MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 8: NHỮNG VỆT MÀU RÒ RỈ TỪ HƯ VÔ

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 8: NHỮNG VỆT MÀU RÒ RỈ TỪ HƯ VÔ

2,705 từ

Thành phố sau cơn bão biển vô hình hôm ấy trở nên tĩnh lặng đến mức kỳ lạ. Những con đường vẫn nườm nượp xe cộ, nhưng trong mắt những kẻ nhạy cảm với linh khí như Thẩm Mặc và Lạc Hiên, không gian dường như đã xuất hiện những vết rạn nứt siêu thực. Sau khi mảnh vỏ sò đỏ thẫm được tịnh hóa, một sự cân bằng ngàn năm trong con hẻm nhỏ đã bị phá vỡ. Những bí mật vốn bị chôn vùi dưới đáy đại dương nay theo hơi ẩm len lỏi vào từng kẽ gạch của tiệm Tức Mặc.

Sáng hôm ấy, Lạc Hiên thức dậy và nhận ra một hiện tượng quái dị. Những bức tranh cậu treo trên tường không còn đứng yên. Màu sắc trên mặt vải dường như đang "sống". Màu xanh của nhành liễu chảy xuống sàn nhà tạo thành một vũng nước biếc, trong khi màu hồng của đóa hoa nhài lại bay lơ lửng trong không trung như những đốm lửa nhỏ. Cậu đưa tay chạm vào không khí, cảm giác như đang xuyên qua một lớp màng nước mỏng tang.

"Thẩm Mặc! Anh nhìn này!" Lạc Hiên gọi lớn khi thấy những vệt màu rực rỡ đang rò rỉ ra từ khoảng không vô định giữa phòng khách.

Thẩm Mặc bước ra từ thư phòng, gương mặt anh trầm trọng hơn bao giờ hết. Anh giơ tay kết ấn, một vòng tròn linh quang vàng sẫm hiện ra để ngăn chặn những vệt màu kia loang rộng.

"Rạn nứt không gian đã mở ra," Thẩm Mặc thầm thì. "Khi cậu tịnh hóa vệt máu trên mảnh vỏ sò, cậu đã vô tình mở ra một lối đi nối liền thực tại và Hư Vô. Những vệt màu này không phải là sơn vẽ, chúng là năng lượng linh hồn nguyên thủy đang tràn ra ngoài."

Tiếng chuông gió ở cửa tiệm bỗng reo lên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, sắc lạnh. Không có khách hàng nào bước vào, nhưng không gian trước cửa tiệm lại méo mó. Một hình hài nhỏ bé, trong suốt như pha lê dần dần hiện rõ. Đó là một sinh vật kỳ lạ, trông giống như một đứa trẻ nhưng lại có đôi cánh mỏng manh của loài bướm đêm. Toàn thân nó tỏa ra một màu tím biếc rợn người, và ở nơi vốn dĩ là trái tim, chỉ có một hốc tối rỗng tuếch.

Sinh vật đó không nói, nó chỉ đưa đôi bàn tay nhỏ bé cào cấu vào không khí, cố gắng vơ vét những vệt màu đang rò rỉ từ các bức tranh của Lạc Hiên. Mỗi khi nó chạm vào một vệt màu, màu sắc đó ngay lập tức bị hút vào cái hốc tối trong lồng ngực nó, nhưng chỉ vài giây sau, màu sắc lại biến mất, để lại cái hốc tối đen kịt như cũ.

"Đó là 'Thực Sắc Quỷ' (Quỷ ăn màu)," Thẩm Mặc đẩy Lạc Hiên ra sau lưng. "Chúng là những sinh vật sinh ra từ những giấc mơ bị bỏ rơi. Chúng không có linh hồn, không có cảm xúc, thứ duy nhất duy trì sự tồn tại của chúng là màu sắc và ký ức của con người. Nếu để nó hút hết màu sắc trong tiệm này, thực tại của chúng ta sẽ sụp đổ thành một màu xám chết chóc."

Con quỷ nhỏ dường như nhận ra sự hiện diện của Lạc Hiên. Nó bỏ qua những bức tranh, đôi mắt trong suốt xoáy sâu vào đôi mắt rực rỡ của cậu họa sĩ trẻ. Đối với nó, đôi mắt nhìn thấu tâm hồn của Lạc Hiên chính là một bữa tiệc màu sắc vô tận.

Nó lao tới với tốc độ kinh hoàng. Thẩm Mặc vung tay, một dải lụa linh lực trắng tinh bay ra quấn chặt lấy sinh vật ấy. Nhưng kỳ lạ thay, con quỷ không hề bị đẩy lùi. Nó há miệng, hút chửng luôn cả luồng linh lực trắng của Thẩm Mặc.

"Nó có thể nuốt chửng cả pháp thuật!" Lạc Hiên kinh hãi kêu lên.

"Vì pháp thuật của tôi mang màu vàng của nắng, đối với nó, đó cũng chỉ là một loại màu sắc để ăn thịt," Thẩm Mặc nghiến răng. Anh nhận ra rằng ở đây, pháp thuật của một tu sĩ ngàn năm lại trở thành điểm yếu. "Lạc Hiên, dùng chiếc cọ gỗ đào! Cậu không được vẽ hình, hãy vẽ 'Vô Diệm' (Không màu)!"

Lạc Hiên run rẩy cầm lấy chiếc cọ. Vẽ "không màu"? Đó là một khái niệm hoàn toàn trái ngược với bản năng của một họa sĩ. Cậu luôn khao khát rực rỡ, luôn muốn tô điểm thế giới, giờ đây bảo cậu vẽ sự trống rỗng, cậu cảm thấy đôi tay mình nặng như đeo đá.

Con Thực Sắc Quỷ đã thoát khỏi dải lụa, nó áp sát vào mặt Lạc Hiên, cái hốc tối trên ngực nó tỏa ra một lực hút mãnh liệt khiến đôi mắt cậu đau rát. Cậu thấy những vệt màu xanh, đỏ, tím trong tâm trí mình bắt đầu bị kéo ra ngoài.

"Lạc Hiên! Tập trung vào sự tĩnh lặng của tâm hồn!" Tiếng của Thẩm Mặc vang lên như tiếng chuông tỉnh thức. "Thế giới rực rỡ chỉ là ảo ảnh của giác quan. Hãy nhìn vào cái cốt lõi trắng tinh khôi của vạn vật!"

Lạc Hiên hít một hơi thật sâu. Cậu nhắm mắt lại, gạt bỏ mọi màu sắc vừa tìm lại được. Cậu nhớ về những ngày tháng sống trong thế giới đen trắng, nhớ về sự tĩnh mịch của đêm đông khi tuyết phủ kín vạn vật. Cậu nhận ra rằng, đen và trắng không phải là sự mất mát, mà là sự khởi đầu và kết thúc của mọi sắc thái.

Cậu đưa cọ vẽ một vòng tròn đơn giản vào không trung, ngay giữa cậu và con quỷ. Nét vẽ không mang màu sắc, nó chỉ là một vệt sáng bạc nhạt nhòa, trong veo như nước suối.

Vòng tròn ấy vừa hiện ra, con Thực Sắc Quỷ bỗng khựng lại. Nó nhìn vào vòng tròn "Vô Diệm", nơi không có bất kỳ thứ gì để nó nuốt chửng. Nó bắt đầu rít lên những tiếng chói tai, cơ thể pha lê của nó rạn nứt vì không thể hấp thụ được sự trống rỗng thuần khiết này.

Lạc Hiên không dừng lại, cậu tiếp tục vẽ những nét gạch chéo bao quanh sinh vật đó. Mỗi nét vẽ của cậu như một bức tường ngăn cách nó với thế giới màu sắc xung quanh.

"Trở về nơi ngươi thuộc về đi," Lạc Hiên thầm thì.

Một luồng gió mạnh thổi từ chiếc cọ, cuốn phăng con Thực Sắc Quỷ vào lại kẽ hở không gian đang rò rỉ màu sắc. Thẩm Mặc nắm lấy thời cơ, anh dùng toàn bộ linh lực còn lại để dán một tấm bùa cổ lên vết rạn nứt.

Xoẹt!

Không gian rung động một lần cuối rồi trở lại bình thường. Những vệt màu đang chảy tràn trên sàn nhà bỗng nhiên bay ngược trở lại vào những bức tranh. Vũng nước biếc lại hóa thành nhành liễu, đốm lửa hồng lại trở về làm đóa hoa nhài. Tiệm Tức Mặc trở lại vẻ tĩnh lặng như chưa hề có cuộc xâm lăng nào.

Lạc Hiên quỵ xuống, chiếc cọ gỗ đào rơi khỏi tay. Cậu cảm thấy kiệt sức hoàn toàn, một sự trống rỗng chưa từng có bao trùm lấy tâm trí. Việc ép bản thân trở về với thế giới không màu để chiến đấu giống như việc tự cắt bỏ một phần linh hồn vừa mới mọc lại của chính mình.

Thẩm Mặc vội vàng đỡ lấy cậu, anh truyền một luồng hơi ấm từ lòng bàn tay vào lưng Lạc Hiên. Lần này, anh không dùng pháp thuật vàng rực, mà chỉ dùng hơi ấm thuần túy của một cơ thể sống.

"Cậu đã làm rất tốt, Lạc Hiên. Cậu đã hiểu được cảnh giới cao nhất của hội họa – đó là sự buông bỏ."

Lạc Hiên ngước nhìn anh, hơi thở vẫn còn hổn hển. "Thẩm Mặc... khi tôi vẽ sự không màu đó, tôi đã thấy một điều rất lạ. Tôi thấy trong cái hốc tối của con quỷ kia không phải là hư vô. Có một gương mặt ẩn hiện trong đó. Một gương mặt rất giống... anh."

Thẩm Mặc khựng lại, đôi đồng tử của anh co rút. Anh lặng lẽ dìu Lạc Hiên ngồi xuống ghế bành, rồi tự tay rót cho cậu một chén trà gừng mật ong.

"Lạc Hiên, đó chính là bí mật mà tôi định nói với cậu sau khi tịnh hóa mảnh vỏ sò," Thẩm Mặc lên tiếng, giọng anh mang theo sự mệt mỏi của ngàn năm tích tụ. "Con Thực Sắc Quỷ đó không phải ngẫu nhiên mà đến. Nó là một mảnh 'Tâm Ma' của tôi đã bị tách ra trong đại kiếp ngàn năm trước."

Lạc Hiên sửng sốt, chén trà trong tay cậu khẽ chao đảo. "Tâm ma của anh? Nhưng anh là tu sĩ cơ mà?"

Thẩm Mặc cười khổ, anh nhìn vào ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn. "Tu sĩ cũng là con người. Ngàn năm trước, khi tôi chứng kiến cậu hy sinh để đóng cánh cổng biển, trái tim tôi đã vỡ vụn. Một phần trong tôi muốn cứu thế gian, nhưng một phần khác lại hận cái thế gian này vì đã cướp mất người tôi yêu nhất. Sự mâu thuẫn đó đã tạo ra một thực thể bóng tối. Nó khao khát màu sắc vì nó muốn bù đắp cho cuộc đời xám xịt, đơn độc mà tôi phải chịu đựng sau khi mất cậu."

Lạc Hiên lặng người. Cậu đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Thẩm Mặc. Hóa ra, nỗi đau của anh không chỉ là sự cô đơn, mà còn là sự tự dằn vặt giữa trách nhiệm và tình cảm cá nhân. Con quỷ vừa rồi chính là hiện thân cho nỗi khao khát rực rỡ của Thẩm Mặc – một nỗi khao khát mãnh liệt đến mức có thể nuốt chửng cả thực tại.

"Vậy là... nó sẽ còn quay lại?" Lạc Hiên hỏi khẽ.

"Chừng nào linh hồn tôi chưa trọn vẹn, chừng nào tôi chưa đối mặt được với sự hận thù của chính mình, nó vẫn sẽ tìm cách thoát ra qua những kẽ hở không gian," Thẩm Mặc đáp. "Nhưng lần này, sự hiện diện của cậu đã khiến nó khiếp sợ. Sự thuần khiết trong nét vẽ của cậu là thứ duy nhất có thể khắc chế được nó."

Lạc Hiên siết chặt tay anh hơn. "Tôi sẽ không để nó nuốt chửng anh đâu. Nếu nó là tâm ma của anh, thì tôi sẽ dùng chiếc cọ này để vẽ lại một tâm hồn mới cho nó. Chúng ta sẽ không trốn chạy nữa."

Những ngày sau đó, tiệm Tức Mặc trở nên bận rộn hơn theo một cách rất khác. Lạc Hiên không còn chỉ ngồi vẽ tranh để thỏa mãn đam mê cá nhân. Cậu bắt đầu dùng chiếc cọ gỗ đào để "gia cố" lại linh khí cho các món đồ trong tiệm. Mỗi món đồ cổ ở đây đều mang một câu chuyện, một màu sắc riêng, và Lạc Hiên giúp chúng tìm thấy sự bình yên bằng những nét vẽ chữa lành.

Một buổi chiều, có một cô bé nhỏ nhắn, mặc chiếc váy hồng nhạt cũ kỹ tìm đến cửa tiệm. Cô bé không mang theo đồ vật gì để cầm cố, mà chỉ mang theo một hũ thủy tinh chứa đầy những mảnh giấy vụn nhiều màu sắc.

"Chủ tiệm ơi," cô bé nói với Thẩm Mặc bằng giọng ngây ngô. "Mẹ con bảo nơi này có thể biến những thứ vỡ vụn thành đồ chơi. Con có những mảnh ký ức về bố, nhưng chúng cứ tan ra từng mảnh. Chú có thể giúp con dán chúng lại được không?"

Thẩm Mặc nhìn cô bé, rồi nhìn sang Lạc Hiên. Lần này, anh không dùng pháp thuật của mình. Anh ra hiệu cho Lạc Hiên tiến lại gần.

Lạc Hiên ngồi xổm xuống trước mặt cô bé. Cậu nhìn vào hũ thủy tinh, thấy những mảnh giấy đó tỏa ra những ánh sáng màu vàng của sự ấm áp và màu xanh dương của những lời hứa. Cậu lấy chiếc cọ gỗ đào, khẽ nhúng vào chén nước trong veo trên bàn.

Cậu không vẽ gì cả, cậu chỉ dùng ngòi cọ chạm nhẹ vào từng mảnh giấy trong hũ. Trước sự kinh ngạc của cô bé, những mảnh giấy vụn bắt đầu tự kết nối với nhau, tạo thành hình một con hạc giấy rực rỡ sắc màu. Con hạc giấy ấy bỗng nhiên vỗ cánh, bay lơ lửng quanh cô bé, phát ra những âm thanh rì rào như tiếng vỗ về của một người đàn ông.

"Bố ơi!" Cô bé reo lên, đưa tay đón lấy con hạc. "Con cảm ơn chú họa sĩ!"

Khi cô bé chạy đi với con hạc giấy trên tay, Lạc Hiên thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ kỳ. Cậu nhận ra rằng màu sắc rực rỡ nhất không phải là thứ để chiếm hữu, mà là thứ để sẻ chia và hàn gắn.

Thẩm Mặc đứng bên cạnh, ánh mắt anh nhìn Lạc Hiên đầy vẻ dịu dàng. "Cậu đã bắt đầu hiểu cách dùng 'linh hồn phách' của mình rồi. Màu sắc không phải để nhìn, màu sắc là để cảm nhận và ban phát."

Lạc Hiên quay sang nhìn anh, dưới ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ, gương mặt Thẩm Mặc dường như không còn vẻ u uất của ngàn năm. Những vệt màu rò rỉ từ hư vô lúc trước giờ đây dường như đã được hóa giải thành một vòng hào quang dịu nhẹ quanh hai người.

"Thẩm Mặc, anh có thấy màu sắc của chính mình không?" Lạc Hiên hỏi.

Thẩm Mặc lắc đầu. "Tu sĩ không bao giờ tự nhìn thấy được màu sắc của linh hồn mình."

Lạc Hiên mỉm cười, cậu cầm chiếc cọ gỗ đào, vẽ một vệt sáng nhỏ lên mu bàn tay của Thẩm Mặc. Vệt sáng ấy biến thành hình một chiếc lá liễu xanh biếc, tươi tắn và tràn đầy hy vọng.

"Trong mắt tôi, anh là màu xanh của sự sống vĩnh cửu. Dù tâm ma có đen tối thế nào, nó cũng không thể nuốt chửng được tán lá xanh này đâu."

Thẩm Mặc nhìn chiếc lá trên tay mình, rồi nhìn nụ cười của Lạc Hiên. Lần đầu tiên trong suốt một thiên niên kỷ, anh cảm thấy sự hận thù trong lòng mình thực sự đang tan chảy. Những kẽ hở không gian không còn mở ra những quái thú, mà dường như đang mở ra một con đường dẫn họ đến gần hơn với mảnh linh hồn cuối cùng – mảnh hồn "Sự Thứ Tha".

Đêm hôm ấy, tiệm Tức Mặc không đón vị khách nào nữa. Hai người ngồi bên nhau bên bàn trà, giữa những bức tranh rực rỡ và những món đồ cổ trầm mặc. Thành phố ngoài kia vẫn vội vã, nhưng bên trong con hẻm nhỏ này, thời gian đang chậm rãi dệt nên một câu chuyện mới về sự hồi sinh từ những mảnh vỡ.

Tuy nhiên, ở một góc tối sâu thẳm của Hư Vô, nơi con Thực Sắc Quỷ vừa bị tống khứ trở lại, một đôi mắt đỏ rực đang lặng lẽ quan sát họ. Tâm ma của Thẩm Mặc không dễ dàng biến mất như vậy. Nó đã cảm nhận được sức mạnh của Lạc Hiên, và nó đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công tàn khốc hơn – nhắm thẳng vào trái tim của chàng họa sĩ trẻ.

Nhưng lúc này, Lạc Hiên vẫn đang bình yên vẽ. Cậu vẽ một thế giới nơi không còn rạn nứt, nơi màu sắc và hư vô hòa quyện vào nhau trong một bản giao hưởng của sự bình yên. Cậu biết, chỉ cần có Thẩm Mặc bên cạnh, cậu có thể vẽ lại cả nhân gian này.