2,588 từ
Sau sự việc chiếc nhẫn Huyết Ngọc Tâm, Lạc Hiên dường như đã tìm thấy một chút tự tin trong bóng tối của mình. Cậu bắt đầu học cách cảm nhận thế giới không chỉ bằng đôi mắt, mà bằng sự rung động của linh hồn. Tuy nhiên, sự hồi phục của thị giác màu sắc vẫn rất bấp bênh. Những vệt màu đỏ rực của chiếc nhẫn hôm ấy giống như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, lóe lên rồi lại lặn mất, để lại một thực tại xám xịt còn sâu thẳm hơn trước.
Thẩm Mặc hiểu rằng, linh hồn của Lạc Hiên giống như một bình hoa vỡ đã được gắn lại bằng lớp keo mỏng, chỉ cần một làn gió mạnh cũng có thể khiến những vết nứt toác ra lần nữa. Anh bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để dạy Lạc Hiên những thuật pháp cơ bản về việc điều hòa nhịp thở và giữ cho tâm trí bất biến giữa những ảo ảnh của nhân gian.
"Tu sĩ ngàn năm không chỉ là người sống lâu, Lạc Hiên ạ," Thẩm Mặc nói khi họ đang ngồi trên sân thượng của tiệm Tức Mặc vào một đêm trăng khuyết. "Đó là người phải học cách nhìn thấu cái 'không' bên trong cái 'có'. Màu sắc mà cậu mất đi, thực chất nó vẫn ở đó, chỉ là tâm hồn cậu đang tự che mắt mình vì một nỗi sợ từ tiền kiếp."
Lạc Hiên nhìn vầng trăng trên cao. Trong mắt cậu, nó không có ánh vàng dịu ngọt, mà chỉ là một khối đá màu trắng nhợt nhạt treo lơ lửng giữa nền trời đen kịt. "Sợ hãi sao? Tôi chỉ sợ mình sẽ mãi mãi là một họa sĩ không thể nhìn thấy vẻ đẹp của chính mình vẽ ra."
"Cậu sẽ thấy," Thẩm Mặc khẳng định, anh đưa cho cậu một chiếc kẹp giấy cũ kỹ bằng đồng. "Hãy cầm lấy nó, và thử nói cho tôi biết, cậu cảm nhận được gì?"
Lạc Hiên nhắm mắt lại, đôi tay thon dài chạm vào lớp đồng xù xì. Ban đầu, cậu chỉ thấy cái lạnh của kim loại. Nhưng khi cậu thả lỏng hơi thở, một hình ảnh đột ngột hiện ra: Một người đàn ông mặc quân phục cũ, đang ngồi dưới ánh đèn dầu, viết những dòng thư vội vã. Nỗi nhớ nhà, sự tuyệt vọng và cả một lời hứa chưa kịp thực hiện... Tất cả ùa về như một cơn sóng điện.
"Đau quá..." Lạc Hiên rụt tay lại, gương mặt cậu tái nhợt. "Nó mang theo nỗi đau của một người lính không thể trở về."
Thẩm Mặc gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Đúng vậy. Cậu không nhìn thấy màu đồng, nhưng cậu đã thấy 'màu của nỗi buồn'. Đó chính là bước đầu tiên để cậu lấy lại quyền năng của mình."
Cuộc đối thoại của họ bị ngắt quãng bởi tiếng chuông gió phía dưới cửa tiệm reo lên liên hồi. Tiếng chuông lần này không thanh thoát mà dồn dập, mang theo sự gấp gáp của một linh hồn đang bên bờ vực sụp đổ.
Khi họ xuống đến nơi, một cô gái trẻ đang đứng giữa sảnh. Cô gái này có mái tóc cắt ngắn cá tính, nhưng gương mặt lại hốc hác, đôi mắt quầng thâm như thể đã nhiều tuần không ngủ. Cô không mặc đồ sang trọng như Vân Anh, mà chỉ khoác một chiếc áo da cũ kỹ, hơi thở nồng nặc mùi cà phê đen và khói thuốc.
"Tôi... tôi muốn bán linh hồn của mình," cô gái nói ngay khi thấy Thẩm Mặc. Giọng cô khàn đục, chứa đầy sự thù hận.
Thẩm Mặc thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành, ra hiệu cho Lạc Hiên pha một ấm trà nhài. "Tiệm Tức Mặc không mua bán linh hồn theo cách đó. Linh hồn là thứ duy nhất định nghĩa sự tồn tại của cậu, nếu bán đi, cậu sẽ không còn là cậu nữa. Nói đi, điều gì khiến một cô gái trẻ như cậu lại muốn từ bỏ bản thân?"
Cô gái ngồi sụp xuống sàn, ôm đầu khóc không thành tiếng. "Tôi là một nhạc sĩ. Tôi đã dành cả thanh xuân để sáng tác một bản giao hưởng dành cho người anh trai quá cố của mình. Nhưng... một kẻ khác đã đánh cắp nó. Hắn dùng quyền lực và tiền bạc để biến nó thành của hắn, rồi hắn kiện ngược lại tôi là kẻ đạo nhạc. Giờ đây, tôi mất tất cả. Sự nghiệp, danh dự, và cả ký ức về anh trai tôi cũng bị hắn vấy bẩn."
Lạc Hiên đặt chén trà xuống trước mặt cô gái, lòng trào dâng một sự đồng cảm mãnh liệt. Cậu cũng là một người làm nghệ thuật, cậu hiểu cảm giác khi "đứa con tinh thần" của mình bị tước đoạt tàn nhẫn đến mức nào.
"Hắn tên là gì?" Thẩm Mặc hỏi.
"Trần Minh. Hắn là một nhà soạn nhạc danh tiếng, nhưng thực chất là một con quỷ chuyên hút máu những nghệ sĩ trẻ," cô gái nghiến răng nói.
Thẩm Mặc nhìn vào đôi mắt của cô gái, rồi anh quay sang nhìn Lạc Hiên. Anh thấy trong mắt Lạc Hiên ngọn lửa bất bình đang bùng cháy. "Lạc Hiên, cậu thấy gì ở cô ấy?"
Lạc Hiên quan sát kỹ. "Xung quanh cô ấy... có những vệt màu xám đen rất nặng nề. Nhưng sâu trong tim cô ấy, có một điểm sáng màu xanh lá nhạt... giống như một mầm cây đang bị bóp nghẹt."
"Tốt lắm," Thẩm Mặc nói. Rồi anh quay lại phía cô gái, tên cô là Linh. "Linh, tôi sẽ không lấy linh hồn của cậu. Nhưng tôi sẽ nhận cầm cố 'Sự hận thù' của cậu. Đổi lại, tôi sẽ giúp cậu lấy lại bản giao hưởng đó. Nhưng hãy nhớ, khi sự hận thù biến mất, cậu cũng sẽ mất đi động lực để trả thù. Cậu có chấp nhận sống một cuộc đời tha thứ không?"
Linh nhìn Thẩm Mặc, đôi mắt cô hiện lên sự đấu tranh dữ dội. Trả thù là thứ duy nhất giúp cô sống sót qua những ngày tăm tối này. Nhưng sự mệt mỏi đã khiến cô kiệt quệ. "Nếu tôi có thể lấy lại công lý cho anh trai mình... tôi chấp nhận."
Khế ước được lập dưới ánh trăng tàn lẻ loi của đêm muộn. Thẩm Mặc dùng một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, thu vào đó một làn khói đen kịt tỏa ra từ lồng ngực Linh. Ngay khi làn khói rời đi, gương mặt Linh giãn ra, cô ngủ thiếp đi ngay trên sàn tiệm vì quá kiệt sức.
"Lạc Hiên, đêm nay chúng ta có việc phải làm," Thẩm Mặc đứng dậy, tà áo xám khẽ đung đưa. "Bản giao hưởng đó không chỉ là nốt nhạc, nó chứa đựng một phần 'linh hồn phách' của người anh trai đã khuất. Đó là lý do tại sao Trần Minh lại khao khát nó đến vậy. Hắn không chỉ cắp nhạc, hắn đang cắp mệnh."
Họ rời tiệm, đi về phía biệt thự xa hoa của Trần Minh nằm ở ngoại ô thành phố. Trái ngược với con hẻm tĩnh lặng của Tức Mặc, nơi này rực rỡ ánh đèn và tiếng nhạc xập xình từ một bữa tiệc rượu.
Thẩm Mặc dẫn Lạc Hiên đi xuyên qua bức tường bằng một thuật pháp ẩn thân. Bên trong, Trần Minh đang đứng giữa đám đông, nâng ly rượu vang đỏ rực (trong mắt Lạc Hiên vẫn là màu đen sẫm), nhận những lời tán tụng về bản giao hưởng mới nhất.
"Nhìn hắn kìa," Thẩm Mặc thì thầm. "Xung quanh hắn không có hào quang của người làm nghệ thuật, mà chỉ có những sợi tơ hồng nhạt quấn quýt. Đó là những mảnh linh hồn của người khác mà hắn đã đánh cắp."
Thẩm Mặc ra hiệu cho Lạc Hiên. "Dùng sự tập trung mà tôi đã dạy cậu. Hãy nhìn vào cây đàn đại dương cầm ở góc phòng. Bản thảo thực sự nằm ở đó."
Lạc Hiên nín thở. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của linh hồn Linh vẫn còn vương lại trong không khí. Khi cậu mở mắt ra, thế giới đen trắng bỗng chốc rúng động. Cậu không thấy màu sắc của bữa tiệc, nhưng cậu thấy từ cây đàn piano tỏa ra những luồng sáng màu xanh lá nhạt rực rỡ – chính là màu của mầm cây mà cậu thấy trong lòng Linh.
"Tôi thấy rồi! Màu xanh ấy đang bị xích lại bởi những sợi dây xám," Lạc Hiên khẽ reo lên.
Thẩm Mặc gật đầu. Anh phất tay, thời gian trong căn phòng đột ngột dừng lại. Ly rượu trên tay Trần Minh đứng yên giữa không trung, tiếng cười nói hóa thành sự im lặng chết chóc. Chỉ có Thẩm Mặc và Lạc Hiên là vẫn di động.
Thẩm Mặc bước đến bên cây đàn, anh chạm tay vào các phím đàn trắng đen. Một giai điệu u sầu nhưng hùng vĩ vang lên, dù không có ai chơi. Đó là tiếng lòng của bản giao hưởng đang kêu cứu.
"Lạc Hiên, hãy đặt tay lên phím đàn cùng tôi," Thẩm Mặc nói. "Linh hồn của cậu và người anh trai của Linh có một sự đồng điệu. Cậu chính là người có thể gỡ bỏ phong ấn này."
Lạc Hiên run rẩy đặt tay lên đôi bàn tay to lớn và ấm áp của Thẩm Mặc. Ngay khi chạm vào, một luồng điện mạnh mẽ chạy qua cơ thể cậu. Hình ảnh về người anh trai của Linh hiện về: Một chàng trai hiền lành, yêu âm nhạc hơn cả mạng sống, đã qua đời trong một vụ tai nạn mà thực chất là do Trần Minh dàn dựng để chiếm đoạt tài sản trí tuệ.
Nỗi uất ức ngàn năm của Thẩm Mặc hòa quyện với sự thấu cảm của Lạc Hiên. Ánh sáng xanh lá bùng lên mạnh mẽ, cắt đứt hoàn toàn những sợi dây xám xịt của Trần Minh.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ vang lên. Trần Minh không phải là người phàm hoàn toàn. Hắn là một tu sĩ sa ngã đã bán mình cho bóng tối để đổi lấy sự danh tiếng. Dù thời gian đang bị đóng băng, nhưng linh hồn hắn vẫn có thể cử động. Một cái bóng đen khổng lồ từ sau lưng hắn hiện ra, lao về phía Lạc Hiên.
"Cẩn thận!" Thẩm Mặc kéo Lạc Hiên ra sau lưng, đôi mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo. "Một kẻ mượn danh nghệ thuật để làm chuyện đồi bại như ngươi, không xứng đáng tồn tại giữa nhân gian."
Thẩm Mặc kết ấn, một thanh kiếm bằng ánh sáng vàng rực xuất hiện trong tay anh. Anh không chém vào cơ thể Trần Minh, mà chém vào cái bóng đen phía sau. Một tiếng thét vang trời nổ ra trong không gian tâm thức. Toàn bộ hào quang giả tạo của Trần Minh tan biến. Bản giao hưởng xanh lá thoát ra khỏi cây đàn, bay vút lên trời cao rồi hóa thành những nốt nhạc lấp lánh quay trở về phía tiệm Tức Mặc.
Thời gian bắt đầu trôi trở lại. Trần Minh ngã quỵ xuống sàn, tóc hắn bỗng chốc bạc trắng, gương mặt già đi hàng chục tuổi. Hắn hoảng hốt nhìn đôi tay mình, nhìn mọi người xung quanh đang kinh ngạc. Hắn đã mất sạch linh lực và sự sáng tạo mà hắn đánh cắp. Giờ đây, hắn chỉ là một lão già tàn phế không còn gì cả.
Khi Thẩm Mặc và Lạc Hiên trở về tiệm, Linh đã tỉnh dậy. Cô đứng trước cửa tiệm, nhìn lên bầu trời đêm. Bản giao hưởng đã quay về trong tâm trí cô, nguyên vẹn và thuần khiết hơn bao giờ hết.
"Tôi cảm thấy... rất bình yên," Linh nói, đôi mắt cô trong veo. "Tôi không còn muốn giết Trần Minh nữa. Tôi chỉ muốn hoàn thành bản nhạc này và chơi nó cho anh tôi nghe."
Thẩm Mặc mỉm cười, anh đưa cho cô một bản thảo bằng da cũ. "Đây là bản thảo linh hồn. Khi cậu chơi bản nhạc này, anh trai cậu sẽ mỉm cười từ phía bên kia của luân hồi."
Sau khi Linh ra đi, Lạc Hiên ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa tiệm. Cậu nhìn đôi bàn tay mình, vẫn còn cảm giác rung động từ phím đàn. Cậu nhận ra, mỗi lần cậu giúp Thẩm Mặc cứu rỗi một ai đó, màu sắc trong thế giới của cậu lại rõ ràng hơn một chút. Cậu nhìn lên tán cây liễu trước cửa, lần đầu tiên sau hai năm, cậu thấy nó không phải màu xám, mà là một màu xanh lục sẫm, đầy sức sống.
"Thẩm Mặc, tôi thấy rồi," Lạc Hiên thầm thì. "Màu xanh lá của bản nhạc... và màu xanh của cây liễu kia."
Thẩm Mặc ngồi xuống cạnh cậu, khoác cho cậu chiếc áo măng tô cho đỡ lạnh. "Tôi đã nói rồi, cậu chính là màu sắc. Chỉ cần cậu mở lòng, cả nhân gian này sẽ rực rỡ vì cậu."
Lạc Hiên quay sang nhìn Thẩm Mặc. Trong ánh trăng tàn của đêm khuya, gương mặt Thẩm Mặc không còn thanh lãnh như một vị thần xa cách, mà gần gũi và ấm áp như một điểm tựa duy nhất của cậu.
"Anh cũng có màu sắc, Thẩm Mặc," Lạc Hiên đưa tay chạm nhẹ vào gò má anh. "Trong mắt tôi, anh mang màu vàng của nắng buổi sớm, màu của sự bắt đầu."
Thẩm Mặc lặng người. Ngàn năm qua, chưa từng có ai miêu tả anh bằng một màu sắc ấm áp đến vậy. Những kẻ tìm đến anh chỉ thấy màu của sự sợ hãi hoặc màu của tiền bạc. Duy chỉ có linh hồn phách thất lạc này mới thấy được bản chất thực sự của anh.
"Lạc Hiên," Thẩm Mặc nắm lấy bàn tay cậu, giọng anh khàn đi vì xúc động. "Cậu có biết tại sao tôi lại để cậu giữ chiếc kẹp cà vạt Mộng Điệp không?"
Lạc Hiên lắc đầu.
"Vì nó được làm từ chính mảnh linh hồn 'Sự Thấu Cảm' của tôi. Khi cậu dùng nó để nhìn thế giới, thực chất là chúng ta đang nhìn cùng một hướng. Cậu chính là đôi mắt của tôi ở nhân gian này."
Ánh trăng tàn dần lặn sau những tòa nhà cao tầng, nhường chỗ cho những tia sáng mờ ảo của bình minh. Giữa con hẻm nhỏ yên tĩnh, hai con người thuộc về hai thời đại khác nhau đang ngồi tựa vào nhau. Khế ước của họ không chỉ được lập bằng giấy mực hay linh lực, mà bằng sự giao hòa của hai trái tim đang dần tìm về sự trọn vẹn.
Hành trình của họ vẫn còn dài, những mảnh hồn còn lại vẫn đang ẩn hiện đâu đó giữa sự xô bồ của thành phố. Nhưng đêm nay, họ đã thắng được một trận chiến nhỏ chống lại bóng tối. Lạc Hiên nhắm mắt lại, ngủ một giấc thật sâu, và lần này, cậu biết mình sẽ tỉnh dậy trong một thế giới có màu sắc của niềm tin.
Dưới hiên nhà tiệm Tức Mặc, tiếng chuông gió lại khẽ reo vang một giai điệu du dương, như bản giao hưởng của sự sống vừa được hồi sinh từ tro tàn.