2,826 từ
Sau chuyến hành trình vào tâm thức của người giáo viên tội nghiệp, sức khỏe của Lạc Hiên có phần sụt giảm. Dù linh lực của Thẩm Mặc đã giúp cậu nhìn thấy màu sắc, nhưng việc sử dụng "linh hồn phách" của bản thân để tịnh hóa ma khí là một gánh nặng quá lớn đối với một cơ thể phàm trần chưa từng tu luyện. Lạc Hiên ngủ li bì suốt hai ngày hai đêm, trong những giấc ngủ chập chờn ấy, cậu không còn thấy cánh đồng hoa tím nữa, mà chỉ thấy những vệt màu loang lổ như mực tàu đổ trên mặt nước, cứ tan ra rồi lại tụ lại thành những hình thù kỳ dị.
Thẩm Mặc không rời khỏi giường bệnh của cậu nửa bước. Anh dùng những nhành thảo dược ngàn năm đun lấy nước cốt, kiên nhẫn bón từng thìa cho Lạc Hiên. Nhìn gương mặt xanh xao của chàng trai trẻ, lòng Thẩm Mặc dâng lên một nỗi xót xa mà anh chưa từng nếm trải. Anh đã sống đủ lâu để chứng kiến bao cuộc sinh ly tử biệt, nhưng chưa bao giờ anh thấy sợ hãi trước viễn cảnh một sinh mệnh biến mất như lúc này.
Đến chiều ngày thứ ba, khi những tia nắng quái của buổi hoàng hôn hắt vào cửa sổ, Lạc Hiên khẽ cựa mình. Cậu mở mắt, điều đầu tiên cậu làm là tìm kiếm bóng dáng của Thẩm Mặc.
"Anh vẫn ở đây sao?" Lạc Hiên thào phào, giọng khàn đặc.
Thẩm Mặc đặt bát thuốc xuống, khẽ đỡ cậu ngồi dậy. "Tôi đã hứa sẽ không để cậu đối mặt với bóng tối một mình mà. Cảm thấy trong người thế nào rồi?"
Lạc Hiên không trả lời ngay. Cậu đưa tay dụi mắt, rồi nhìn quanh căn phòng. Gương mặt cậu bỗng chốc trở nên thảng thốt. Cậu nhìn vào bát thuốc màu nâu sẫm, nhìn vào chiếc rèm cửa màu đỏ đô, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình.
"Thẩm Mặc... màu sắc... chúng lại nhạt đi rồi."
Lòng Thẩm Mặc chùng xuống. Anh hiểu điều gì đang xảy ra. Sự kết nối linh lực giữa anh và Lạc Hiên chỉ là một biện pháp tạm thời, giống như việc thắp một ngọn đèn bằng chút dầu còn sót lại. Khi dầu cạn, bóng tối sẽ lại ập đến.
"Đừng sợ," Thẩm Mặc nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu. "Đó là vì linh hồn của cậu đang bị suy yếu. Khi chúng ta tìm thấy mảnh hồn tiếp theo, màu sắc sẽ quay lại và bền vững hơn."
Lạc Hiên thở dài, cậu tựa đầu vào thành giường, đôi mắt buồn bã nhìn ra cửa sổ. Đối với cậu, việc được thấy lại màu sắc rồi lại mất đi nó còn tàn nhẫn hơn việc chưa bao giờ được thấy. Thế giới trước mắt cậu giờ đây như một bức ảnh cũ bị cháy nắng, những sắc đỏ, sắc xanh cứ mờ dần, mờ dần cho đến khi chỉ còn lại những sắc độ khác nhau của xám và trắng.
Để giúp Lạc Hiên khuây khỏa, tối hôm đó Thẩm Mặc quyết định dẫn cậu ra ngoài đi dạo. Họ không đi đến những khu phố sầm uất với ánh đèn neon chói lóa, mà đi dọc theo bờ sông cũ của thành phố, nơi có những dãy nhà cổ và những hàng cây liễu rủ bóng xuống mặt nước tĩnh lặng.
Lạc Hiên khoác một chiếc khăn len dày, bước đi lặng lẽ bên cạnh Thẩm Mặc. Cậu nhìn dòng sông, nhìn bầu trời, và nhìn những người qua đường. Trong mắt cậu, mọi thứ đều phẳng lặng và vô hồn. Cậu thấy một cô gái mặc chiếc váy mà cậu đoán là màu đỏ thắm, nhưng trong mắt cậu nó chỉ là một màu xám đậm. Cậu thấy những biển hiệu quảng cáo rực rỡ chỉ là những khối hình chữ nhật với những sắc độ xám khác nhau.
"Anh có biết cảm giác khi mình là người duy nhất lạc nhịp với thế giới không?" Lạc Hiên khẽ nói. "Người ta cười nói về vẻ đẹp của hoàng hôn, về màu xanh của biển cả, còn tôi chỉ thấy một khoảng không trung tính. Đôi khi tôi cảm thấy mình không thực sự sống, mà chỉ đang tồn tại trong một bản nháp của cuộc đời."
Thẩm Mặc dừng bước, anh quay sang nhìn Lạc Hiên. Dưới ánh đèn đường vàng vọt (mà trong mắt Lạc Hiên chỉ là màu trắng đục), bóng dáng của Thẩm Mặc vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm và tĩnh lặng.
"Lạc Hiên, đôi mắt chỉ là công cụ để thu nhận ánh sáng, nhưng trái tim mới là thứ cảm nhận vẻ đẹp. Có những người nhìn thấy vạn màu rực rỡ nhưng lòng họ lại xám xịt. Lại có những người sống trong bóng tối nhưng hồn họ rực rỡ hơn cả ánh mặt trời."
Thẩm Mặc đưa tay chỉ về phía một quán nhỏ ven đường, nơi một cụ già đang ngồi nặn tò he. "Cụ ông kia bị mù từ nhỏ, nhưng những con tò he cụ nặn ra luôn có hồn nhất phố này. Vì cụ không nặn bằng mắt, cụ nặn bằng hơi ấm của ký ức."
Lạc Hiên nhìn theo hướng tay anh. Cậu thấy những con tò he bé xíu, dù trong mắt cậu chúng không có màu, nhưng đường nét của chúng thật sinh động và tràn đầy sức sống. Cậu bỗng thấy lòng mình dịu lại một chút.
Họ đi tiếp một đoạn thì gặp một phòng tranh nhỏ đang tổ chức triển lãm đêm. Lạc Hiên ngập ngừng đứng trước cửa. Bản năng của một họa sĩ thôi thúc cậu bước vào, nhưng nỗi sợ hãi về sự tàn khốc của hai màu đen trắng lại ngăn cậu lại.
"Vào đi," Thẩm Mặc khích lệ. "Tôi sẽ là đôi mắt của cậu."
Bên trong phòng tranh khá vắng khách. Những bức họa được treo trang trọng trên tường, tỏa ra hơi thở của nghệ thuật. Lạc Hiên đi qua từng bức tranh, cảm giác đau đớn lại dâng lên. Cậu có thể thấy bố cục, thấy nét cọ tài hoa, nhưng cậu không thể cảm nhận được cái "hồn" vốn được gửi gắm qua màu sắc.
Cậu dừng lại trước một bức tranh khổ lớn vẽ một rừng phong vào mùa thu.
"Bức tranh này..." Lạc Hiên ngập ngừng. "Nó nói về điều gì?"
Thẩm Mặc đứng bên cạnh, giọng anh vang lên trầm thấp, tỉ mỉ miêu tả từng chi tiết như đang vẽ lại bức tranh đó trong trí não của Lạc Hiên:
"Ở góc trên bên trái, nắng vàng rực rỡ như mật ong rót xuống những tán lá. Những lá phong không chỉ có một màu đỏ, mà là sự hòa quyện giữa cam cháy, đỏ rượu vang và cả những vệt vàng chanh còn sót lại của mùa hạ. Thảm lá rụng dưới đất mang màu nâu trầm của đất ẩm, điểm xuyết vài nhành cỏ khô màu rơm. Ở giữa rừng, có một con suối nhỏ xanh ngắt như màu ngọc bích, phản chiếu bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây."
Lạc Hiên nhắm mắt lại. Theo lời miêu tả của Thẩm Mặc, một thế giới rực rỡ bắt đầu hiện ra trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy hơi ấm của nắng, mùi thơm của lá khô và sự mát lạnh của dòng suối. Những màu sắc ấy sống động đến mức cậu có thể chạm vào được.
"Thẩm Mặc... anh miêu tả thật đẹp."
"Tôi chỉ nói lên sự thật mà thôi," Thẩm Mặc khẽ nói. "Lạc Hiên, dù mắt cậu chỉ thấy đen và trắng, nhưng tôi sẽ luôn ở đây để tô màu cho thế giới của cậu. Đừng bao giờ từ bỏ niềm tin rằng màu sắc sẽ quay trở lại."
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ phía góc phòng tranh. Một người phụ nữ trẻ, ăn mặc quý phái nhưng gương mặt vô cùng hoảng loạn, đang đứng trước một bức tranh nhỏ được lồng khung kính bảo vệ nghiêm ngặt. Bức tranh đó chỉ vẽ duy nhất một chiếc nhẫn ruby đỏ rực đặt trên nền lụa trắng.
"Nó mất rồi! Nó biến mất rồi!" Người phụ nữ kêu lên.
Mọi người xung quanh xúm lại. Lạc Hiên và Thẩm Mặc cũng bước tới. Kỳ lạ thay, chiếc nhẫn ruby trong bức tranh thực sự đã biến mất, chỉ còn lại cái bóng mờ mờ trên nền lụa vẽ. Nhưng điều khiến Thẩm Mặc chú ý hơn cả là một luồng khí màu tím nhạt đang lượn lờ quanh khung tranh.
Người phụ nữ ngã quỵ xuống sàn. "Đó là kỷ vật cuối cùng của mẹ tôi. Tại sao... tại sao nó lại biến mất ngay trước mắt tôi?"
Thẩm Mặc liếc nhìn Lạc Hiên, rồi tiến lại gần người phụ nữ. Anh hạ thấp giọng, chỉ đủ cho bà nghe thấy: "Nếu bà muốn tìm lại nó, hãy đến tiệm cầm đồ Tức Mặc ở phố cũ vào lúc mười hai giờ đêm nay. Nhưng hãy nhớ, thứ bà cần mang theo không phải là tiền."
Người phụ nữ ngước nhìn Thẩm Mặc với ánh mắt đầy hy vọng và sợ hãi. Cô gật đầu lia lịa.
Trên đường trở về tiệm, Lạc Hiên tò mò hỏi: "Chiếc nhẫn đó... tại sao nó lại biến mất khỏi bức tranh? Chuyện đó thực sự có thể xảy ra sao?"
"Ở nhân gian này, có những vật phẩm mang linh tính cực mạnh," Thẩm Mặc giải thích. "Chiếc nhẫn đó được gọi là 'Huyết Ngọc Tâm'. Nó không chỉ là trang sức, mà nó chứa đựng toàn bộ tình cảm và sự cam chịu của người chủ quá cố. Khi người thừa kế không đủ chân thành hoặc đang gặp đại nạn, nó sẽ tự tìm cách thoát ra để tìm kiếm một 'vật chứa' mới. Luồng khí tím mà tôi thấy chính là linh hồn phách đang đi lạc."
Lạc Hiên rùng mình. Cậu chợt nhận ra, thế giới này không chỉ có hai màu đen trắng, mà nó còn chứa đựng những tầng lớp bí ẩn mà mắt thường không thể thấy được.
Đúng mười hai giờ đêm, tiếng chuông gió ở tiệm Tức Mặc reo lên. Người phụ nữ ở phòng tranh bước vào, gương mặt xanh xao vì lo lắng.
"Tôi tên là Vân Anh," cô tự giới thiệu. "Tôi đã đến theo lời anh dặn. Xin hãy giúp tôi tìm lại chiếc nhẫn. Nếu không có nó, gia đình tôi sẽ tan vỡ. Chồng tôi... ông ấy luôn cho rằng tôi đã đánh mất nó và muốn ly hôn."
Thẩm Mặc ngồi sau bàn gỗ, đôi tay thong thả pha trà. "Vân Anh, chiếc nhẫn không mất. Nó chỉ là không muốn ở lại bên bà nữa. Huyết Ngọc Tâm chỉ ở lại với người có trái tim thuần khiết. Bà hãy thành thật nói cho tôi biết, bà yêu chiếc nhẫn đó vì bà nhớ mẹ, hay vì giá trị liên thành của nó?"
Vân Anh im lặng, đôi môi cô run rẩy. Một lúc sau, cô sụp xuống khóc nức nở. "Tôi... tôi đã nợ một khoản tiền lớn do kinh doanh thất bại. Tôi định bán chiếc nhẫn đó để trả nợ. Tôi biết mẹ tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi..."
Lạc Hiên đứng phía sau Thẩm Mặc, cậu cảm thấy một sự thương cảm trào dâng. Con người thật phức tạp, họ thường nhân danh tình yêu để che giấu những mục đích thực dụng của mình.
"Linh hồn của chiếc nhẫn đã nhìn thấy ý định của bà," Thẩm Mặc nói, giọng anh lạnh lùng nhưng không thiếu sự trắc ẩn. "Nó đã hóa thành hư vô và trốn vào giấc mơ của người thợ vẽ đã tạo ra bức tranh đó. Nếu bà muốn lấy lại nó, bà phải cầm cố thứ quý giá nhất mà bà đang có."
"Tôi có thể cầm cố bất cứ thứ gì! Nhà cửa, xe cộ, trang sức khác..." Vân Anh vội vã nói.
"Tức Mặc không nhận những thứ đó," Thẩm Mặc ngắt lời. "Bà phải cầm cố 'Sự tham vọng' của mình. Sau khi cầm cố, bà sẽ mất đi khao khát làm giàu, mất đi sự nhạy bén trong kinh doanh, bà sẽ trở thành một người phụ nữ bình thường, thậm chí là nghèo khó. Bà có chấp nhận không?"
Vân Anh sững sờ. Đối với một người luôn sống trong nhung lụa như cô, việc trở nên nghèo khó còn đáng sợ hơn cái chết. Cô đấu tranh dữ dội trong lòng. Nhưng rồi hình ảnh mẹ cô mỉm cười trao nhẫn ngày nào hiện về, cô nhắm mắt lại, gật đầu.
"Tôi chấp nhận. Tôi chỉ muốn chiếc nhẫn quay về để tạ lỗi với mẹ."
Thẩm Mặc mỉm cười hài lòng. Anh quay sang Lạc Hiên: "Lần này, chúng ta không vào giấc mơ nữa. Chúng ta sẽ dùng chính đôi mắt của cậu để tìm nó. Lạc Hiên, cậu có thấy luồng khí tím lúc nãy không?"
Lạc Hiên lắc đầu. "Tôi không thấy... tôi chỉ thấy mọi thứ đều xám xịt."
"Hãy tập trung," Thẩm Mặc đặt tay lên vai cậu, truyền vào một luồng linh lực dịu nhẹ. "Đừng nhìn bằng mắt. Hãy nhìn bằng sự thấu cảm mà cậu dành cho bức tranh phong rừng lúc tối. Hãy cảm nhận 'màu tím' của sự hối hận."
Lạc Hiên nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Cậu cố gắng gạt bỏ thực tại đen trắng sang một bên. Đột nhiên, ở góc tường phía sau Vân Anh, một vệt sáng tím nhạt bắt đầu hiện rõ. Nó không phải là một màu sắc hữu hình, mà là một sự rung động của không gian.
"Tôi thấy rồi! Nó đang ở kia!" Lạc Hiên reo lên.
Vệt sáng tím ấy từ từ bay lại gần, dưới bàn tay điều khiển của Thẩm Mặc, nó tụ lại thành hình một chiếc nhẫn ruby đỏ rực rỡ ngay giữa lòng bàn tay của Lạc Hiên.
Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Hiên bàng hoàng. Chiếc nhẫn ruby không hề xám xịt. Nó đỏ rực như máu, lấp lánh và đầy sức sống. Đây là màu sắc thực sự đầu tiên mà cậu tự mình nhìn thấy mà không cần Thẩm Mặc miêu tả.
"Đẹp quá..." Lạc Hiên thì thầm.
Thẩm Mặc nhận lấy chiếc nhẫn từ tay Lạc Hiên, rồi trao lại cho Vân Anh. Ngay khi chạm vào nhẫn, gương mặt Vân Anh bỗng trở nên điềm tĩnh lạ thường. Sự lo âu, tham vọng và vẻ sắc sảo trên mặt cô biến mất, thay vào đó là một vẻ dịu dàng, bình thản. Cô cúi chào hai người rồi lẳng lặng bước ra khỏi tiệm.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Lạc Hiên vẫn còn đứng ngẩn người nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi chiếc nhẫn vừa nằm ở đó.
"Thẩm Mặc, tôi đã thấy nó... tôi thực sự đã thấy màu đỏ của chiếc nhẫn."
Thẩm Mặc bước đến bên cậu, anh mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào. "Tôi đã nói rồi mà, Lạc Hiên. Trái tim cậu chứa đựng sự thấu cảm tuyệt vời. Đó chính là chìa khóa để mở ra thế giới màu sắc."
Anh nắm lấy bàn tay cậu, luồng linh lực từ Thẩm Mặc lại một lần nữa lan tỏa, giúp Lạc Hiên nhìn rõ hơn gương mặt của anh. Trong mắt Lạc Hiên lúc này, Thẩm Mặc không còn là một khối xám trắng nhạt nhòa. Đôi mắt anh đen láy sâu thẳm, làn da trắng như ngọc và đôi môi mang một sắc hồng nhạt ấm áp.
"Cảm ơn anh," Lạc Hiên khẽ nói, cậu tựa đầu vào ngực Thẩm Mặc. "Dù thế giới có đen trắng, chỉ cần thấy được anh như thế này, tôi cũng cam lòng."
Thẩm Mặc ôm chặt lấy cậu, lòng thầm hứa sẽ bảo vệ chàng trai này đến cùng. Anh biết, mỗi món đồ được cầm cố, mỗi mảnh hồn được tìm lại sẽ đưa họ gần hơn đến sự thật của ngàn năm trước. Và quan trọng hơn, nó đang giúp Lạc Hiên tìm lại bản ngã rực rỡ của chính mình.
Đêm nay, thành phố vẫn chìm trong hai màu đen trắng đối với Lạc Hiên, nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa màu đỏ đã bắt đầu bùng cháy, sưởi ấm cho những năm tháng cô độc đã qua. Và cậu biết, hành trình phía trước sẽ còn rất nhiều màu sắc khác đang chờ cậu khám phá, cùng với người đàn ông ngàn năm đang đứng bên cạnh cậu lúc này.
Tiếng chuông gió lại khẽ rung, một trang mới của tiệm Tức Mặc lại mở ra, mang theo hơi thở của hy vọng và sự hồi sinh. Thế gian này, dù đau khổ hay tuyệt vọng, vẫn luôn tồn tại những vệt màu kỳ diệu dành cho những ai dám tin vào tình yêu.