MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 5: BƯỚC VÀO GIẤC MƠ ĐẦU TIÊN

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 5: BƯỚC VÀO GIẤC MƠ ĐẦU TIÊN

2,571 từ

Những ngày sau sự việc bản giao hưởng của Linh, tiệm Tức Mặc chìm vào một bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ. Thẩm Mặc dành nhiều thời gian hơn ở trong thư phòng, nơi chứa hàng vạn cuốn thẻ tre và sổ tay chép bằng mực tàu thơm nồng mùi thời gian. Anh đang tìm kiếm một phương pháp để ổn định linh lực cho Lạc Hiên, bởi anh nhận ra rằng mỗi khi Lạc Hiên nhìn thấy một màu sắc mới, cơ thể cậu lại phải chịu một áp lực vô hình từ sự cộng hưởng linh hồn.

Lạc Hiên thì ngược lại, cậu trở nên bồn chồn hơn. Sự trở lại của sắc xanh lá trên tán liễu khiến cậu khao khát nhiều hơn thế. Cậu dành cả buổi chiều ngồi trước giá vẽ, cố gắng phác họa lại bóng hình tóc trắng trong giấc mơ, nhưng đôi bàn tay cậu cứ run rẩy. Mỗi khi cậu đặt bút, màu sắc trong tâm trí lại mờ mịt như thể có một bức màn sương ngăn cách.

"Thẩm Mặc," Lạc Hiên bước vào thư phòng, mùi giấy cũ và hương trầm bao bọc lấy cậu. "Tôi muốn vào lại giấc mơ đó. Giấc mơ về cánh đồng tím và người tóc trắng ấy."

Thẩm Mặc đặt cuốn sổ xuống, đôi mắt thâm trầm nhìn cậu. "Lạc Hiên, đó không phải là một giấc mơ bình thường để cậu có thể dạo chơi. Đó là tầng sâu nhất của tiềm thức, nơi chứa đựng những ký ức bị phong ấn của cả tôi và cậu. Một khi bước vào, nếu không đủ định lực, cậu có thể sẽ bị lạc mãi mãi trong đó."

"Nhưng tôi cần biết," Lạc Hiên kiên quyết, cậu tiến lại gần bàn làm việc của anh. "Anh nói tôi mang một phần linh hồn của anh. Nếu vậy, tại sao tôi lại thấy đau đớn khi nhìn anh? Tại sao tôi cảm thấy như mình đã chờ đợi anh hàng ngàn năm nhưng lại không thể nhớ nổi một cái tên? Sự đen trắng này... nó không phải là bệnh, nó là một sự trừng phạt. Tôi muốn kết thúc nó."

Thẩm Mặc im lặng một hồi lâu. Anh nhìn thấy trong mắt Lạc Hiên không chỉ là sự tò mò, mà là một nỗi khao khát tìm về cội nguồn sâu sắc. Anh biết, dù anh có bảo vệ cậu kỹ đến đâu, định mệnh vẫn sẽ đẩy họ về phía trước.

"Được rồi," Thẩm Mặc đứng dậy, tà áo xám khẽ quét qua mặt đất. "Đêm nay, khi trăng lên đỉnh đầu, tôi sẽ đưa cậu vào giấc mơ đó. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không đi lạc hướng. Chúng ta sẽ đi tìm 'Cánh cửa của Sự Thật'."

Đêm đó, tiệm Tức Mặc không đón khách. Thẩm Mặc thắp mười ba ngọn nến quanh chiếc giường gỗ trong gian phòng bí mật. Mùi hương của cỏ linh chi và gỗ đàn hương lan tỏa, tạo nên một không gian đặc quánh linh khí.

Lạc Hiên nằm xuống, tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Thẩm Mặc ngồi bên cạnh, tay anh cầm chiếc kẹp cà vạt "Mộng Điệp". Viên đá xanh biển trên kẹp cà vạt lúc này phát ra những tia sáng nhấp nháy như nhịp tim.

"Nhắm mắt lại, Lạc Hiên. Hãy nhớ, dù thấy bất cứ điều gì, tuyệt đối không được buông tay tôi."

Thẩm Mặc nắm lấy bàn tay Lạc Hiên, những ngón tay anh đan chặt vào tay cậu. Anh bắt đầu niệm chú, giọng nói rì rầm như tiếng sóng vỗ rì rào từ một cõi xa xăm. Một luồng luân chuyển linh lực mạnh mẽ bùng lên, khiến mười ba ngọn nến đồng loạt chuyển sang màu xanh lục.

Cảm giác rơi tự do ập đến. Lạc Hiên thấy mình như bị cuốn vào một đường hầm đầy những ánh sáng trắng lóa. Khi cảm giác đó qua đi, cậu thấy mình đang đứng trên một mặt phẳng bằng gương, phản chiếu bầu trời đầy những vì sao lấp lánh nhưng không có trăng.

"Đây là 'Vực Thẳm Ký Ức'," giọng Thẩm Mặc vang lên bên cạnh cậu. Anh lúc này không còn mặc bộ đồ hiện đại nữa, mà khoác trên mình bộ trường bào màu trắng bạc, mái tóc dài được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ. Trông anh uy nghiêm và thoát tục như một vị thần thực thụ.

Lạc Hiên kinh ngạc nhìn anh. "Thẩm Mặc... anh..."

"Đây là diện mạo thật của tôi từ ngàn năm trước," Thẩm Mặc khẽ nói, ánh mắt anh nhìn về phía xa xăm. "Và đây cũng là nơi cuộc hành trình của chúng ta bắt đầu."

Họ bước đi trên mặt gương, mỗi bước chân đều tạo ra những vòng tròn sóng nước lan tỏa. Phía trước họ, một cánh cổng đá khổng lồ hiện ra, trên đó khắc những phù điêu về các trận chiến cổ xưa, về những vị thần ngã xuống và những linh hồn bị xé nát.

Khi họ chạm vào cánh cổng, không gian đột ngột thay đổi. Sương mù tím dày đặc quấn quýt lấy chân họ. Mùi hương hoa oải hương nồng nàn đến mức khiến Lạc Hiên choáng váng. Cánh đồng hoa tím trong giấc mơ của cậu đã hiện ra, nhưng lần này nó không còn yên bình nữa. Bầu trời mang sắc đỏ tía của một buổi hoàng hôn vĩnh cửu, và gió thổi mạnh đến mức khiến những đóa hoa rạp xuống.

Dưới gốc cây liễu cổ thụ, bóng người tóc trắng đang đứng đó. Người ấy vẫn quay lưng lại, nhưng lần này, tấm áo choàng của người ấy đang bị gió xé rách từng mảnh.

"Đó là tôi sao?" Lạc Hiên thầm thì, cậu định bước tới nhưng Thẩm Mặc giữ chặt tay cậu lại.

"Nhìn kỹ đi, Lạc Hiên."

Lạc Hiên nheo mắt nhìn. Cậu chợt nhận ra bóng người tóc trắng đó không phải là một người sống. Đó là một bức tượng bằng pha lê đang từ từ rạn nứt. Bên trong bức tượng đó, có một ngọn lửa nhỏ màu trắng đang cháy leo lét, đó chính là "Linh Hồn Phách" - mảnh hồn quan trọng nhất của Thẩm Mặc mà Lạc Hiên đang mang trong mình.

Bỗng nhiên, từ trong lòng đất, những bóng đen khổng lồ trồi lên. Chúng không phải là quỷ dữ, mà là những hình nhân mang khuôn mặt của chính Lạc Hiên, nhưng đôi mắt chúng chảy ra những dòng mực đen kịt. Chúng bò về phía bức tượng pha lê, cố gắng chạm vào ngọn lửa trắng.

"Đó là những 'Nỗi Sợ' của cậu," Thẩm Mặc giải thích, tay anh bắt đầu kết ấn, tạo ra một vòng bảo vệ quanh hai người. "Mỗi kiếp đầu thai, cậu đều mang theo nỗi sợ bị lãng quên, sợ không thể tìm thấy tôi. Những nỗi sợ đó đã tích tụ lại thành những thực thể này, chúng đang muốn nuốt chửng linh hồn của chính cậu để kết thúc vòng lặp đau khổ."

Lạc Hiên nhìn những hình nhân mang gương mặt mình, cậu thấy rùng mình. "Tôi phải làm gì?"

"Cậu phải tự mình bước tới đó. Cậu phải đối mặt với chính mình. Tôi chỉ có thể bảo vệ cậu khỏi những tác động ngoại lai, nhưng cuộc chiến bên trong tâm hồn này, chỉ có cậu mới thắng được."

Thẩm Mặc buông tay Lạc Hiên ra. Cảm giác trống trải khi mất đi hơi ấm của anh khiến Lạc Hiên run rẩy. Nhưng khi nhìn thấy ngọn lửa trắng trong bức tượng pha lê đang sắp tắt, một sức mạnh vô hình từ sâu trong lồng ngực cậu trỗi dậy.

Lạc Hiên bước tới. Mỗi bước đi, những đóa hoa tím dưới chân cậu lại biến thành gai nhọn đâm vào da thịt. Những hình nhân mắt mực lao vào cậu, gào thét: "Quên đi! Hãy quên đi để không còn đau đớn! Hắn đã bỏ rơi ngươi suốt ngàn năm! Hắn chỉ yêu mảnh hồn bên trong ngươi chứ không yêu ngươi!"

"Không đúng!" Lạc Hiên hét lên, nước mắt cậu trào ra nhưng đôi chân vẫn không dừng lại. "Anh ấy đã tìm tôi suốt ngàn năm! Anh ấy đã không từ bỏ tôi ngay cả khi tôi chỉ còn là một kẻ mù lòa xám xịt! Tôi không phải là vật chứa, tôi là Lạc Hiên, và tôi chọn tin vào anh ấy!"

Khi Lạc Hiên chạm được vào bức tượng pha lê, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ. Những hình nhân bóng tối tan biến thành khói đen. Bức tượng vỡ tan, và ngọn lửa trắng bay vào lòng bàn tay Lạc Hiên.

Trong khoảnh khắc đó, một loạt ký ức ùa về như thác đổ: Đó là một buổi chiều trên đỉnh núi tuyết, Thẩm Mặc trao cho cậu một nhành mai đỏ. Đó là lúc đại pháp cứu thế được thi triển, Thẩm Mặc đẩy cậu vào vòng xoáy luân hồi, nước mắt anh rơi trên trán cậu: "Sống tốt nhé, ta sẽ đi tìm con..." Đó là hàng trăm kiếp người lướt qua, cậu là một gã ăn xin, một vị tướng quân, một người thợ gốm... và kiếp nào cậu cũng nhìn về phương Bắc, nơi có một cửa tiệm cầm đồ mờ ảo trong sương.

"Thẩm Mặc..." Lạc Hiên khóc nức nở. Ngọn lửa trắng trong tay cậu dần dần hóa thành một màu tím dịu nhẹ, hòa quyện vào trái tim cậu.

Thế giới giấc mơ bắt đầu sụp đổ. Những đóa hoa tím bay lên trời, bầu trời đỏ tía nứt ra thành từng mảng. Thẩm Mặc lao tới, ôm lấy Lạc Hiên vào lòng khi không gian xung quanh tan rã.

Lạc Hiên choàng tỉnh dậy trong tiệm Tức Mặc. Mười ba ngọn nến đã tắt ngấm từ bao giờ. Cửa sổ mở toang, gió đêm thổi vào mát lạnh. Cậu thấy mình vẫn đang nằm trên giường, và Thẩm Mặc vẫn đang ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm chặt tay cậu.

Nhưng có điều gì đó đã thay đổi.

Lạc Hiên nhìn xuống bàn tay mình. Sắc hồng của máu đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu nhìn quanh căn phòng, và cậu thảng thốt nhận ra: Cậu đã thấy màu sắc.

Không chỉ là màu xanh lá của cây liễu hay màu đỏ của chiếc nhẫn. Cậu thấy màu vàng nhạt của ánh nến tàn, màu nâu sẫm của chiếc giường gỗ, màu xám tro rực rỡ trên chiếc áo của Thẩm Mặc. Thế giới đã không còn là một bản nháp đen trắng. Nó đã trở thành một bức tranh sơn dầu đầy màu sắc và chiều sâu.

Cậu ngước nhìn Thẩm Mặc. Lần này, cậu thấy đôi mắt anh không chỉ đen láy, mà còn ánh lên những vệt màu xanh thẳm của đại dương sâu thẳm.

"Anh đã cứu tôi," Lạc Hiên thầm thì, giọng cậu vẫn còn run vì xúc động.

Thẩm Mặc lau đi giọt nước mắt trên má cậu. "Không, Lạc Hiên. Chính cậu đã tự cứu mình. Cậu đã chấp nhận quá khứ và chọn tin vào hiện tại. Mảnh hồn của tôi đã hoàn toàn hòa nhập với linh hồn của cậu. Từ giờ trở đi, màu sắc sẽ không bao giờ rời bỏ cậu nữa."

Lạc Hiên ngồi dậy, cậu ôm lấy Thẩm Mặc thật chặt. Cảm giác này thật kỳ lạ, như thể hai mảnh vỡ của một khối ngọc sau ngàn năm lưu lạc cuối cùng đã được ghép lại hoàn chỉnh. Hơi ấm từ Thẩm Mặc không còn là sự hỗ trợ linh lực, mà là sự gắn kết của hai sự sống.

"Nhưng tôi đã thấy..." Lạc Hiên ngập ngừng. "Trong ký ức đó, anh đã đẩy tôi đi. Anh đã chịu đau khổ một mình ở đây suốt ngàn năm. Tại sao anh không nói cho tôi biết?"

Thẩm Mặc khẽ thở dài, tay anh vỗ nhẹ lên lưng cậu. "Bởi vì ta muốn con có một cuộc đời mới, không mang theo gánh nặng của một tu sĩ. Ta chấp nhận cô độc, miễn là con được bình an dưới bầu trời này. Nhưng ta đã nhầm, tình cảm giữa chúng ta là thứ mà ngay cả thiên đạo cũng không thể chia cắt."

Lạc Hiên buông anh ra, nhìn vào mắt anh một cách nghiêm túc. "Vậy thì từ giờ, chúng ta sẽ không bao giờ tách rời nữa. Dù anh là tu sĩ ngàn năm, dù tôi là một họa sĩ phàm trần, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ cái tiệm này, cùng nhau nhặt nhạnh những mảnh vỡ của nhân gian."

Thẩm Mặc mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như nắng xuân tan băng. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc cọ vẽ bằng gỗ đào cổ kính, cán cọ có khắc hai chữ "Tức Mặc".

"Đây là quà của tôi dành cho cậu. Chiếc cọ này có thể vẽ ra những thứ có linh tính. Cậu hãy dùng nó để tô điểm cho thế giới này, và để giúp tôi trong những chuyến hành trình sắp tới."

Lạc Hiên nhận lấy chiếc cọ, cậu cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp chảy từ cán cọ vào tay mình. Cậu đứng dậy, đi đến bên giá vẽ còn dang dở. Lần này, đôi tay cậu không còn run rẩy.

Cậu cầm chiếc cọ, nhúng vào bảng màu. Cậu không vẽ bóng người tóc trắng quay lưng nữa. Cậu vẽ một người đàn ông mặc áo xám, đứng dưới ánh trăng trước hiên nhà tiệm cầm đồ, ánh mắt nhìn về phía người xem đầy yêu thương.

Màu tím của hoa oải hương, màu xanh của lá liễu, màu vàng của trăng khuyết... tất cả hiện lên sống động trên mặt vải. Bức tranh dường như có nhịp thở, tỏa ra một mùi hương trầm dịu nhẹ.

Thẩm Mặc đứng phía sau, nhìn bức tranh, rồi nhìn chàng trai trẻ đang say mê vẽ. Anh nhận ra rằng, sau ngàn năm chờ đợi, đây mới thực sự là lúc anh tìm thấy chính mình. Sự trọn vẹn không nằm ở linh lực mạnh mẽ, mà nằm ở việc được đứng cạnh người mình yêu, nhìn thấy thế giới rực rỡ qua đôi mắt của họ.

Ngoài kia, thành phố đã bắt đầu thức dậy. Những tia sáng đầu tiên của bình minh hắt lên những tòa cao ốc. Con hẻm nhỏ của tiệm Tức Mặc vẫn tĩnh lặng, nhưng hơi thở bên trong nó đã tràn đầy sức sống mới.

Lạc Hiên đặt cọ xuống, quay lại nhìn Thẩm Mặc. "Anh thấy thế nào?"

"Đẹp lắm," Thẩm Mặc bước tới, nắm lấy tay cậu. "Nhưng bức tranh đẹp nhất, vẫn đang đứng ngay trước mặt tôi."

Tiếng chuông gió reo vang một điệu nhạc vui tươi. Một ngày mới bắt đầu, và khế ước của họ đã được nâng cấp lên một tầng cao mới – không còn là chủ tiệm và khách hàng, mà là hai người bạn đồng hành, hai linh hồn hòa chung một nhịp đập.

Thế giới đen trắng đã lùi xa, nhường chỗ cho một thực tại ngập tràn sắc màu và những điều kỳ diệu đang chờ họ khám phá. Và Lạc Hiên biết, dù có phải đối mặt với bao nhiêu giấc mơ tan vỡ nữa, cậu cũng sẽ không bao giờ sợ hãi, vì bên cạnh cậu luôn có một tu sĩ ngàn năm mang màu của nắng buổi sớm.