2,634 từ
Sau những biến động từ kẽ hở không gian, tiệm Tức Mặc dường như rơi vào một quãng lặng hiếm hoi. Không khí trong tiệm không còn nồng nặc mùi muối biển hay khét lẹt mùi tâm ma, mà thay vào đó là một mùi hương thanh tao nhưng lạnh lẽo, tựa như mùi hoa quỳnh nở muộn trong đêm sương. Lạc Hiên đã bắt đầu quen với nhịp sống của một kẻ canh giữ "linh hồn đồ vật". Mỗi buổi sáng, cậu không còn vội vã tìm kiếm những mảng màu rực rỡ nữa, mà dành thời gian để lau chùi những món đồ cổ trên kệ gỗ, lắng nghe những tiếng thì thầm khe khẽ phát ra từ lớp bụi thời gian.
Thẩm Mặc vẫn vậy, anh thường ngồi bên cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ, tay xoay nhẹ chiếc chén sứ thanh hoa. Tuy nhiên, Lạc Hiên để ý thấy dạo gần đây, đôi lông mày của anh thường khẽ nhíu lại mỗi khi gió đêm thổi qua. Có một thứ gì đó đang đến, không ồn ào như cơn bão biển, nhưng lại buốt giá và dai dẳng như một lời nguyền.
Tiếng chuông gió vang lên một nhịp đơn lẻ, thanh mảnh nhưng kéo dài như một tiếng thở dài.
Vị khách bước vào là một người phụ nữ trạc ngũ tuần, nhưng nét mặt và phong thái lại toát lên vẻ quý phái của những gia đình danh gia vọng tộc xưa cũ. Bà mặc một bộ áo dài nhung đen, cổ đeo một chuỗi ngọc trai xám đục. Điều kỳ lạ là dù bà đi đứng rất nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước chân đều phát ra tiếng lạch cạch khô khốc của những món trang sức va vào nhau.
Bà đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ trắc nhỏ, khảm xà cừ tinh xảo. Khi nắp hộp mở ra, Lạc Hiên thấy bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng bạc hình hoa mẫu đơn. Cánh hoa mẫu đơn không được làm từ ngọc hay đá quý thông thường, mà là một loại chất liệu trong suốt như pha lê nhưng lại mang một màu xanh thẳm, sâu thẳm đến mức nếu nhìn lâu, người ta sẽ thấy mình như đang bị hút vào một vực thẳm u tối.
"Đây là 'Mẫu Đơn Lệ' (Nước mắt hoa mẫu đơn)," người phụ nữ lên tiếng, giọng bà trầm thấp và chứa đựng một nỗi u uất vô hạn. "Nó là vật gia bảo của nhà chồng tôi. Nhưng từ khi tôi đeo nó, tôi không còn cảm thấy niềm vui nữa. Tôi có tất cả: tiền bạc, danh vọng, nhưng mỗi đêm tôi đều mơ thấy mình bị giam trong một căn phòng đầy băng giá, và trái tim tôi cứ thế mà lạnh dần đi."
Thẩm Mặc cầm chiếc trâm lên. Ngay khi ngón tay anh chạm vào nó, một lớp sương mỏng lập tức phủ đầy mặt bàn gỗ đàn hương. Anh nhìn vào tâm của đóa hoa mẫu đơn bằng bạc, nơi có một đốm sáng màu xanh đang đập nhè nhẹ như một nhịp tim yếu ớt.
"Đây không phải là trang sức," Thẩm Mặc nói, ánh mắt anh xuyên thấu qua lớp bạc cổ. "Đây là một khối hận thù đã hóa thạch. Người làm ra chiếc trâm này đã đem toàn bộ nỗi đau bị phản bội của mình đúc vào trong bạc. Bà không phải bị ám, bà đang bị 'ăn mòn' bởi nỗi đau của người khác."
Người phụ nữ run rẩy. "Tôi muốn cầm cố nó. Tôi không muốn nó ở trong nhà mình thêm một phút nào nữa. Nhưng tôi cũng không muốn nó rơi vào tay kẻ khác để tiếp tục gieo rắc tai ương."
"Bà muốn đổi lấy điều gì?" Thẩm Mặc hỏi.
"Sự ấm áp," bà thào phào. "Tôi chỉ muốn được cảm thấy hơi ấm của mặt trời một lần nữa. Mười năm nay, tôi sống như một tảng băng di động."
Thẩm Mặc gật đầu, anh ra hiệu cho Lạc Hiên mang đến một dải lụa đỏ để gói chiếc trâm lại. "Tôi nhận món đồ này. Nhưng để hóa giải hoàn toàn cái lạnh của nó, tôi cần phải tìm đến gốc rễ của nỗi đau này. Bà hãy về đi, sáng mai bà sẽ thấy nắng ấm len vào phòng mình."
Khi người phụ nữ đi khỏi, Lạc Hiên tò mò chạm tay vào dải lụa đỏ bao quanh chiếc trâm. Cậu lập tức rụt tay lại vì cảm giác buốt thấu xương.
"Thẩm Mặc, cái này còn lạnh hơn cả nước biển ngàn năm trước nữa. Tại sao nỗi đau của con người lại có thể hóa thành thứ trang sức cứng rắn thế này?"
Thẩm Mặc thở dài, anh cầm lấy chiếc trâm, vẻ mặt suy tư. "Nỗi đau của đại dương là nỗi đau của sự hủy diệt, nó mạnh mẽ và gầm thét. Nhưng nỗi đau của trái tim con người khi bị phản bội lại là loại nỗi đau âm ỉ, nó không nổ tung mà nó đóng băng linh hồn. Chiếc trâm này thuộc về một người phụ nữ tên là Minh Tuyết, bà ta vốn là một thợ kim hoàn tài hoa nhưng đã bị chính người chồng mình yêu thương nhất lừa gạt hết gia sản để đi theo một người phụ nữ khác. Bà ấy chết trong cô độc giữa mùa đông giá rét nhất của một trăm năm trước."
Anh nhìn Lạc Hiên, đôi mắt đen láy bỗng nhiên hiện lên một ý định. "Lạc Hiên, lần này tôi sẽ không đưa cậu vào giấc mơ nữa. Chúng ta sẽ đến tận nơi bà ấy từng sống. Ngôi biệt thự cổ ở phía Tây thành phố vẫn còn đó, và chiếc trâm này chính là chìa khóa để mở ra quá khứ đang bị đóng băng ở đó."
Lạc Hiên gật đầu. Cậu cầm theo chiếc cọ gỗ đào, linh cảm rằng lần này mình sẽ phải vẽ lên một thứ gì đó ấm áp hơn cả ánh mặt trời.
Họ đến ngôi biệt thự cổ khi trăng đã lên cao. Ngôi nhà nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ khẳng khiu, rêu phong phủ kín những bức tường gạch xám. Dù là mùa thu, nhưng không gian xung quanh ngôi nhà lại có những bông tuyết li ti bay lơ lửng – một hiện tượng siêu nhiên chỉ có những kẻ mang linh tính mới thấy được.
Thẩm Mặc cầm chiếc trâm Mẫu Đơn Lệ giơ cao. Cánh cửa gỗ mục nát tự động mở ra, phát ra tiếng kẹt cửa rợn người. Bên trong biệt thự, mọi thứ vẫn được giữ nguyên như một trăm năm trước: những chiếc ghế sofa bọc nhung đã sờn, chiếc đèn chùm bằng pha lê bám đầy mạng nhện và một không khí u ám bao trùm.
Trên bức tường chính giữa phòng khách, có một khung tranh lớn nhưng trống rỗng, chỉ còn lại lớp lụa nền ố vàng.
"Ký ức của Minh Tuyết nằm ở đây," Thẩm Mặc chỉ vào khung tranh. "Bà ấy đã tự xóa bỏ hình ảnh của mình trước khi chết vì không muốn nhìn thấy bản thân đau khổ. Chiếc trâm này muốn quay trở lại bức tranh của mình."
Đột nhiên, từ trong những góc tối của căn phòng, những làn khói màu xanh thẳm bắt đầu tụ lại. Một bóng người phụ nữ mảnh mai, tóc trắng xóa như tuyết hiện ra. Bà ta không có gương mặt, chỉ có đôi mắt là hai khối pha lê xanh biếc đang nhỏ ra những giọt nước mắt đóng băng ngay khi chạm đất.
"Trả lại cho tôi..." tiếng thì thầm vang lên từ mọi phía, lạnh lẽo và sắc lẹm. "Trả lại trái tim cho tôi..."
Bóng ma Minh Tuyết lao về phía chiếc trâm trên tay Thẩm Mặc. Không gian xung quanh bắt đầu đóng băng thật sự. Sàn nhà, tường vách và cả không khí dường như đều bị đông cứng. Lạc Hiên cảm thấy hơi thở mình hóa thành khói trắng, đôi tay cầm cọ run lên vì lạnh.
Thẩm Mặc kết ấn, một vòng tròn lửa vàng rực bao quanh hai người để ngăn cản cái lạnh. "Lạc Hiên! Vẽ đi! Hãy vẽ lại mùa xuân cho bà ấy! Chỉ có sự ấm áp của hiện tại mới tan chảy được tảng băng của quá khứ!"
Lạc Hiên nhìn bóng ma đang quằn quại trong nỗi đau. Cậu không thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một sự thương xót vô hạn. Một người phụ nữ đã yêu đến mức nào để rồi khi hận, nỗi hận ấy lại có thể đóng băng cả một thế kỷ?
Cậu cầm chiếc cọ gỗ đào, nhúng vào một vệt sáng vàng từ vòng tròn bảo vệ của Thẩm Mặc. Cậu không vẽ vào khung tranh trống rỗng kia, mà cậu vẽ trực tiếp vào không trung, ngay phía trước bóng ma Minh Tuyết.
Nét vẽ đầu tiên của cậu là một tia nắng. Nó không phải là màu vàng đơn thuần, mà là màu vàng của sự bao dung. Tiếp theo, cậu vẽ những nụ hoa mẫu đơn đang hé nở, nhưng chúng không có màu xanh lạnh lẽo của chiếc trâm, mà chúng mang màu hồng cam rực rỡ như đôi má của một thiếu nữ đang yêu.
Bóng ma khựng lại, đôi mắt pha lê xanh biếc nhìn trân trân vào những đóa hoa đang hiện ra từ ngòi cọ của Lạc Hiên.
"Không... giả dối... tất cả đều là giả dối!" Minh Tuyết thét lên, bà ta vung đôi tay băng giá muốn phá hủy nét vẽ của Lạc Hiên.
Thẩm Mặc dùng linh lực chống đỡ những đòn tấn công của bóng ma. "Lạc Hiên, đừng dừng lại! Hãy vẽ cả người đàn ông đó, nhưng không phải kẻ phản bội, mà là người đã từng yêu bà ấy thật lòng ở những giây phút đầu tiên!"
Lạc Hiên hiểu ý anh. Cậu nhớ về những ký ức đẹp đẽ nhất mà cậu và Thẩm Mặc đã có, về sự ấm áp khi họ ngồi bên nhau dưới ánh trăng. Cậu dồn tất cả tình cảm đó vào ngòi cọ. Cậu vẽ một đôi bàn tay đang đan vào nhau, vẽ một nụ cười hiền hậu, vẽ một buổi chiều nắng ấm bên cửa sổ.
Kỳ tích xuất hiện. Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, một luồng hơi ấm mãnh liệt bùng nổ từ bức tranh không hình của Lạc Hiên. Cái lạnh trong biệt thự tan biến như sương gặp nắng. Lớp băng trên tường tan chảy thành những dòng nước trong vắt.
Bóng ma Minh Tuyết từ từ thay đổi. Mái tóc trắng của bà hóa thành màu đen mượt mà, khuôn mặt mờ ảo hiện ra một vẻ đẹp u sầu nhưng thanh thản. Bà nhìn vào bức tranh của Lạc Hiên, rồi nhìn chiếc trâm trên tay Thẩm Mặc.
"Hóa ra... tôi đã quên mất rằng mình cũng từng được yêu," bà thầm thì, giọng nói không còn sắc lạnh mà trở nên mềm mại như gió xuân.
Bà tiến lại gần, cầm lấy chiếc trâm Mẫu Đơn Lệ. Ngay khi bà chạm vào, màu xanh thẳm của khối hận thù bỗng nhiên chuyển sang màu trong suốt như pha lê tinh khiết. Đóa hoa mẫu đơn bằng bạc nở rộ rực rỡ dưới ánh nắng ảo ảnh từ nét vẽ của Lạc Hiên.
Minh Tuyết mỉm cười với hai người, rồi cơ thể bà dần dần tan biến thành những hạt bụi sáng lung linh. Chiếc trâm rơi xuống sàn nhà, nhưng lần này nó không còn tỏa ra hơi lạnh nữa. Nó nằm đó, lấp lánh và thanh thản.
Khi họ trở về tiệm Tức Mặc, trời đã gần sáng. Thẩm Mặc cẩn thận đặt chiếc trâm đã được tịnh hóa vào một chiếc hộp nhung mới.
"Bà ấy đã đi đầu thai rồi chứ?" Lạc Hiên hỏi, cậu mệt mỏi ngồi xuống bậc thềm, nhìn những tia sáng đầu tiên của bình minh đang len lỏi vào con hẻm.
Thẩm Mặc ngồi xuống cạnh cậu, anh lấy một chiếc khăn ấm lau đi những vệt màu còn dính trên trán Lạc Hiên. "Phải. Nỗi đau của bà ấy đã tan chảy. Chiếc trâm này giờ đây chỉ là một món đồ cổ đẹp đẽ, mang theo lời chúc phúc cho những ai biết trân trọng tình yêu."
Anh nhìn Lạc Hiên, ánh mắt chứa chan một điều gì đó sâu xa hơn cả sự cảm kích. "Lạc Hiên, cậu biết không? Đôi khi tôi cũng sợ mình sẽ trở thành một Minh Tuyết thứ hai. Ngàn năm chờ đợi có thể biến một linh hồn thành băng giá. Nhưng mỗi khi nhìn thấy cậu vẽ, tôi lại thấy mùa xuân của mình quay trở lại."
Lạc Hiên đỏ mặt, cậu tựa đầu vào vai Thẩm Mặc. "Tôi sẽ vẽ cho anh mãi mãi. Dù là băng giá hay bão tố, tôi sẽ luôn dùng chiếc cọ này để giữ lấy hơi ấm cho anh."
Thẩm Mặc không nói gì, anh chỉ nắm chặt lấy bàn tay cậu. Anh nhận ra rằng, mỗi món đồ cầm cố mà họ hóa giải không chỉ là giúp đỡ người khác, mà là một bước để hàn gắn chính tâm hồn rạn nứt của anh.
Bỗng nhiên, chiếc kẹp cà vạt "Mộng Điệp" trên áo Lạc Hiên rung lên một nhịp mạnh mẽ. Từ trong hộp gỗ chứa chiếc trâm Mẫu Đơn Lệ, một đốm sáng nhỏ màu tím bay ra, nó không tan đi mà chui tọt vào lòng bàn tay của Thẩm Mặc.
Gương mặt Thẩm Mặc biến sắc. Anh mở lòng bàn tay ra, ở đó hiện lên một ký hiệu cổ hình đóa hoa mẫu đơn.
"Mảnh linh hồn tiếp theo..." Thẩm Mặc thầm thì. "Nó không ở đâu xa. Nó chính là 'Sự Nhớ Nhung' mà Minh Tuyết đã để lại. Nó đã nhận ra tôi."
Lạc Hiên cũng nhìn thấy ký hiệu đó. "Vậy là chúng ta lại tìm thấy thêm một phần của anh rồi?"
"Phải," Thẩm Mặc đứng dậy, vẻ mặt anh trở nên nghiêm nghị. "Nhưng mảnh hồn này mang theo một lời cảnh báo. 'Sự Nhớ Nhung' quá sâu nặng sẽ thu hút 'Kẻ Đuổi Theo Ký Ức'. Hắn là một thực thể sinh ra từ những khoảng trống của thời gian, chuyên đi săn lùng những linh hồn không trọn vẹn như tôi."
Ngoài kia, thành phố đã hoàn toàn thức dậy. Tiếng còi xe, tiếng người nói lao xao bắt đầu tràn vào con hẻm. Nhưng bên trong tiệm Tức Mặc, một cuộc chuẩn bị mới lại bắt đầu. Họ đã tìm thấy thêm một mảnh vỡ, nhưng đồng thời cũng đã lộ diện trước kẻ thù thực sự.
Lạc Hiên cầm chiếc cọ gỗ đào lên, ánh mắt cậu kiên định nhìn vào tia nắng ban mai. Cậu không còn là chàng họa sĩ yếu đuối sợ hãi bóng tối của những ngày đầu nữa. Cậu đã biết cách dùng màu sắc để chiến đấu, dùng sự thấu cảm để chữa lành.
"Để hắn đến đi," Lạc Hiên nói khẽ. "Tôi sẽ vẽ cho hắn một con đường không lối thoát."
Thẩm Mặc mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh. Anh biết, cuộc đời họ mới chỉ đi được một phần nhỏ, nhưng mỗi chương trôi qua, sợi dây liên kết giữa họ lại càng bền chặt hơn bao giờ hết. Những mảnh vỡ ngàn năm đang dần tụ lại, và bức tranh về sự trọn vẹn đang bắt đầu hiện rõ dưới ngòi cọ của tình yêu.
Con hẻm nhỏ vẫn tĩnh lặng, nhưng hơi thở của nó đã mang theo mùi của mẫu đơn và nắng ấm. Tiệm cầm đồ Tức Mặc lại khép cửa, chờ đợi vị khách tiếp theo mang theo những câu chuyện của nhân gian.