MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 11: Ngôi chùa trên đỉnh Tuyết Nguyệt

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 11: Ngôi chùa trên đỉnh Tuyết Nguyệt

2,942 từ

Chuyến xe khách liên tỉnh dừng lại ở chân núi khi trời đã sập tối. Gió từ đỉnh Tuyết Nguyệt thổi xuống mang theo cái lạnh thấu xương, khác hẳn với cái se lạnh mùa thu ở thành phố. Lạc Hiên kéo cao cổ áo măng tô, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng xóa. Cậu ngước nhìn lên cao, nơi những rặng thông già phủ đầy tuyết trắng xóa đứng sừng sững dưới ánh trăng bạc. Đỉnh núi mờ ảo trong sương, và thấp thoáng giữa những vách đá dựng đứng là ánh lửa leo lét của một ngôi chùa cổ.

"Chúng ta phải đi bộ từ đây sao?" Lạc Hiên hỏi, giọng hơi run vì lạnh.

Thẩm Mặc nhìn con đường mòn nhỏ hẹp dẫn lên núi, đôi mắt anh ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm mà Lạc Hiên chưa từng thấy. "Con đường này không dành cho xe cộ. Đây là con đường của những kẻ muốn tìm sự gột rửa. Từng bậc đá đều được tạc nên từ những lời sám hối của những người hành hương từ ngàn năm trước."

Anh nắm lấy tay Lạc Hiên, hơi ấm từ lòng bàn tay Thẩm Mặc truyền sang khiến cậu thấy an lòng hơn rất nhiều. Họ bắt đầu bước đi. Tiếng ủng dẫm trên tuyết phát ra những âm thanh lạo xạo phá tan sự tĩnh mịch của đại ngàn. Lạc Hiên để ý thấy, càng lên cao, màu sắc xung quanh càng trở nên tinh khiết. Tuyết không chỉ đơn thuần là màu trắng; dưới ánh trăng, nó phản chiếu những sắc xanh ngọc bích, sắc tím nhạt và cả những tia sáng bạc lấp lánh như bụi kim cương.

"Ở đây đẹp quá," Lạc Hiên thầm thì, sợ rằng tiếng nói của mình sẽ làm vỡ tan sự yên bình này.

"Vẻ đẹp của Tuyết Nguyệt là vẻ đẹp của sự tĩnh lặng," Thẩm Mặc đáp. "Nhưng đừng để nó đánh lừa. Dưới lớp tuyết trắng kia là những linh hồn chưa thể siêu thoát, họ bị mắc kẹt bởi chính những lời thề nguyện không thành."

Họ đi được nửa quãng đường thì một trận cuồng phong bỗng dưng nổi lên. Tuyết bay mù mịt khiến tầm nhìn bị thu hẹp chỉ còn trong vài mét. Lạc Hiên thấy khó thở, đôi chân cậu dường như muốn quỵ xuống vì mệt mỏi và cái lạnh tê tái.

Bỗng nhiên, từ trong màn tuyết trắng xóa, một bóng người gầy guộc, mặc bộ đồ lam cũ kỹ hiện ra. Người đó không có khăn che đầu, mái tóc đen dài rũ rượi, đôi chân trần bước đi trên tuyết lạnh mà không để lại bất kỳ dấu chân nào.

"Kẻ nào dám quấy rầy sự thanh tịnh của Tuyết Nguyệt?" Giọng nói của người đó vang lên, thanh mảnh nhưng đầy uy lực, khiến trận cuồng phong bỗng chốc lặng đi.

Thẩm Mặc dừng bước, anh buông tay Lạc Hiên và tiến lên phía trước một bước, cúi đầu chào theo nghi thức cổ xưa. "Thẩm Mặc, chủ tiệm Tức Mặc, cầu kiến Tuyết Nương."

Người phụ nữ được gọi là Tuyết Nương từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt bà đẹp nhưng lạnh lẽo như tạc từ băng, đôi mắt bà mang màu xám nhạt của bầu trời trước cơn bão. Khi bà nhìn thấy Thẩm Mặc, đôi mắt ấy chợt dao động dữ dội.

"Thẩm Mặc... ngươi vẫn còn sống sao?" Tuyết Nương thốt lên, giọng nói đầy chua chát. "Ngươi trốn chạy khỏi ngôi chùa này ngàn năm, mang theo mảnh linh hồn của hắn, vậy mà giờ đây ngươi lại dám quay lại?"

Thẩm Mặc im lặng hồi lâu, tà áo xám của anh bay phần phật trong gió núi. "Tôi quay lại không phải để trốn chạy, mà để tìm lại 'Sự Thứ Tha'. Tuyết Nương, bà đã canh giữ mảnh hồn đó suốt mười kiếp người, đã đến lúc để nó trở về với nơi nó thuộc về."

Tuyết Nương bật cười, tiếng cười lảnh lót nhưng đau đớn như tiếng pha lê vỡ. Bà đưa tay chỉ về phía Lạc Hiên, người đang đứng ngơ ngác phía sau. "Và ngươi mang theo cả vật tế của ngàn năm trước quay lại đây? Ngươi có biết hắn chính là lý do khiến ngôi chùa này bị nguyền rủa, khiến ta phải ở lại đây đời đời kiếp kiếp trong băng giá này không?"

Lạc Hiên rùng mình. Cậu cảm thấy một luồng oán khí mãnh liệt từ Tuyết Nương nhắm thẳng vào mình. Cậu lấy chiếc cọ gỗ đào ra, nhưng Thẩm Mặc đã nhanh chóng chắn phía trước.

"Bà ấy không phải kẻ thù, Lạc Hiên," Thẩm Mặc nói nhỏ. "Bà ấy là người đã từng yêu anh trai của tôi – vị tu sĩ đã cùng tôi lập ra đại pháp cứu thế năm xưa."

Tuyết Nương dẫn họ đi qua một hang động đầy thạch nhũ lấp lánh để tiến vào khuôn viên của ngôi chùa cổ. Ngôi chùa không to lớn như Lạc Hiên tưởng tượng, nó nhỏ bé, nằm lọt thỏm giữa những vách đá cao vút, kiến trúc bằng gỗ đen đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm lạ thường.

Bên trong điện thờ chính, không có những pho tượng phật dát vàng. Chỉ có một khối băng khổng lồ đặt ở chính giữa, và bên trong khối băng đó là một người đàn ông đang ngồi kiết già, gương mặt bình thản như đang ngủ.

Lạc Hiên sững sờ khi nhìn thấy người trong băng. Người đó có gương mặt giống hệt Thẩm Mặc, chỉ khác là mái tóc người đó dài và bạc trắng hoàn toàn.

"Đó là anh trai của anh sao?" Lạc Hiên hỏi khẽ.

"Phải. Anh ấy tên là Thẩm Uyên," Thẩm Mặc nhìn khối băng với ánh mắt đau đớn. "Ngàn năm trước, khi đại pháp cứu thế thất bại nửa chừng, anh ấy đã dùng thân xác mình để phong ấn mảnh linh hồn đen tối nhất của con quái thú đại dương vào đây. Anh ấy đã chọn sự đóng băng vĩnh cửu để đổi lấy sự bình yên cho nhân gian."

Tuyết Nương đứng bên cạnh khối băng, đôi tay bà vuốt ve lớp băng lạnh lẽo một cách dịu dàng. "Và hắn đã giao cho ngươi một nhiệm vụ: Tìm lại 33 mảnh linh hồn bị xé nát của ngươi, để một ngày nào đó ngươi đủ mạnh để phá vỡ khối băng này, giải thoát cho hắn. Nhưng Thẩm Mặc, ngươi đã làm gì? Ngươi đắm chìm trong sự nhớ nhung dành cho cậu họa sĩ này, ngươi để linh hồn mình vỡ vụn thêm vì những cảm xúc phàm trần!"

Bà quay sang Lạc Hiên, ánh mắt đầy thù hận. "Cậu có biết, mỗi khi cậu ở bên Thẩm Mặc, cậu đang hút dần linh lực của hắn không? Cậu chính là 'lỗ hổng' khiến hắn không bao giờ có thể trở nên trọn vẹn."

Lạc Hiên cảm thấy tim mình thắt lại. Cậu nhìn sang Thẩm Mặc, hy vọng anh sẽ phủ nhận điều đó. Nhưng Thẩm Mặc chỉ cúi đầu, đôi bàn tay anh nắm chặt lại đến mức run rẩy.

"Đừng nói nữa, Tuyết Nương," Thẩm Mặc trầm giọng. "Lạc Hiên không có lỗi. Lỗi là ở tôi đã không đủ mạnh mẽ."

"Vậy thì hãy chứng minh đi!" Tuyết Nương hét lên. Bà vung tay, khối băng khổng lồ bỗng nhiên phát ra những tiếng răng rắc. Từ bên trong khối băng, một mảnh sáng màu xanh lục dịu nhẹ bay ra, nó lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một mùi hương thanh khiết của hoa sen. "Mảnh hồn 'Sự Thứ Tha' đang ở đây. Nhưng để lấy được nó, ngươi phải để cậu ta tự tay phá vỡ ký ức giữa hai người. Nếu cậu ta chọn giữ lại ký ức, mảnh hồn này sẽ tan biến mãi mãi, và Thẩm Uyên sẽ không bao giờ được giải thoát."

Thử thách của Tuyết Nương đặt ra thực sự tàn khốc. Lạc Hiên phải bước vào một ảo cảnh, nơi cậu sẽ được sống lại những giây phút hạnh phúc nhất với Thẩm Mặc, từ lúc gặp nhau ở tiệm Tức Mặc cho đến những trận chiến cùng nhau. Trong ảo cảnh đó, nếu cậu chọn "Thứ Tha" cho định mệnh đau khổ của họ, cậu sẽ phải xóa bỏ hoàn toàn sự hiện diện của Thẩm Mặc trong tim mình. Cậu sẽ nhìn thấy màu sắc, cậu sẽ là một họa sĩ tài hoa, nhưng cậu sẽ không còn biết Thẩm Mặc là ai.

Lạc Hiên đứng trước mảnh sáng màu xanh lục. Cậu nhìn Thẩm Mặc, người đang đứng cách đó không xa với gương mặt trắng bệch.

"Đừng làm thế, Lạc Hiên," Thẩm Mặc thầm thì. "Tôi thà để anh trai mình mãi mãi đóng băng còn hơn để cậu quên mất tôi."

Lạc Hiên mỉm cười, nước mắt cậu lăn dài trên má, đóng băng thành những hạt ngọc li ti ngay khi chưa kịp chạm đất. "Anh đã dạy tôi rằng, màu sắc rực rỡ nhất chính là sự sẻ chia và hy sinh. Nếu tôi không thứ tha cho định mệnh này, chúng ta sẽ mãi mãi bị giam cầm trong sự dằn vặt. Thẩm Mặc, tôi tin vào chúng ta. Dù tôi có quên anh bằng trí não, trái tim tôi sẽ vẫn tìm thấy anh giữa hàng vạn người."

Lạc Hiên đưa tay chạm vào mảnh sáng xanh lục. Ngay lập tức, thế giới xung quanh cậu vỡ vụn.

Cậu thấy mình đang đứng giữa một phòng tranh rực rỡ ánh đèn. Cậu là một họa sĩ nổi tiếng, mọi người đang vỗ tay tán thưởng những bức tranh của cậu. Cậu nhìn thấy màu đỏ, màu vàng, màu tím... mọi thứ đều tuyệt đẹp. Nhưng trong thâm tâm cậu, có một khoảng trống vô hình, một cái hố sâu mà không màu sắc nào có thể lấp đầy.

Cậu đi dạo trong con hẻm nhỏ của thành phố, đi ngang qua một cửa tiệm cũ kỹ có tấm biển gỗ đề chữ "Tức Mặc". Cậu dừng lại, tim cậu đập mạnh một cách lạ kỳ. Cậu bước vào tiệm, thấy một người đàn ông tóc đen mặc áo xám đang ngồi pha trà bên cửa sổ.

Người đàn ông đó ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chứa đựng một nỗi buồn và sự mong chờ sâu sắc đến mức khiến Lạc Hiên đau nhói.

"Chào cậu, tôi có thể giúp gì cho cậu không?" Người đàn ông hỏi, giọng nói trầm ấm và quen thuộc đến lạ lùng.

Lạc Hiên đứng lặng người. Cậu không nhớ tên người này, không nhớ họ đã từng cùng nhau chiến đấu qua màn sương xám hay mảnh vỏ sò đỏ thẫm. Nhưng khi cậu nhìn vào đôi mắt anh ta, một vệt màu xanh biển thẳm – màu của sự thấu cảm – chợt bừng lên trong tâm thức cậu.

"Tôi... tôi muốn vẽ một bức tranh về anh," Lạc Hiên thốt lên, giọng run rẩy. "Vì dường như trong mắt anh, tôi tìm thấy toàn bộ thế giới của mình."

Trong ảo cảnh, Thẩm Mặc mỉm cười. Và ngay khoảnh khắc đó, Lạc Hiên nhận ra: Sự thứ tha không phải là xóa bỏ quá khứ, mà là chấp nhận nó để mở lòng cho một tương lai mới. Cậu đã vượt qua thử thách.

Ảo cảnh tan biến. Lạc Hiên thấy mình vẫn đang đứng trong điện thờ của ngôi chùa Tuyết Nguyệt. Mảnh hồn "Sự Thứ Tha" không tan biến, mà nó từ từ bay vào lồng ngực Thẩm Mặc, hòa quyện với những mảnh hồn trước đó.

Khối băng khổng lồ chứa Thẩm Uyên phát ra một luồng sáng chói lòa, những vết rạn nứt xuất hiện nhiều hơn, nhưng nó chưa vỡ hẳn. Thẩm Uyên khẽ động đậy ngón tay, một dấu hiệu của sự sống đã bắt đầu quay trở lại.

Tuyết Nương quỳ sụp xuống sàn, bà khóc nức nở. "Ngươi đã làm được... cậu ta đã làm được. Sự chân thành của phàm trần lại có thể mạnh mẽ hơn cả pháp thuật của tu sĩ."

Thẩm Mặc lao đến ôm lấy Lạc Hiên. Lần này, anh không còn giữ vẻ thanh lãnh thường ngày nữa. Anh ôm cậu thật chặt, như thể sợ rằng nếu buông tay, cậu sẽ thực sự quên mất anh.

"Cậu thật ngốc," Thẩm Mặc trách móc, nhưng giọng anh lại tràn đầy sự yêu thương. "Cậu có biết lúc cậu chạm vào mảnh hồn đó, tôi đã sợ đến mức nào không?"

Lạc Hiên tựa đầu vào vai anh, mỉm cười hạnh phúc. "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ tìm thấy anh mà. Ký ức có thể mất, nhưng màu sắc của linh hồn thì không bao giờ nhạt phai."

Bỗng nhiên, từ trong khối băng của Thẩm Uyên, một luồng khí đen kịt thoát ra. Đó là phần oán khí còn sót lại của quái thú đại dương. Nó không tấn công họ mà bay vút ra khỏi điện thờ, hướng về phía thành phố.

"Chuyện gì vậy?" Lạc Hiên lo lắng hỏi.

Gương mặt Thẩm Mặc trở nên nghiêm trọng. "Nó đang tìm về với tâm ma của tôi. Sự trọn vẹn của tôi đã khiến bóng tối cảm thấy bị đe dọa. Chúng ta phải quay về thành phố ngay lập tức."

Tuyết Nương đứng dậy, bà lau nước mắt, vẻ mặt trở nên kiên định. "Đi đi, Thẩm Mặc. Ta sẽ ở đây chăm sóc Thẩm Uyên cho đến khi hắn tỉnh lại hoàn toàn. Hãy mang theo chiếc trâm này, nó được làm từ băng vĩnh cửu của Tuyết Nguyệt, có thể giúp cậu trấn giữ tâm hồn trong trận chiến cuối cùng."

Bà trao cho Thẩm Mặc một chiếc trâm bạc hình đóa hoa mai trắng muốt. Thẩm Mặc nhận lấy, cúi đầu tạ ơn rồi dắt Lạc Hiên rời khỏi ngôi chùa.

Con đường xuống núi dường như ngắn hơn lúc đi lên. Trăng đã lặn, nhường chỗ cho ánh bình minh hồng rực trên đỉnh núi. Lạc Hiên nhìn thế giới xung quanh, cậu thấy màu sắc lúc này rực rỡ một cách lạ kỳ. Màu xanh của rừng thông, màu trắng của tuyết, màu hồng của mây trời... tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bức tranh hùng vĩ.

"Thẩm Mặc, sau chuyện này, anh có hận Tuyết Nương không?" Lạc Hiên hỏi khi họ đi bộ về phía trạm xe.

"Không," Thẩm Mặc đáp, mắt anh nhìn về phía xa. "Bà ấy cũng chỉ là một người phụ nữ tội nghiệp bị giam cầm trong quá khứ quá lâu. Sự thứ tha mà cậu tìm thấy hôm nay, không chỉ dành cho chúng ta, mà còn dành cho cả bà ấy nữa."

Lạc Hiên gật đầu. Cậu nhận ra rằng, mỗi bước đi trên hành trình này đều giúp cậu trưởng thành hơn. Cậu không còn là chàng họa sĩ chỉ biết dùng cọ vẽ lên những mảng màu vô hồn. Cậu đã biết cách dùng trái tim để vẽ nên sự sống, dùng linh hồn để cảm thấu nỗi đau và sự hy sinh.

Khi họ bước lên chuyến xe khách để quay về thành phố, thành phố của họ đang chìm trong một màn sương đen mờ ảo. Oán khí từ Tuyết Nguyệt đã lan tỏa, báo hiệu cho một trận chiến tàn khốc nhất sắp diễn ra tại tiệm Tức Mặc.

Lạc Hiên nắm chặt chiếc cọ gỗ đào trong tay. Cậu cảm thấy một luồng linh lực mạnh mẽ chảy qua cơ thể, kết nối cậu với Thẩm Mặc. Họ không còn là hai cá thể riêng biệt, họ là sự kết hợp giữa tài hoa và sức mạnh, giữa phàm trần và tu chân.

"Anh đã chuẩn bị chưa?" Lạc Hiên hỏi, ánh mắt kiên định.

Thẩm Mặc nhìn cậu, đôi mắt anh rực sáng màu vàng kim của một vị tu sĩ sắp đạt đến cảnh giới trọn vẹn. "Chỉ cần có cậu bên cạnh, dù là thiên đạo hay tâm ma, tôi cũng không lùi bước."

Chiếc xe khách lao nhanh trên đường cao tốc, hướng về phía nơi bóng tối đang chờ đợi. Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Màu của sự thứ tha đã lan tỏa, chuẩn bị cho màn tịnh hóa cuối cùng để đưa tất cả trở về với vẻ rực rỡ nguyên thủy của nhân gian.

Con hẻm nhỏ của tiệm Tức Mặc đang đợi họ quay về. Tiếng chuông gió dường như đang reo vang trong gió, mời gọi một chương mới của cuộc đời, nơi nỗi đau hóa thành sức mạnh và tình yêu hóa thành vĩnh cửu. Lạc Hiên nhắm mắt lại, cậu bắt đầu phác thảo trong tâm trí một bức tranh mới – bức tranh về một ngày nắng ấm, nơi tiệm cầm đồ Tức Mặc không còn đón khách bằng những nỗi buồn, mà bằng những nụ cười của sự viên mãn.

Hành trình vẫn tiếp tục, nhưng lần này, họ không còn đi trong bóng tối đen trắng. Họ đi trong ánh sáng của 11 mảnh linh hồn đã được tìm thấy, rực rỡ và đầy quyền năng. Thế giới rực rỡ sắc màu đang dần hiện ra trọn vẹn dưới ngòi cọ của định mệnh và sự thấu cảm tuyệt vời của hai linh hồn đồng điệu.

Thẩm Mặc siết nhẹ vai Lạc Hiên, và dưới ánh nắng bình minh của một ngày mới, họ cùng nhau tiến về phía trước, sẵn sàng đối mặt với mọi cơn bão để bảo vệ thế giới rực rỡ mà họ đã cùng nhau tạo nên.