MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 7: MẢNH VỎ SÒ MÀU ĐỎ THẪM

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 7: MẢNH VỎ SÒ MÀU ĐỎ THẪM

2,643 từ

Sau buổi sáng đầy hương nhài của cụ già thợ làm mực, tiệm Tức Mặc bỗng nhiên đón nhận một luồng không khí ẩm ướt lạ kỳ. Dù bên ngoài thành phố vẫn đang trong đợt nắng hanh của mùa thu, nhưng những bức tường gạch trong con hẻm nhỏ lại rịn ra những giọt nước li ti, mang theo vị mặn chát của biển cả. Lạc Hiên đứng ở cửa sổ, cậu đưa tay chạm vào bệ đá, cảm giác mát lạnh và hơi dính của muối biển khiến cậu rùng mình.

Thẩm Mặc ngồi trong thư phòng, đôi mắt anh không nhìn vào những cuốn thẻ tre nữa mà đăm đăm hướng về phía cửa tiệm. Anh cảm thấy một sự rung động dữ dội từ mảnh linh hồn trong lồng ngực mình – mảnh hồn "Sự Thấu Cảm" đang không ngừng đập liên hồi như muốn thoát ra khỏi cơ thể để tìm về một nơi chốn xa xôi nào đó dưới đáy đại dương.

"Thẩm Mặc, anh có thấy không?" Lạc Hiên bước vào, vẻ mặt cậu đầy bối rối. "Có mùi biển... rất nồng. Nhưng chúng ta đang ở giữa lòng thành phố cơ mà?"

Thẩm Mặc đứng dậy, tà áo xám khẽ lay động trong luồng gió mang theo hơi muối. "Biển không ở ngoài kia, Lạc Hiên. Biển đang ở ngay trước cửa tiệm chúng ta. Có một chấp niệm từ đại dương xa xôi đã tìm thấy đường đến đây."

Tiếng chuông gió reo vang, nhưng lần này âm thanh của nó không giòn giã mà trầm đục, như tiếng nước vỗ vào mạn thuyền. Một vị khách bước vào, người này khoác trên mình một chiếc áo choàng dài sũng nước. Từng bước đi của ông ta để lại những dấu chân sẫm màu trên sàn gỗ.

Khi ông ta cởi chiếc mũ trùm ra, Lạc Hiên không khỏi ngạc nhiên. Đó là một người đàn ông có làn da sạm nắng, chi chít những vết sẹo nhỏ, đôi mắt màu xám đục như sương mù trên mặt biển. Ông ta không nhìn Thẩm Mặc, mà đưa đôi tay thô ráp, nứt nẻ đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ sồi mục nát, bám đầy rêu xanh và những xác san hô nhỏ.

"Tôi là một ngư dân ở vùng vịnh phía Đông," người đàn ông lên tiếng, giọng khàn đặc như có cát trong cổ họng. "Ba đời nhà tôi đều làm nghề chài lưới. Nhưng từ tháng trước, tôi không thể ra khơi được nữa. Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi đều thấy một cung điện chìm trong máu, và một tiếng khóc xé lòng gọi tên một người..."

Thẩm Mặc chạm tay vào chiếc hộp gỗ sồi. Một luồng linh lực lạnh lẽo và oán hận bùng lên, khiến những ngọn nến trong tiệm đồng loạt chuyển sang màu đỏ thẫm. Anh từ từ mở nắp hộp. Bên trong không phải vàng bạc, mà là một mảnh vỏ sò duy nhất. Mảnh vỏ sò có hình thù như một cánh chim, màu trắng ngà bình thường, nhưng ở giữa lại có một vệt màu đỏ thẫm, rực rỡ và sống động như một giọt máu tươi vừa mới nhỏ xuống.

Ngay khi nhìn thấy mảnh vỏ sò, Lạc Hiên bỗng thấy đầu mình đau nhức dữ dội. Một hình ảnh mờ ảo hiện ra trong tâm trí cậu: Một bãi cát trắng dài vô tận, tiếng sóng vỗ rì rào, và bóng một người đứng trên mỏm đá cao, cầm một mảnh vỏ sò đỏ thẫm giơ lên dưới ánh trăng.

"Màu đỏ đó..." Lạc Hiên thào phào, cậu vô thức tiến lại gần bàn. Trong mắt cậu, vệt đỏ trên mảnh vỏ sò không phải là màu xám nhạt như những đồ vật khác khi cậu bị mất thị giác, nó đỏ rực rỡ, đỏ đến mức khiến tim cậu thắt lại. "Tại sao nó lại đau đớn như vậy?"

Thẩm Mặc nhìn Lạc Hiên, ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng. Anh nhận ra mảnh vỏ sò này chính là một "vật chứa" ký ức của chính anh và Lạc Hiên từ ngàn năm trước. Nó không phải là một món đồ cầm cố thông thường, nó là một mảnh vỡ của đại pháp cứu thế năm xưa, nơi một phần linh hồn của họ đã bị vùi lấp dưới biển sâu để ngăn chặn một cơn đại hồng thủy.

"Ngư dân, ông muốn gì ở tôi?" Thẩm Mặc hỏi, giọng anh uy nghiêm.

"Tôi muốn cầm cố nỗi sợ của mình," người đàn ông đáp, đôi vai ông ta run lên. "Tôi sợ tiếng khóc đó. Nó không để tôi yên. Đổi lại, xin hãy giúp tôi trả mảnh vỏ sò này về đúng chỗ của nó. Tôi tìm thấy nó trong một cái hang đá bị sụt lún sau trận bão, từ đó cuộc đời tôi trở thành địa ngục."

Thẩm Mặc gật đầu. "Tôi nhận. Nhưng hành trình này không dành cho người thường. Ông hãy ở lại đây, uống chén trà định thần của tiệm. Tôi và Lạc Hiên sẽ thay ông hoàn thành tâm nguyện."

Thẩm Mặc dẫn Lạc Hiên vào gian phòng bí mật. Anh biết rằng để hóa giải oán khí trong mảnh vỏ sò này, họ không thể chỉ đứng ở tiệm mà phải dùng "Mộng Điệp" để quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc mảnh vỏ sò bị nhuốm máu.

"Lạc Hiên, lần này sẽ nguy hiểm hơn những lần trước," Thẩm Mặc cầm lấy bàn tay của cậu, ánh mắt anh chứa đầy sự bảo bọc. "Chúng ta sẽ quay về một ký ức mà tôi đã cố tình phong ấn. Ở đó, cậu sẽ thấy tôi ở một phương diện khác – một phương diện mà tôi không hề mong muốn cậu biết."

Lạc Hiên nắm chặt tay anh, ánh mắt kiên định. "Tôi không sợ. Dù anh là ai, dù quá khứ có tàn khốc thế nào, tôi cũng muốn cùng anh gánh vác. Anh đã đợi tôi ngàn năm, vậy tôi cũng có thể đi cùng anh qua một mảnh vỏ sò."

Thẩm Mặc mỉm cười xót xa. Anh đặt mảnh vỏ sò lên bệ đá, bắt đầu niệm chú. Ánh sáng đỏ thẫm từ mảnh vỏ sò bùng lên, nuốt chửng cả hai vào một vòng xoáy của nước và máu.

Khi mở mắt ra, Lạc Hiên thấy mình đang đứng trên một mặt biển đỏ rực. Bầu trời đen kịt với những tia sét màu tím rạch ngang. Sóng biển cao hàng chục trượng cuồn cuộn đổ về phía một hòn đảo nhỏ. Trên đỉnh cao nhất của hòn đảo, có một người đang đứng giữa vòng tròn trận pháp.

Đó chính là Thẩm Mặc của ngàn năm trước. Nhưng không phải là vị tu sĩ áo trắng thanh cao, mà là một chiến thần mặc giáp bạc đã nhuốm đầy máu. Anh đang dùng chính đôi tay mình để giữ lấy một sợi xích linh hồn khổng lồ, ngăn không cho con quái thú dưới lòng biển trồi lên.

Cạnh anh là một chàng trai trẻ với mái tóc dài bay trong gió. Lạc Hiên bàng hoàng nhận ra đó chính là mình. Chàng trai ấy đang cầm một mảnh vỏ sò trắng tinh, cố gắng dùng linh lực yếu ớt của mình để hỗ trợ Thẩm Mặc.

"Mặc, đừng bỏ cuộc!" Chàng trai hét lên qua tiếng gầm thét của sóng dữ.

"Đi đi!" Thẩm Mặc trong ký ức gào lên, đôi mắt anh đỏ rực vì áp lực linh lực. "Trận pháp này cần một trái tim làm vật tế để đóng lại cánh cổng biển. Con không được ở đây!"

Nhưng chàng trai ấy không đi. Cậu nhìn Thẩm Mặc với ánh mắt chứa chan tình yêu và sự hy sinh tuyệt đối. Cậu đặt mảnh vỏ sò lên ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ.

"Nếu phải có một người ở lại, thì đó phải là con. Người cần cho nhân gian này là anh, không phải con."

Ngay khoảnh khắc đó, chàng trai dùng một thanh đoản kiếm đâm vào ngực mình. Máu trào ra, thấm đẫm mảnh vỏ sò trắng ngà. Một luồng linh quang trắng tinh từ cơ thể chàng trai bay ra, hòa vào mảnh vỏ sò đỏ thẫm, tạo thành một lá chắn khổng lồ đẩy lùi cơn sóng dữ.

Lạc Hiên đứng ngoài chứng kiến, cậu thấy tim mình như bị xé nát. Hóa ra, vệt đỏ trên mảnh vỏ sò không phải là màu vẽ, mà là máu của chính cậu từ ngàn năm trước. Cậu đã tự sát để bảo vệ Thẩm Mặc, bảo vệ nhân gian.

"Lạc Hiên! Đừng nhìn nữa!" Tiếng của Thẩm Mặc thực tại vang bên tai cậu.

Nhưng đã quá muộn. Oán khí từ ký ức bị đánh thức đang cố gắng kéo Lạc Hiên vào vòng xoáy của sự hận thù. Một bóng đen trồi lên từ mặt biển máu, mang hình dáng của chàng trai tóc dài ấy, nhưng đôi mắt chỉ còn hai hốc đen sâu hoắm.

"Tại sao anh lại để tôi chết?" Bóng đen gào thét, những bàn tay bằng nước biển vươn lên quấn chặt lấy chân Lạc Hiên. "Tại sao anh lại sống sót một mình suốt ngàn năm qua? Sự thấu cảm của anh chỉ là sự dối trá!"

Thẩm Mặc thực tại lao tới, thanh kiếm ánh sáng trong tay anh rực cháy. Anh chém tan những bàn tay nước, ôm chặt lấy Lạc Hiên. "Đó không phải là sự thật! Lạc Hiên, hãy nghe tôi, đó là ảo ảnh của mảnh vỏ sò tạo ra để gieo rắc sự nghi kỵ!"

Lạc Hiên run rẩy trong vòng tay anh. Cậu thấy những hình ảnh quá khứ vẫn tiếp tục trôi qua: Thẩm Mặc quỳ trên bãi cát, ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của cậu, tiếng khóc của anh khiến cả đại dương phải im lặng. Anh đã dùng mảnh vỏ sò nhuốm máu đó làm "vật chứa" để lưu giữ hơi ấm cuối cùng của cậu, rồi trầm mình xuống đáy biển sâu để tìm kiếm linh hồn cậu suốt hàng trăm năm trước khi lập ra tiệm Tức Mặc.

"Tôi không hận anh..." Lạc Hiên thầm thì qua làn nước mắt. "Tôi nhớ ra rồi. Tôi đã chọn điều đó. Tôi chọn bảo vệ anh."

Lạc Hiên đẩy nhẹ Thẩm Mặc ra, cậu bước về phía bóng đen đang gào thét kia. Cậu không sợ hãi nữa. Cậu đưa bàn tay mình chạm vào khuôn mặt mờ ảo của bóng đen – chính là phiên bản quá khứ của cậu.

"Chúng ta không cô đơn," Lạc Hiên nói, giọng cậu trong trẻo và tràn đầy sức mạnh chữa lành. "Anh ấy đã tìm thấy chúng ta rồi. Màu đỏ này không phải là hận thù, nó là minh chứng cho tình yêu mạnh mẽ hơn cả cái chết. Hãy nghỉ ngơi đi."

Cậu đặt chiếc cọ gỗ đào lên mảnh vỏ sò đang lơ lửng giữa không trung. Thay vì vẽ, cậu dùng cọ để "hút" lấy vệt máu đỏ thẫm kia. Lạc Hiên truyền toàn bộ sự thấu cảm rực rỡ nhất mà cậu có vào ngòi cọ.

Kỳ tích xuất hiện. Vệt máu đỏ thẫm trên mảnh vỏ sò từ từ tan ra, biến thành một màu hồng nhạt dịu dàng như hoa anh đào buổi sớm. Màu đỏ của oán hận đã bị tịnh hóa bởi sự chấp nhận và tình yêu chân thành.

Mặt biển máu biến mất, sấm sét lặng đi. Không gian ký ức tan vỡ, đưa họ trở về với căn phòng mười ba ngọn nến của tiệm Tức Mặc.

Trở về thực tại, Thẩm Mặc quỵ xuống, hơi thở anh nặng nề. Việc quay về một ký ức sâu sắc như vậy đã tiêu tốn gần hết linh lực của một tu sĩ ngàn năm. Lạc Hiên vội vã đỡ lấy anh, cậu ôm chặt lấy đầu anh vào lòng mình, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

"Đừng bao giờ... đừng bao giờ giấu tôi những điều như thế nữa," Lạc Hiên nức nở. "Dù nó có đau đớn, tôi cũng muốn biết mình là ai đối với anh."

Thẩm Mặc ngước nhìn cậu, đôi mắt anh đã trở lại màu đen láy sâu thẳm, nhưng trong đó giờ đây tràn đầy sự yếu đuối và yêu thương của một con người thực thụ. "Ta sợ con sẽ ghét ta. Sợ con sẽ thấy ta thật đáng thương vì đã để người mình yêu nhất phải hy sinh."

"Anh không đáng thương. Anh là người kiên cường nhất mà tôi biết," Lạc Hiên nói, cậu cầm mảnh vỏ sò lên. Lúc này, nó đã trở nên trắng tinh khôi, vệt đỏ đã biến mất hoàn toàn. "Nhìn kìa, nó đã được tự do rồi."

Họ bước ra sảnh tiệm. Người ngư dân vẫn ngồi đó, uống chén trà đã nguội lạnh. Khi thấy Thẩm Mặc và Lạc Hiên bước ra, ông ta đứng phắt dậy.

"Mảnh vỏ sò..." ông ta lắp bắp.

Thẩm Mặc trao lại mảnh vỏ sò cho ông ta. "Nó không còn oán khí nữa. Hãy mang nó về biển, thả nó xuống nơi ông đã tìm thấy. Nó sẽ trở thành thần bảo hộ cho vùng biển của ông. Tiếng khóc sẽ không còn nữa, chỉ còn lại tiếng sóng bình yên mà thôi."

Người ngư dân nhận lấy vật phẩm, ông ta cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ lan tỏa khắp cơ thể. Ông ta cúi đầu chào rồi bước nhanh ra khỏi con hẻm.

Tiệm Tức Mặc trở lại vẻ yên tĩnh. Mùi biển mặn chát nhường chỗ cho mùi trầm hương thanh khiết. Lạc Hiên ngồi bên cạnh Thẩm Mặc trên chiếc ghế bành, cậu vẫn nắm chặt tay anh như sợ anh sẽ lại tan biến vào đại dương ngàn năm trước.

"Thẩm Mặc, anh nói mảnh hồn tiếp theo mang theo bí mật kinh hoàng... Có phải là chuyện ở biển vừa rồi không?" Lạc Hiên hỏi khẽ.

Thẩm Mặc nhìn ra cửa sổ, nơi trăng thu đang tỏa sáng rực rỡ. "Đó chỉ là một phần nhỏ thôi, Lạc Hiên. Đại pháp cứu thế năm xưa không chỉ cần một trái tim tế lễ, nó còn để lại một 'kẻ thù' mà chúng ta chưa thực sự tiêu diệt được. Hắn đang ẩn mình trong bóng tối, và mảnh vỏ sò này chỉ là mồi nhử để hắn tìm thấy vị trí của tiệm Tức Mặc."

Lạc Hiên siết chặt tay anh hơn. "Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Tôi có chiếc cọ gỗ đào, có đôi mắt nhìn thấu tâm hồn, và có anh. Chúng ta không còn là những mảnh vỡ lẻ loi nữa."

Thẩm Mặc mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự tin cậy tuyệt đối. Anh nhận ra rằng, dù bóng tối có đáng sợ đến đâu, chỉ cần có Lạc Hiên ở bên, anh sẽ không bao giờ gục ngã lần nữa.

Đêm đó, Lạc Hiên ngồi trước giá vẽ. Cậu không vẽ cảnh biển máu, cậu vẽ một bãi cát trắng dưới ánh trăng, nơi có hai người đang ngồi cạnh nhau, giữa họ là một mảnh vỏ sò trắng tinh khôi lấp lánh như một lời hứa vĩnh cửu.

Màu đỏ thẫm của oán hận đã qua đi, để lại một màu xanh trong veo của hy vọng. Con hẻm nhỏ lại chìm vào giấc ngủ, nhưng bên trong tiệm Tức Mặc, một khế ước mới đã được ký kết bằng chính linh hồn và ký ức của cả hai – khế ước của sự cùng sinh cộng tử, vượt qua mọi rào cản của thời gian và định mệnh.

Thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục xoay vần, nhưng đối với họ, chỉ cần được nhìn thấy nhau trong thế giới rực rỡ sắc màu này, mọi đau khổ của ngàn năm qua đều đã hóa thành mây khói.