MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 6: MÙI HƯƠNG CỦA MỰC VẼ VÀ RÊU PHONG

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 6: MÙI HƯƠNG CỦA MỰC VẼ VÀ RÊU PHONG

2,331 từ

Sau đêm bước vào tầng sâu của giấc mơ, cuộc sống của Lạc Hiên tại tiệm Tức Mặc đã bước sang một trang mới rực rỡ hơn. Đôi mắt cậu không còn bị giam cầm trong hai màu đen trắng đơn điệu; thay vào đó là một thế giới đa sắc đến mức đôi khi khiến cậu choáng ngợp. Cậu dành hàng giờ đồng hồ chỉ để ngắm nhìn sự chuyển sắc của rêu phong trên bức tường cũ sau tiệm, hay cách mà ánh nắng chiều tà nhuộm vàng đôi bàn tay gầy của Thẩm Mặc khi anh pha trà.

Thẩm Mặc cũng dường như trút bỏ được một phần gánh nặng ngàn năm. Dù anh vẫn thanh lãnh, vẫn trầm mặc, nhưng ánh mắt nhìn Lạc Hiên đã mang theo hơi ấm của một người trần thế. Anh bắt đầu dạy Lạc Hiên cách sử dụng chiếc cọ gỗ đào cổ kính. Chiếc cọ ấy không dùng những loại mực thông thường mua ở cửa hiệu họa cụ, mà nó cần một loại "mực" đặc biệt được chưng cất từ sương sớm trên lá liễu và những giọt linh khí đọng lại trong tiệm cầm đồ.

"Họa sĩ vẽ hình, nhưng người tu chân vẽ hồn," Thẩm Mặc đứng sau lưng Lạc Hiên, tay anh khẽ điều chỉnh tư thế cầm cọ của cậu. "Khi cậu đặt bút, hãy truyền một chút tâm niệm vào ngòi cọ. Nếu cậu vẽ một đóa hoa, hãy nghĩ đến hương thơm của nó. Nếu cậu vẽ một người, hãy nghĩ đến nỗi buồn hoặc niềm vui của họ."

Lạc Hiên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi mực đặc trưng của tiệm – một sự hòa quyện giữa mùi trầm hương, mùi giấy cũ và một chút mùi ngai ngái của rêu phong sau mưa. Cậu vẽ một nhành liễu đơn sơ. Khi nét cọ cuối cùng vừa dứt, nhành liễu trên mặt giấy bỗng nhiên khẽ đung đưa như có một cơn gió vô hình thổi qua, tỏa ra một làn hương thanh khiết phủ đầy gian phòng.

Lạc Hiên kinh ngạc đánh rơi cọ. "Tôi... tôi làm được rồi?"

Thẩm Mặc mỉm cười, nhặt chiếc cọ lên trao lại cho cậu. "Cậu vốn dĩ đã có thiên phú này từ ngàn năm trước. Tôi chỉ là người đánh thức nó dậy thôi."

Tiếng chuông gió ở cửa tiệm khẽ vang lên một giai điệu trầm đục, báo hiệu một vị khách đặc biệt. Không khí trong tiệm đột ngột trở nên đậm đặc mùi mực tàu, nhưng là loại mực rất cũ, mang theo hơi thở của những ngôi mộ cổ lạnh lẽo.

Vị khách bước vào là một cụ già gầy gò, lưng còng rạp xuống như một dấu hỏi lớn của thời gian. Cụ mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro, chân đi đôi giày vải đã mòn vẹt. Trên tay cụ ôm khư khư một chiếc hộp gỗ dài, chạm khắc những hoa văn mây tía tinh xảo nhưng đã bị mòn mất phân nửa.

"Chào Thẩm chủ tiệm," cụ già lên tiếng, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. "Lão đã đi khắp các nẻo đường, từ thành thị đến thung lũng sâu, chỉ để tìm lại 'hương vị' đã mất của đời mình."

Thẩm Mặc mời cụ ngồi xuống chiếc ghế bành cũ. Anh nhìn chiếc hộp gỗ trên tay cụ, đôi lông mày khẽ nhíu lại. "Ông là Mặc sư (thợ làm mực) của vùng Sơn Nam?"

Cụ già run rẩy gật đầu. "Phải, lão là người cuối cùng của dòng họ làm mực cho hoàng tộc ngày xưa. Nhưng mười năm trước, sau khi vợ lão qua đời, lão đã mất đi khứu giác. Một thợ làm mực mà không ngửi được mùi hương thì chẳng khác nào một họa sĩ mù. Lão muốn cầm cố đôi bàn tay này, để đổi lấy một ngày duy nhất được ngửi thấy mùi hương của loại mực cuối cùng mà vợ lão đã làm cho lão."

Lạc Hiên đứng một bên, lòng dâng lên sự trắc ẩn. Cậu hiểu cảm giác mất đi giác quan quan trọng nhất của mình đau đớn đến nhường nào. Cậu nhìn sang Thẩm Mặc, thầm mong anh sẽ đồng ý giúp cụ già.

Thẩm Mặc nhìn cụ già, rồi nhìn chiếc hộp gỗ. "Ông có biết cái giá của việc cầm cố đôi bàn tay của một thợ thủ công không? Sau ngày hôm đó, ông sẽ không bao giờ có thể cầm bút hay nhào mực được nữa. Đôi tay ông sẽ trở nên vô lực như một kẻ tàn phế."

"Lão biết," cụ già thở dài, ánh mắt đục ngầu chợt bừng lên một tia sáng kiên định. "Nhưng sống thêm mười năm nữa mà không thể cảm nhận được di vật của bà ấy, thì đôi tay này giữ lại cũng chỉ để làm gánh nặng cho đất trời. Lão thà được một khắc trọn vẹn rồi tàn lụi, còn hơn sống mòn mỏi trong sự trống rỗng."

Thẩm Mặc khẽ gật đầu. Anh đón lấy chiếc hộp gỗ từ tay cụ già. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một thỏi mực đen bóng như đá quý, nhưng trên bề mặt nó lại phủ một lớp rêu phong màu xanh xám lạ kỳ. Điều kỳ lạ nhất là thỏi mực này hoàn toàn không có mùi. Nó im lìm và lạnh lẽo.

"Đây là 'Mặc Phách'," Thẩm Mặc nói, giọng anh trầm xuống. "Nó không được làm từ muội than và nhựa cây, mà được làm từ ký ức của người thợ. Nó không có mùi vì linh hồn của người làm ra nó đã bị phong ấn bên trong lớp rêu phong này."

Để giúp cụ già, Thẩm Mặc lại một lần nữa cần đến sự giúp đỡ của Lạc Hiên. Anh dẫn cụ già và Lạc Hiên vào gian phòng vẽ tranh phía sau tiệm.

"Lạc Hiên, cậu dùng chiếc cọ gỗ đào này, vẽ lại khung cảnh mà cụ già miêu tả," Thẩm Mặc dặn dò. "Tôi sẽ dùng linh lực để phá vỡ lớp rêu phong trên thỏi mực. Khi mùi hương thoát ra, cậu phải dùng nét vẽ của mình để giữ lấy nó, không cho nó tan biến vào hư không."

Cụ già bắt đầu kể bằng giọng run rẩy: "Đó là một buổi chiều xuân ở vùng Sơn Nam. Vợ lão đang ngồi bên thềm nhà, tay nhào mực, xung quanh là những chậu hoa nhài đang nở rộ. Mùi mực mới hòa cùng mùi hoa nhài, mùi mưa xuân lất phất trên mái ngói rêu phong... Đó là mùi của hạnh phúc."

Lạc Hiên nhắm mắt lại. Cậu cảm thấy một luồng cảm xúc dạt dào từ lời kể của cụ già chảy vào tâm trí mình. Cậu nhúng ngòi cọ vào bát nước linh chi, bắt đầu vẽ lên tấm lụa trắng.

Thẩm Mặc đặt thỏi mực lên một chiếc đĩa đồng, đôi tay anh kết ấn, luồng sáng vàng nhạt bao bọc lấy thỏi mực. Lớp rêu phong xanh xám bắt đầu nứt ra, từ bên trong tỏa ra một làn khói mỏng. Nhưng làn khói đó rất nhạt nhòa, nó dường như muốn tan đi ngay khi gặp không khí của thế giới thực.

"Lạc Hiên, ngay lúc này!" Thẩm Mặc quát khẽ.

Lạc Hiên không cần nhìn bằng mắt, cậu đưa cọ lướt đi trên mặt lụa. Cậu vẽ một mái hiên cổ, vẽ những hạt mưa xuân li ti, và đặc biệt là vẽ những đóa hoa nhài trắng muốt. Mỗi nét vẽ của cậu như một thỏi nam châm, hút lấy làn khói từ thỏi mực vào trong bức tranh.

Không gian trong tiệm đột ngột thay đổi. Một mùi hương nồng nàn, ấm áp lan tỏa khắp nơi. Đó không chỉ là mùi hoa nhài, mà là mùi của sự tận hiến, mùi của đôi bàn tay lam lũ vì tình yêu, và mùi của thời gian tĩnh lặng.

Cụ già bỗng nhiên hít một hơi thật sâu. Đôi mắt cụ mở to, nước mắt tuôn rơi như mưa. "Ta ngửi thấy rồi! Là mùi hương của bà ấy! Bà ấy vẫn ở đây, trong mùi mực này..."

Trong khoảnh khắc đó, cụ già như trẻ lại mười tuổi. Cụ đứng dậy, đưa đôi bàn tay run rẩy chạm vào bức tranh của Lạc Hiên. Những đóa hoa nhài trên bức tranh dường như tỏa ra hơi ấm. Cụ đứng lặng người giữa hương thơm ấy, gương mặt tràn ngập sự mãn nguyện và bình yên.

Nhưng đúng như lời Thẩm Mặc nói, khi mùi hương đạt đến độ nồng nàn nhất cũng là lúc linh lực trong thỏi mực cạn kiệt. Làn khói tan dần, mùi hương cũng nhạt đi, nhường chỗ cho mùi rêu phong cũ kỹ của tiệm cầm đồ.

Cụ già quỵ xuống, đôi bàn tay cụ bỗng nhiên trở nên khô héo và bất lực, không còn có thể nắm chặt được bất cứ thứ gì. Nhưng trên môi cụ lại là một nụ cười thanh thản nhất mà Lạc Hiên từng thấy.

"Cảm ơn... cảm ơn hai vị," cụ già thào phào. "Lão có thể đi được rồi."

Cụ để lại thỏi mực đã mất đi linh tính trên bàn, rồi lẳng lặng bước ra khỏi tiệm. Bóng cụ khuất dần trong con hẻm nhỏ, nhưng mùi hoa nhài dường như vẫn còn vương vấn đâu đó trên tà áo của Lạc Hiên.

Sau khi vị khách đi khuất, tiệm Tức Mặc trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày. Thẩm Mặc cất thỏi mực vào một góc kệ đồ cổ, rồi quay sang nhìn Lạc Hiên. Anh thấy chàng trai trẻ vẫn đang đứng lặng trước bức tranh hoa nhài, đôi mắt chứa đầy suy tư.

"Cậu đang nghĩ về điều gì?" Thẩm Mặc bước lại gần, tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai cậu.

Lạc Hiên ngước nhìn anh, giọng cậu trầm lắng: "Tôi đang nghĩ về sự trả giá. Cụ già ấy đã đổi cả đôi tay – thứ quý giá nhất của một thợ thủ công – chỉ để lấy một khắc ngửi thấy mùi hương của người đã khuất. Thẩm Mặc, liệu tình yêu có thực sự đáng giá như vậy không?"

Thẩm Mặc nhìn vào đôi mắt của Lạc Hiên, sâu thẳm trong đôi mắt đen láy của anh là một nỗi buồn vạn năm đang tan chảy. "Đối với một người tu sĩ ngàn năm như tôi, thời gian là vô tận nhưng vô nghĩa. Nhưng đối với con người, thời gian là hữu hạn, nên họ luôn muốn dành lấy những khoảnh khắc rực rỡ nhất để ghi nhớ. Đáng giá hay không, chỉ có trái tim họ mới biết được."

Anh nắm lấy bàn tay đang cầm cọ của Lạc Hiên, cảm nhận hơi ấm từ mạch đập của cậu. "Cũng giống như tôi vậy. Ngàn năm cô độc không đáng sợ, đáng sợ là sống ngàn năm mà không có một mùi hương nào để nhớ về. Khi gặp được cậu, tôi mới biết rằng 'mùi hương' của cuộc đời tôi chính là sự hiện diện của cậu."

Lạc Hiên đỏ mặt, cậu cúi đầu tránh ánh mắt thiêu đốt của Thẩm Mặc. Cậu đưa tay vuốt ve chiếc cọ gỗ đào, cảm nhận sự kết nối giữa mình và người đàn ông này đang ngày càng sâu sắc.

"Thẩm Mặc, chiếc cọ này... dường như nó cũng có linh hồn," Lạc Hiên chuyển chủ đề để giấu đi sự bối rối. "Khi tôi vẽ bức tranh lúc nãy, tôi cảm thấy như có ai đó đang cầm tay mình, dẫn dắt từng nét cọ."

"Đó là mảnh linh hồn 'Sự Thấu Cảm' của tôi đang cộng hưởng với cậu," Thẩm Mặc giải thích. "Bức tranh cậu vẽ không chỉ là hình ảnh, nó là một 'vật chứa' tâm thức. Sau này, cậu sẽ thấy sức mạnh của nó còn lớn lao hơn thế nhiều."

Họ cùng nhau dọn dẹp phòng vẽ. Lạc Hiên chợt nhận ra, bức tranh hoa nhài dù mùi hương đã nhạt đi, nhưng màu sắc của nó lại vô cùng sống động. Màu trắng của hoa nhài không phải là một màu trắng đơn thuần, nó mang theo sắc độ của ánh trăng và sự tinh khiết của sương sớm. Cậu bắt đầu hiểu rằng, màu sắc thực sự không nằm ở mắt nhìn, mà nằm ở ký ức và cảm xúc được gửi gắm vào đó.

Đêm đó, Lạc Hiên nằm trong căn phòng nhỏ, mùi hương hoa nhài và mực tàu vẫn thoang thoảng trong giấc mơ của cậu. Cậu mơ thấy mình đang đứng giữa một khu vườn rêu phong cổ kính, Thẩm Mặc đang ngồi mài mực cho cậu vẽ. Không có lời nói, không có pháp thuật, chỉ có sự bình yên tuyệt đối của hai linh hồn đã tìm thấy nhau giữa dòng đời vội vã.

Bên ngoài, thành phố vẫn ồn ào với những âm thanh của động cơ và ánh sáng điện tử. Nhưng bên trong tiệm Tức Mặc, thời gian trôi chậm lại theo nhịp thở của những món đồ cổ và sự giao hòa của hai trái tim.

Thẩm Mặc đứng trước hiên nhà, nhìn cây đại thụ già cỗi đang rì rào trong gió đêm. Anh biết rằng, mảnh linh hồn tiếp theo của anh đang ở rất gần đây. Nó mang theo hơi thở của sự hối hận và một bí mật kinh hoàng về đại kiếp ngàn năm trước – thứ mà anh đã cố tình quên đi để được ở bên Lạc Hiên.

"Dù chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ bảo vệ thế giới rực rỡ này cho con," Thẩm Mặc thầm hứa với bóng đêm.

Tiếng chuông gió lại khẽ rung, một mùi hương mới lại bắt đầu len lỏi vào con hẻm nhỏ – mùi của sấm sét và mưa giông đang kéo đến từ phía chân trời xa thẳm. Một vị khách mới đang mang theo cơn bão đến với tiệm cầm đồ lúc không giờ.