MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 10: Kẻ đuổi theo ký ức và màn sương xám

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 10: Kẻ đuổi theo ký ức và màn sương xám

3,096 từ

Sau khi mảnh linh hồn mang tên "Sự Nhớ Nhung" trở về với Thẩm Mặc, không khí trong tiệm Tức Mặc không hề trở nên nhẹ nhàng hơn. Ngược lại, một áp lực vô hình bắt đầu đè nặng lên từng kẽ hở của những món đồ cổ. Lạc Hiên cảm nhận rõ nhất điều này qua những bức tranh của mình. Những vệt màu mà cậu vừa vẽ xong, chỉ sau một đêm, dường như bị phủ bởi một lớp bụi xám mờ ảo, dù cậu đã lau chùi rất kỹ. Màu đỏ không còn rực rỡ, màu xanh không còn tươi tắn; mọi thứ đều như bị nhuốm một sắc thái của sự mệt mỏi và cũ kỹ.

Thẩm Mặc dành phần lớn thời gian ngồi ở sảnh chính. Anh không còn đọc thẻ tre, đôi tay anh đan vào nhau, ánh mắt sắc lẹm luôn hướng về phía cửa tiệm. Thanh kiếm ánh sáng vàng vốn ẩn trong ống tay áo nay luôn ở trạng thái sẵn sàng bộc phát.

"Anh đang đợi hắn, đúng không?" Lạc Hiên bước xuống từ căn gác nhỏ, tay bưng một khay trà gừng nóng. "Kẻ mà anh gọi là 'Kẻ Đuổi Theo Ký Ức'?"

Thẩm Mặc khẽ gật đầu, anh nhận chén trà nhưng không uống ngay. "Hắn là một sinh vật không có hình hài cố định, Lạc Hiên. Hắn sinh ra từ những nuối tiếc của nhân gian, từ những khoảng trống khi con người ta quên đi một điều gì đó quan trọng. Đối với hắn, mảnh linh hồn của tôi giống như một ngọn hải đăng trong đêm tối. Nó chứa đựng quá nhiều ký ức, quá nhiều sự nhớ nhung, và hắn muốn nuốt chửng nó để lấp đầy sự trống rỗng của chính mình."

Lạc Hiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cậu cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi. "Hắn mạnh đến thế sao?"

"Hắn không mạnh theo kiểu dùng vũ lực," Thẩm Mặc trầm ngâm nhìn khói trà bốc lên. "Hắn mạnh vì hắn có thể khiến cậu nghi ngờ chính thực tại của mình. Hắn sẽ dùng màn sương xám để xóa nhòa những gì cậu coi là chắc chắn nhất. Nếu cậu không giữ được tâm trí, cậu sẽ quên mất tôi là ai, quên mất cậu là ai, và cuối cùng, cậu sẽ biến thành một phần của màn sương đó."

Đúng lúc đó, con hẻm nhỏ vốn dĩ đang tràn ngập tiếng ve kêu và mùi thức ăn từ các nhà lân cận bỗng nhiên im bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Lạc Hiên nhìn ra cửa, cậu thấy một làn khói màu xám đục, dày đặc như mây mù trên đỉnh núi, đang từ từ tràn qua khe cửa. Làn khói ấy không bay lên cao mà bò rạp dưới sàn nhà, lạnh lẽo và đặc quánh.

Tiếng chuông gió ở cửa không reo lên thành tiếng nhạc. Nó phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc, giống như những mảnh xương va vào nhau.

"Hắn đến rồi," Thẩm Mặc đứng bật dậy. Anh vung tay, một luồng linh lực vàng rực tỏa ra, tạo thành một bức tường ánh sáng ngăn không cho màn sương xâm nhập sâu hơn.

Từ trong màn sương xám ấy, một bóng người từ từ hiện ra. Hắn cao lớn, khoác một tấm áo choàng rách nát màu tro tàn. Khuôn mặt hắn không có ngũ quan, chỉ là một bề mặt phẳng lì nhẵn thín như một tấm gương bị mờ đục. Mỗi bước chân hắn đi qua, mặt sàn gỗ của tiệm Tức Mặc lại bị bạc màu, mục nát như thể vừa trải qua một thế kỷ tàn phá.

"Thẩm Mặc..." Một giọng nói không phát ra từ miệng mà vang lên trực tiếp trong đầu của cả hai người. Giọng nói ấy nghe như tiếng hàng ngàn trang sách cũ bị xé rách cùng một lúc. "Ngươi đã giữ mảnh hồn đó quá lâu rồi. Một kẻ bất tử không nên mang theo quá nhiều sự nhớ nhung. Hãy để ta giúp ngươi giải thoát."

"Ngươi không giúp ai cả," Thẩm Mặc lạnh lùng đáp. Thanh kiếm vàng trong tay anh rực sáng, xé tan một phần màn sương. "Ngươi chỉ là một kẻ ký sinh trên nỗi đau của người khác. Biến đi trước khi ta tịnh hóa ngươi hoàn toàn."

Kẻ Đuổi Theo Ký Ức phát ra một tiếng cười rợn người. Hắn không tấn công Thẩm Mặc, mà bất ngờ xoay người về phía Lạc Hiên. Một dải sương xám dài như một sợi xích lao vút tới, quấn chặt lấy cổ chân của chàng họa sĩ trẻ.

Lạc Hiên hét lên một tiếng đau đớn. Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc cơ thể, và ngay lập tức, những hình ảnh trong đầu cậu bắt đầu nhòe đi. Cậu nhìn thấy Thẩm Mặc, nhưng gương mặt anh bỗng chốc trở nên xa lạ. Cậu nhớ về tiệm Tức Mặc, nhưng không gian quanh cậu bỗng biến thành một căn phòng trống rỗng, trắng toát.

"Lạc Hiên! Đừng nhìn vào màn sương!" Thẩm Mặc gầm lên, anh lao tới, dùng kiếm chém đứt sợi xích sương xám.

Nhưng Kẻ Đuổi Theo Ký Ứ Ba không dừng lại ở đó. Hắn vung tay, toàn bộ không gian tiệm Tức Mặc biến mất. Lạc Hiên thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoang tàn, bầu trời một màu xám xịt không có mặt trời hay mặt trăng. Ở đó, có hàng ngàn con người đang đi lại như những bóng ma, gương mặt họ đều nhẵn thín giống như kẻ tấn công kia. Họ cầm trên tay những mảnh giấy vụn, cố gắng dán chúng lại nhưng những mảnh giấy cứ tan thành tro bụi mỗi khi họ chạm vào.

"Nhìn đi, cậu bé," giọng nói của kẻ kia lại vang lên bên tai Lạc Hiên. "Đây là số phận của những kẻ cố chấp giữ lấy ký ức. Mệt mỏi không? Đau đớn không? Chỉ cần cậu buông tay, chỉ cần cậu quên đi cái tên Thẩm Mặc đó, cậu sẽ không bao giờ phải đau đớn vì sự đen trắng nữa. Tôi sẽ cho cậu một sự trống rỗng bình yên."

Lạc Hiên cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu. Những kỷ niệm về buổi tối uống trà, về chiếc cọ gỗ đào, về cái nắm tay ấm áp của Thẩm Mặc... tất cả đang mờ dần như một bức tranh bị đổ nước lên. Cậu quỳ xuống mặt đất đầy tro bụi, hơi thở yếu ớt.

"Tôi... tôi là ai?" Lạc Hiên thào phào.

"Cậu là hư vô," kẻ kia dụ dỗ. "Cậu chẳng là gì cả. Ký ức của cậu chỉ là những vệt màu giả tạo mà Thẩm Mặc đã vẽ lên để lợi dụng cậu mà thôi."

Ngay khi Lạc Hiên sắp buông xuôi, một luồng nhiệt nóng bỏng tỏa ra từ lồng ngực cậu. Chiếc kẹp cà vạt "Mộng Điệp" bỗng nhiên rực sáng một màu xanh biển thẳm – màu của sự thấu cảm. Và từ sâu trong tiềm thức, một hình ảnh hiện ra: Đó là mảnh vỏ sò đỏ thẫm được tịnh hóa thành trắng ngần, là đóa hoa mẫu đơn bạc nở rộ trong ánh nắng.

"Không..." Lạc Hiên nghiến răng, đôi tay cậu mò mẫm tìm kiếm. Cậu chạm vào chiếc cọ gỗ đào mà cậu luôn mang theo bên hông. Cảm giác nhám của gỗ đào cổ thụ giúp cậu định thần trở lại. "Tôi không phải là hư vô. Tôi là người đã thề sẽ vẽ lại thế giới này cho anh ấy!"

Lạc Hiên đứng dậy, đôi mắt cậu bừng sáng một tia nhìn sắc sảo. Cậu không dùng cọ để vẽ lên không trung, mà cậu dùng đầu cọ nhọn đâm thẳng vào lòng bàn tay mình. Một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống mặt đất xám xịt.

Máu của cậu, mang theo linh lực của mảnh hồn "Sự Nhớ Nhung", ngay lập tức bùng nổ. Giữa cánh đồng hoang tàn xám xịt, một vệt đỏ rực rỡ lan ra, xua tan màn sương mù.

Ở thế giới thực, Thẩm Mặc đang điên cuồng tấn công Kẻ Đuổi Theo Ký Ức để bảo vệ cơ thể đang bất tỉnh của Lạc Hiên. Anh nhìn thấy Lạc Hiên bỗng nhiên mở mắt, đôi mắt cậu lúc này không phải là đen hay nâu, mà là một màu tím biếc đầy quyền năng.

"Thẩm Mặc! Dùng kiếm của anh, chém vào phía sau lưng hắn, nơi có một đốm sáng màu tro!" Lạc Hiên hét lớn. Với đôi mắt nhìn thấu tâm hồn, cậu đã tìm thấy điểm yếu của thực thể này.

Thẩm Mặc không chút do dự. Anh dồn toàn bộ linh lực ngàn năm vào thanh kiếm, tạo thành một luồng sáng chói lòa như một vầng mặt trời nhỏ. Anh thực hiện một cú lộn người trên không, thanh kiếm vạch một đường cung hoàn hảo, xuyên thủng màn sương xám và đâm thẳng vào điểm cốt lõi sau lưng kẻ thù.

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, chấn động cả con hẻm nhỏ. Kẻ Đuổi Theo Ký Ức vỡ tan thành ngàn vạn mảnh vụn xám. Màn sương dày đặc bắt đầu tan biến, bị hút ngược vào hư không. Những món đồ cổ trong tiệm Tức Mặc rung lên bần bật rồi dần tĩnh lặng trở lại. Màu sắc trên các bức tranh của Lạc Hiên cũng từ từ hồi phục, tươi mới hơn cả lúc ban đầu.

Thẩm Mặc thu kiếm, anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh lao đến bên Lạc Hiên, đỡ lấy cậu khi cậu vừa lảo đảo ngã xuống.

"Lạc Hiên! Cậu có sao không?" Giọng Thẩm Mặc run rẩy, một điều hiếm thấy ở vị tu sĩ này.

Lạc Hiên mỉm cười nhợt nhạt, cậu đưa bàn tay vẫn còn dính chút máu lên chạm vào má Thẩm Mặc. "Tôi vẫn nhớ... tôi vẫn nhớ anh là ai. Anh là Thẩm Mặc, người đàn ông mang màu của nắng buổi sớm."

Thẩm Mặc nhắm mắt lại, anh áp mặt mình vào lòng bàn tay cậu, cảm nhận hơi ấm thực sự của sự sống. "Cảm ơn cậu. Nếu không có cậu tìm thấy điểm yếu của hắn, tôi có lẽ đã bị cuốn vào vòng xoáy hư vô đó rồi."

Họ ngồi bệt trên sàn nhà giữa đống hỗn độn của cửa tiệm. Con hẻm nhỏ bên ngoài bắt đầu có tiếng người đi lại, tiếng rao hàng buổi sáng sớm lại vang lên, đánh dấu một đêm kinh hoàng đã trôi qua.

Tuy nhiên, niềm vui tìm lại sự bình yên không kéo dài lâu. Thẩm Mặc nhặt lên một mảnh vụn xám còn sót lại trên sàn nhà. Mảnh vụn ấy không tan đi mà từ từ biến thành một lá thư bằng da người khô khốc. Trên lá thư chỉ vỏn vẹn một dòng chữ đỏ tươi: "Sự trọn vẹn của ngươi là mầm mống của sự hủy diệt cho hắn. Hãy cẩn thận với mảnh hồn cuối cùng."

Gương mặt Thẩm Mặc trở nên đanh lại. Anh vò nát lá thư trong tay, ngọn lửa vàng đốt cháy nó thành tro bụi.

"Hắn lại đe dọa anh sao?" Lạc Hiên lo lắng hỏi.

Thẩm Mặc đứng dậy, anh dìu Lạc Hiên ngồi lên ghế. "Đó là lời nguyền của Thiên Đạo dành cho tôi. Mỗi mảnh linh hồn tôi lấy lại được, sợi dây liên kết giữa tôi và thế giới này sẽ mạnh mẽ hơn, nhưng đồng thời, nó cũng thu hút những thế lực muốn dùng tôi để phá hủy trật tự nhân gian. Và cậu, Lạc Hiên, cậu là mắt xích quan trọng nhất. Chúng sẽ nhắm vào cậu để đánh gục tôi."

Lạc Hiên nhìn xuống bàn tay mình, nơi vết thương nhỏ vẫn còn rướm máu. Cậu không thấy sợ hãi, mà ngược lại, cậu thấy một niềm kiêu hãnh kỳ lạ. "Vậy thì tôi sẽ càng phải mạnh mẽ hơn. Tôi không chỉ là đôi mắt của anh, tôi sẽ là tấm khiên của anh nữa."

Cậu đứng dậy, đi về phía giá vẽ. Cậu lấy một tờ giấy trắng mới, bắt đầu phác thảo bằng chiếc cọ gỗ đào. Lần này, cậu không vẽ phong cảnh hay đồ vật. Cậu vẽ hai bóng người đứng giữa màn sương xám, tay họ nắm chặt nhau, và xung quanh họ là một vầng hào quang rực rỡ sắc màu đang đẩy lùi bóng tối.

"Anh xem," Lạc Hiên chỉ vào bức phác thảo. "Màn sương xám có thể xóa nhòa ký ức, nhưng nó không thể xóa nhòa những gì đã được khắc ghi bằng máu và linh hồn. Chúng ta đã thắng được Kẻ Đuổi Theo Ký Ức, chúng ta cũng sẽ thắng được những kẻ tiếp theo."

Thẩm Mặc đứng sau lưng cậu, anh đặt tay lên vai Lạc Hiên. Anh nhận ra rằng chàng trai này đang lớn lên theo từng trận chiến. Lạc Hiên không còn là cậu họa sĩ yếu ớt cần được bảo vệ tuyệt đối, mà đã trở thành một người cộng sự thực thụ, người có thể chia sẻ cả vinh quang lẫn cay đắng cùng anh.

"Cậu nói đúng," Thẩm Mặc khẽ nói. "Nhưng chúng ta không thể chủ quan. Mảnh hồn tiếp theo... nó mang tên 'Sự Thứ Tha'. Để tìm thấy nó, chúng ta phải đối mặt với một người mà tôi đã nợ họ suốt một ngàn năm qua. Một người đang bị giam cầm trong chính hận thù của mình."

"Ở đâu?" Lạc Hiên hỏi.

"Ở nơi bắt đầu của mọi chuyện. Ngôi chùa cổ trên đỉnh núi Tuyết Nguyệt," Thẩm Mặc nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi những dãy núi mờ ảo trong sương. "Chúng ta phải rời khỏi thành phố này một thời gian."

Sáng hôm đó, tiệm Tức Mặc treo tấm biển: "Nghỉ tiếp khách". Hai người thu dọn những hành trang đơn giản nhất. Lạc Hiên mang theo chiếc cọ gỗ đào và tập giấy vẽ, còn Thẩm Mặc mang theo chiếc hộp gỗ chứa những vật phẩm đã tịnh hóa.

Khi họ bước ra khỏi con hẻm nhỏ, nắng sớm đã rạng rỡ trên những tán cây. Lạc Hiên hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm thấy lồng ngực mình tràn đầy sức sống. Cậu nhìn sang Thẩm Mặc, người đàn ông ấy dù vẫn mang vẻ thanh lãnh nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

"Thẩm Mặc, sau khi tìm được hết 33 mảnh linh hồn, anh sẽ trở thành một vị thần thực thụ phải không?" Lạc Hiên tò mò hỏi khi họ bước lên xe khách liên tỉnh.

Thẩm Mặc mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. "Tôi không muốn làm thần, Lạc Hiên. Tôi chỉ muốn làm một ông chủ tiệm cầm đồ bình thường, được nhìn cậu vẽ tranh mỗi ngày và được cùng cậu già đi theo năm tháng."

Lạc Hiên đỏ mặt, cậu quay đi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Những cánh đồng, những ngôi nhà lướt qua dưới ánh nắng. Thế giới trong mắt cậu bây giờ rực rỡ đến mức đôi khi cậu phải nheo mắt lại. Màu xanh của cỏ, màu vàng của lúa chín, màu nâu của đất mẹ... tất cả đều như đang chào đón họ vào một hành trình mới.

Nhưng trong thâm tâm cả hai đều hiểu, chuyến đi này sẽ không hề dễ dàng. Ngôi chùa cổ Tuyết Nguyệt không chỉ là nơi chứa đựng mảnh hồn, mà còn là nơi chôn giấu bí mật về lý do thực sự tại sao linh hồn của Thẩm Mặc lại bị xé nát ngàn năm trước. Có những sự thật còn đáng sợ hơn cả Kẻ Đuổi Theo Ký Ức, và họ phải chuẩn bị tâm lý để đối diện với nó.

Chiếc xe khách lăn bánh, rời khỏi sự ồn ào của đô thị, hướng về phía dãy núi bạc đầu. Con đường phía trước mờ mịt trong sương mù, nhưng trong lòng họ đã có một ngọn đèn soi sáng – đó là niềm tin và tình yêu đang lớn dần theo mỗi nhịp đập của trái tim.

Dưới ngăn bàn của tiệm Tức Mặc giờ đây đang bỏ trống, một mảnh giấy nhỏ còn sót lại từ cuộc chiến đêm qua bỗng nhiên khẽ rung lên. Nó không cháy thành tro như những mảnh khác, mà từ từ biến đổi hình dạng thành một đóa hoa bỉ ngạn đen kịt. Đóa hoa ấy lặng lẽ nở rộ trong bóng tối, chờ đợi ngày chủ nhân của nó quay trở lại.

Hành trình tìm lại sự trọn vẹn của linh hồn vẫn còn dài, và mỗi bước đi lại mở ra một tầng sâu mới của định mệnh. Nhưng đối với Lạc Hiên, cậu không còn quan tâm đến việc mình sẽ gặp phải quái vật hay ác quỷ nào nữa. Chỉ cần được đứng bên cạnh Thẩm Mặc, vẽ lên những sắc màu của hy vọng, cậu biết mình đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời này.

Hơi ấm của nắng mùa thu sưởi ấm cho hai con người đang dấn thân vào vùng đất tâm linh bí ẩn. Tiếng chuông gió ở tiệm Tức Mặc dường như vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm thức của họ, một giai điệu của sự bắt đầu, của những điều kỳ diệu chưa được kể tên.

Chuyến hành trình về phía núi Tuyết Nguyệt chính thức bắt đầu, hứa hẹn sẽ mang đến những màu sắc mà Lạc Hiên chưa bao giờ dám tưởng tượng tới – màu của sự hy sinh, màu của sự thứ tha và màu của một tình yêu vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.

Thẩm Mặc siết nhẹ tay Lạc Hiên khi chiếc xe rung lên trên con đường gập ghềnh. "Đừng sợ, tôi luôn ở đây."

"Tôi biết," Lạc Hiên đáp, đôi mắt cậu hướng về đỉnh núi phía xa, nơi tuyết trắng đang tỏa sáng như kim cương dưới ánh mặt trời. "Tôi không sợ bóng tối, vì tôi đã tìm thấy màu sắc của chính mình trong mắt anh rồi."

Và cứ thế, họ cùng nhau đi vào màn sương buổi sớm, không phải để chạy trốn, mà để đối đầu với định mệnh, để viết tiếp những chương hào hùng và cảm động nhất của tiệm cầm đồ Tức Mặc. Màu sắc của nhân gian đang chờ họ thu nhặt, từng mảnh, từng mảnh một, để tạo nên một bức tranh trọn vẹn nhất về tình người và linh hồn.