2,550 từ
Chuyến xe khách liên tỉnh lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng đỉnh Tuyết Nguyệt trắng xóa. Qua khung cửa kính, Lạc Hiên nhìn thấy cảnh vật bên đường bắt đầu biến đổi một cách đáng lo ngại. Những hàng cây không còn màu xanh thẫm của sự sống mà phủ một lớp màng xám xịt, giống như tro tàn của một vụ hỏa hoạn đã nguội tắt. Càng tiến gần về phía thành phố, bầu trời càng trở nên nặng nề, những đám mây đen đặc quánh như mực tàu đổ vào nước, cuộn xoáy đầy đe dọa.
Thẩm Mặc ngồi bên cạnh cậu, đôi mắt nhắm nghiền nhưng lông mày khẽ nhíu lại. Bàn tay anh nắm chặt chiếc trâm hoa mai trắng mà Tuyết Nương đã tặng. Lạc Hiên cảm nhận được một luồng linh lực lạnh lẽo nhưng thanh khiết tỏa ra từ chiếc trâm, nó giống như một điểm tựa cuối cùng giữa biển oán khí đang bủa vây.
"Chúng ta đã muộn một bước rồi phải không?" Lạc Hiên hỏi khẽ, giọng cậu run run khi thấy một con chim sẻ bay ngang qua đường rồi đột ngột rơi rụng như một viên đá khô khốc.
Thẩm Mặc mở mắt, ánh nhìn đăm đắm vào khoảng không. "Oán khí từ khối băng của anh trai tôi đã bị tâm ma dẫn dụ. Hắn không còn là một thực thể bóng tối đơn thuần nữa, hắn đã hấp thụ được sự hận thù của ngàn năm để hóa thành 'Hắc Sát'. Hắn đang biến thành phố này thành một cái lồng ký ức đen kịt, nơi mọi người sẽ bị kẹt trong nỗi đau của chính họ."
Khi xe vào đến bến, cả thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Đèn đường vẫn sáng, nhưng ánh sáng của chúng bị màn sương đen nuốt chửng, chỉ còn là những đốm mờ nhạt. Người dân trên đường đi lại như những thây ma, mắt họ vô hồn, đôi tay quờ quạng trong không trung như đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất.
Thẩm Mặc và Lạc Hiên chạy vội về phía con hẻm nhỏ dẫn vào tiệm Tức Mặc. Con hẻm giờ đây trông như một cái miệng vực thẳm. Những bức tường gạch cũ kỹ vốn mang màu rêu phong ấm áp giờ đây rỉ ra một loại nước đen ngòm, bốc mùi hôi thối của sự mục rữa.
Tiếng chuông gió ở cửa tiệm reo lên liên hồi, nhưng âm thanh của nó không còn là giai điệu thanh thoát mà là tiếng thét xé lòng. Khi họ bước vào bên trong, cảnh tượng thật kinh hoàng. Những món đồ cổ trên kệ gỗ đang run bần bật, nhiều món đã bị nứt vỡ, tỏa ra những luồng khói đen.
Ở giữa sảnh chính, một hình hài to lớn đang ngưng tụ. Đó chính là tâm ma của Thẩm Mặc, nhưng lần này hắn có gương mặt rõ nét – một phiên bản đen tối, tàn độc của Thẩm Mặc với đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn đang cầm một cuộn tranh lớn, đó chính là bức họa "Nhân Gian Vô Sắc" mà Thẩm Mặc đã dùng để trấn giữ tiệm suốt ngàn năm qua.
"Ngươi đã về, bản thể yếu đuối của ta," Hắc Sát cất giọng, âm thanh vang vọng như tiếng sấm dưới đáy mồ. "Ngươi mang theo mảnh hồn 'Sự Thứ Tha' sao? Thật nực cười. Thứ ta cần là sự hủy diệt, để xóa sổ cái thế giới đầy rẫy sự phản bội và đau khổ này."
Thẩm Mặc bước lên phía trước, thanh kiếm vàng kim rực sáng trong tay anh, đối chọi gay gắt với màn sương đen. "Ngươi không phải là tôi. Ngươi chỉ là những cặn bã của quá khứ. Nhân gian này dù đau khổ nhưng vẫn có màu sắc của tình yêu, thứ mà một con quỷ như ngươi không bao giờ hiểu được."
"Tình yêu?" Hắc Sát cười lớn, hắn vung tay, một luồng oán khí đánh bật Thẩm Mặc lùi lại. "Cái thứ tình yêu đã khiến Thẩm Uyên phải đóng băng ngàn năm? Cái thứ tình yêu đã khiến cậu họa sĩ kia phải chết đi sống lại trong luân hồi xám xịt? Ta sẽ cho ngươi thấy sự thật!"
Hắc Sát bắt đầu xé toác bức họa "Nhân Gian Vô Sắc". Ngay lập tức, những màu sắc còn lại trong tiệm Tức Mặc bắt đầu bị hút vào một vòng xoáy đen kịt. Lạc Hiên cảm thấy thị giác mình một lần nữa bị đe dọa, mọi thứ xung quanh cậu dần trở nên nhạt nhòa.
"Lạc Hiên! Vẽ đi!" Thẩm Mặc gào lên trong khi anh dùng hết sức lực để chống đỡ những đợt tấn công của Hắc Sát. "Dùng chiếc cọ gỗ đào và chiếc trâm hoa mai! Cậu phải vẽ lại linh hồn cho thành phố này!"
Lạc Hiên bàng hoàng, đôi tay cậu run rẩy. Vẽ lại linh hồn cho cả một thành phố? Cậu chỉ là một họa sĩ phầm trần, làm sao có thể gánh vác nổi sức mạnh to lớn đến thế? Nhưng khi nhìn thấy Thẩm Mặc đang bị oán khí gặm nhấm, nhìn thấy những giọt máu vàng kim của anh rơi xuống sàn, một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng lên trong lồng ngực cậu.
Cậu lấy chiếc cọ gỗ đào ra, nhưng lần này không có mực. Cậu cầm chiếc trâm hoa mai trắng, dùng ngọn nhọn của nó đâm vào đầu ngón tay mình. Máu của Lạc Hiên nhỏ xuống ngòi cọ gỗ đào, ngay lập tức bị hút sạch, biến ngòi cọ thành một màu đỏ pha lẫn ánh bạc kỳ ảo.
Cậu nhắm mắt lại. Cậu không nhìn bằng đôi mắt đang mờ dần, mà nhìn bằng mảnh linh hồn "Sự Thấu Cảm" đang đập liên hồi. Cậu thấy những con người ngoài kia đang đau khổ, thấy những kỷ niệm đẹp đẽ đang bị bóng đen che lấp.
Nét vẽ đầu tiên của Lạc Hiên vạch thẳng vào không trung. Nó không phải là một đường thẳng, mà là một nhành liễu mềm mại xanh biếc. Kỳ lạ thay, nét vẽ ấy không biến mất mà đứng yên giữa khoảng không, tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu mắt, đẩy lùi một mảng sương đen quanh tiệm.
Hắc Sát gầm lên, hắn bỏ mặc Thẩm Mặc và lao về phía Lạc Hiên. "Thằng ranh con! Ngươi dám dùng máu phàm trần để chống lại ta?"
Nhưng Thẩm Mặc đã nhanh hơn, anh phóng thanh kiếm vàng kim tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh Lạc Hiên. "Cậu cứ vẽ đi! Có tôi ở đây, không kẻ nào chạm được vào cậu!"
Lạc Hiên tiếp tục. Cậu vẽ một mặt trời rực rỡ mang màu vàng của sự sống, cậu vẽ những đóa hoa mẫu đơn mang màu hồng của sự nhớ nhung, cậu vẽ một đại dương bao la mang màu xanh của sự thứ tha. Mỗi nét vẽ của cậu là một mảnh ký ức đẹp đẽ mà cậu đã cùng Thẩm Mặc thu thập qua các chương đời vừa qua.
Màu sắc từ ngòi cọ của cậu lan tỏa ra ngoài cửa tiệm, len lỏi vào từng ngõ ngách của con hẻm, rồi tràn ra đường phố lớn. Những người dân đang thẫn thờ bỗng nhiên đứng khựng lại. Họ nhìn thấy màu sắc quay trở lại trên những cánh hoa, trên những tà áo, và quan trọng nhất là trong ánh mắt của nhau.
Hắc Sát bắt đầu tan rã. Hắn không thể chịu đựng được sức mạnh của sự thấu cảm và màu sắc thực sự. Hắn vốn dĩ sống bằng sự phủ nhận màu sắc, bằng sự tuyệt vọng. Khi thế giới rực rỡ trở lại, hắn không còn nơi để dung thân.
"Không thể nào... một họa sĩ phàm trần... làm sao có thể..." Hắc Sát rít lên một tiếng cuối cùng trước khi vỡ tan thành những mảnh khói xám nhạt rồi biến mất hoàn toàn vào hư không.
Khi bóng tối tan đi, tiệm Tức Mặc trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Ánh trăng từ bên ngoài tràn vào, nhưng lần này nó không còn là màu bạc lạnh lẽo mà mang một sắc vàng dịu ngọt của hòa bình.
Lạc Hiên buông rơi chiếc cọ, cậu ngã quỵ xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Việc dùng máu và linh hồn để vẽ một bức họa khổng lồ như vậy đã vắt kiệt sức lực của cậu. Cậu thấy tầm nhìn mình mờ đi, nhưng lần này không phải vì bóng tối, mà vì sự kiệt quệ.
Thẩm Mặc lao đến bên cậu, anh ôm lấy cơ thể mảnh mai của Lạc Hiên vào lòng. Đôi bàn tay anh run rẩy khi thấy vết thương trên ngón tay cậu vẫn còn rỉ máu.
"Cậu đã làm được rồi, Lạc Hiên... Cậu đã cứu cả thành phố này," Thẩm Mặc thầm thì, giọng anh nghẹn ngào.
Lạc Hiên gắng gượng mở mắt, cậu nhìn lên trần nhà, nơi những vệt màu ảo ảnh mà cậu vừa vẽ vẫn còn đang lấp lánh như những vì sao. "Thẩm Mặc... tôi thấy rồi. Mọi thứ... đều thật rực rỡ."
Cậu đưa bàn tay yếu ớt lên chạm vào gương mặt của Thẩm Mặc. Cậu thấy trên má anh có một giọt nước mắt – giọt nước mắt đầu tiên của một tu sĩ sau ngàn năm cô độc. Giọt nước mắt ấy không màu, nhưng trong mắt Lạc Hiên, nó chứa đựng tất cả các sắc thái của cầu vồng.
"Đừng khóc," Lạc Hiên mỉm cười nhạt nhòa. "Màu sắc đã quay về rồi mà."
Thẩm Mặc nắm lấy bàn tay cậu, áp vào mặt mình. Anh cảm thấy mảnh hồn "Sự Thứ Tha" trong lồng ngực mình đang tỏa ra một hơi ấm mãnh liệt, lan tỏa sang cả cơ thể của Lạc Hiên, chữa lành những vết thương và hồi phục lại sinh lực cho cậu.
Bỗng nhiên, chiếc kẹp cà vạt "Mộng Điệp" phát ra một tiếng tách nhẹ. Một luồng sáng tím biếc từ trong đó bay ra, hòa quyện với những vệt màu trên không trung, tạo thành một dải lụa ánh sáng quấn quanh hai người.
Thẩm Mặc sững sờ. Anh nhận ra đây chính là mảnh linh hồn thứ 12 – mảnh hồn mang tên "Sự Đồng Điệu". Nó không nằm ở bất kỳ món đồ cổ nào, nó sinh ra từ chính khoảnh khắc linh hồn của anh và Lạc Hiên hòa vào làm một để chiến đấu với bóng tối.
"Lạc Hiên, nhìn kìa," Thẩm Mặc nâng cậu dậy.
Mảnh hồn "Sự Đồng Điệu" từ từ hạ xuống, nó biến thành một dấu ấn hình cánh bướm nhỏ xíu ngay trên cổ tay của cả hai người. Từ nay về sau, họ không chỉ là người đồng hành, mà là hai linh hồn có chung một nhịp đập, chung một cảm quan về thế giới.
Sáng hôm sau, thành phố thức dậy trong một vẻ rực rỡ chưa từng có. Người ta ngạc nhiên thấy cây cối xanh tươi hơn, bầu trời trong vắt hơn, và dường như ai cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng, bao dung hơn. Không ai nhớ về màn sương đen tối qua, họ chỉ nhớ về một giấc mơ đẹp đẽ nơi họ được nhìn thấy những màu sắc rực rỡ nhất của cuộc đời.
Tại tiệm Tức Mặc, Lạc Hiên đang ngồi bên giá vẽ. Vết thương trên ngón tay cậu đã lành hẳn, chỉ để lại một vệt sẹo mờ. Cậu đang vẽ một bức tranh mới, bức tranh về một ngôi chùa trên đỉnh núi cao có đóa hoa mai trắng nở giữa tuyết.
Thẩm Mặc đứng phía sau, tay bưng hai tách trà nóng. Anh nhìn bức tranh, rồi nhìn vào đôi mắt của Lạc Hiên. Giờ đây, đôi mắt ấy không còn vẻ lo âu hay lạc lõng nữa, nó trong trẻo và sâu thẳm như một mặt hồ mùa thu.
"Anh biết không," Lạc Hiên đặt cọ xuống, quay sang nhìn Thẩm Mặc. "Hôm qua khi vẽ, tôi đã thấy một điều rất lạ. Tôi thấy hình ảnh của Thẩm Uyên trong khối băng mỉm cười với tôi. Dường như anh ấy đã được tự do một phần rồi."
Thẩm Mặc gật đầu, anh đặt tách trà lên bàn. "Sự đồng điệu của chúng ta đã phá vỡ một phần phong ấn của ngàn năm trước. Nhưng con đường phía trước vẫn còn 21 mảnh linh hồn nữa. Mỗi mảnh sẽ là một thử thách khó khăn hơn."
Lạc Hiên cầm tách trà, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay. "Tôi không sợ. Chỉ cần chúng ta đồng điệu, không có bóng tối nào có thể ngăn cản được chúng ta vẽ tiếp câu chuyện này."
Thẩm Mặc ngồi xuống cạnh cậu, anh nhìn ra cửa tiệm, nơi nắng sớm đang nhuộm vàng con hẻm nhỏ. "Cậu biết mảnh hồn tiếp theo nằm ở đâu không?"
"Ở đâu?"
"Nó nằm trong một chiếc gương cổ mang tên 'Kính Chiếu Tâm'. Nó đang ở trong tay một người phụ nữ quyền lực, người luôn dùng nó để nhìn thấu bí mật của kẻ khác nhưng lại chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào trái tim mình."
Lạc Hiên mỉm cười, đôi mắt cậu lấp lánh sự tự tin. "Vậy thì chúng ta sẽ đến đó. Tôi sẽ cho bà ấy thấy, trái tim con người dù có đen tối đến đâu, vẫn có chỗ cho một vệt màu rực rỡ."
Tiếng chuông gió lại khẽ reo vang. Một ngày mới bắt đầu tại tiệm cầm đồ Tức Mặc. Những món đồ cổ trên kệ dường như cũng đang mỉm cười, chúng không còn là những vật vô tri chứa đựng nỗi đau, mà đã trở thành những chứng nhân cho một tình yêu và sự hy sinh cao cả.
Lạc Hiên cầm chiếc cọ gỗ đào lên, chuẩn bị cho những nét vẽ tiếp theo. Cậu biết rằng, mỗi màu sắc cậu tìm lại được không chỉ là thị giác, mà là một phần linh hồn của Thẩm Mặc, một phần ký ức của chính cậu, và là cả tương lai rực rỡ mà họ đang cùng nhau xây dựng.
Thế giới ngoài kia có thể vẫn đầy rẫy những bất công và bóng tối, nhưng bên trong tiệm Tức Mặc, có một ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của sự đồng điệu, thứ màu sắc đẹp nhất mà nhân gian này từng có.
Hành trình thu thập 33 mảnh linh hồn vẫn đang tiếp diễn, và mỗi chương trôi qua, người ta lại thấy hiện lên rõ hơn chân dung của một vị thần đang học cách làm người, và một con người đang học cách chạm vào thần thánh thông qua ngòi cọ của tình yêu.
Con hẻm nhỏ tĩnh lặng đón lấy những bước chân đầu tiên của một vị khách mới. Người này mang theo một hơi thở lạnh lùng và một chiếc hộp nhung đỏ chứa đựng chiếc gương cổ "Kính Chiếu Tâm". Cuộc phiêu lưu tiếp theo đã bắt đầu ngay khi tách trà vẫn còn bốc khói.
Lạc Hiên nhìn Thẩm Mặc, Thẩm Mặc nhìn Lạc Hiên. Không cần lời nói, chỉ qua một ánh nhìn đồng điệu, họ biết rằng mình đã sẵn sàng cho tất cả.