm Mặc cùng Lạc Hiên dường như cũng đang bắt đầu một nhịp đập mới – nhịp đập của sự hồi sinh.

Lạc Hiên thiếp đi bên vai Thẩm Mặc, trong giấc mơ của cậu lần này không còn cánh đồng tím ngắt rực rỡ nhưng cô độc, mà là hình ảnh căn bếp nhỏ của tiệm Tức Mặc, nơi có mùi sữa đậu nành và hơi ấm của một người luôn đợi cậu tỉnh giấc.

Thẩm Mặc mỉm cười, anh khẽ bế cậu lên đưa về phòng. Ngàn năm cô tịch, đổi lấy một khoảnh khắc bình yên này, có lẽ cũng đáng giá. Nhưng anh biết, sóng gió vẫn còn phía trước. Những mảnh hồn còn lại của anh đang ở đâu đó ngoài kia, và thế lực đã đánh cắp ký ức của người giáo viên kia có lẽ chỉ là một phần nhỏ của bóng tối đang rình rập họ.

Cánh cửa tiệm Tức Mặc khép lại, thời gian bên trong lại tiếp tục đứng yên, bảo vệ cho giấc ngủ của những linh hồn mệt mỏi. Một ngày mới của tiệm cầm đồ nửa đêm đã bắt đầu như thế, lặng lẽ nhưng đầy biến động.