3,119 từ
Sau trận chiến kinh thiên động địa với Hắc Sát, tiệm Tức Mặc như một cơ thể vừa hồi sinh sau cơn bạo bệnh. Lạc Hiên dành cả buổi sáng để sắp xếp lại những kệ đồ cổ bị xáo trộn. Cậu nhận ra mình không còn nhìn mọi thứ bằng sự tò mò của một kẻ "mù màu" may mắn được thấy ánh sáng, mà bằng sự trân trọng của một người đã cùng những món đồ này trải qua sinh tử. Dấu ấn hình cánh bướm trên cổ tay cậu thỉnh thoảng lại phát ra hơi ấm dịu nhẹ mỗi khi Thẩm Mặc đi ngang qua, một sự kết nối tâm linh không thể tách rời.
Thẩm Mặc ngồi bên bàn trà, tay lần dở một tấm thiệp mời bằng giấy nhung đỏ, viền mạ vàng tinh xảo. Mùi hương nước hoa đắt tiền phảng phất từ tấm thiệp át cả mùi trầm hương vốn có của tiệm.
"Lạc Hiên, cậu đã bao giờ nghe nói về 'Bà hoàng của những bí mật' chưa?" Thẩm Mặc hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi những dòng chữ uốn lượn trên tấm thiệp.
Lạc Hiên dừng tay lau chiếc bình gốm. "Anh đang nói về bà Phương Thúy, người sở hữu tập đoàn đá quý lớn nhất nước sao? Tôi nghe nói bà ấy có khả năng đọc được suy nghĩ của đối tác, nên chưa bao giờ thất bại trên thương trường."
"Bà ấy không đọc được suy nghĩ," Thẩm Mặc đặt tấm thiệp xuống, "Bà ấy sở hữu 'Kính Chiếu Tâm'. Đó là một mảnh vỡ từ chiếc gương thần của Thiên Đình rơi xuống trần gian ngàn năm trước. Ai soi vào gương đó sẽ thấy được khát vọng sâu kín nhất hoặc nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của người đứng đối diện. Nhưng cái giá của nó là trái tim của người sở hữu sẽ dần hóa thành đá, lạnh lẽo và không còn cảm giác."
Anh ngước nhìn Lạc Hiên, giọng trầm xuống: "Và mảnh linh hồn thứ 13, 'Sự Chân Thật', đang bị giam cầm ngay bên trong chiếc gương đó. Bà Thúy đã gửi lời mời chúng ta đến dự buổi tiệc tối nay tại dinh thự của bà ấy. Có lẽ, bà ấy đã bắt đầu cảm thấy cái lạnh của đá lan đến lồng ngực mình."
Dinh thự của bà Phương Thúy nằm trên một ngọn đồi biệt lập, kiến trúc xa hoa đến choáng ngợp với những cột đá cẩm thạch và đèn chùm pha lê rực rỡ. Tuy nhiên, khi bước qua cánh cổng sắt đúc, Lạc Hiên lập tức cảm thấy một luồng không khí ngột ngạt. Trong mắt cậu, dưới lớp vỏ bọc lung linh kia là một màn sương mờ ảo của sự giả dối. Những quan khách cười nói rôm rả, nhưng linh hồn họ xám xịt, đầy những toan tính và đố kỵ.
Thẩm Mặc hôm nay mặc một bộ vest đen cổ điển, trông anh lịch lãm và bí ẩn như một vị vương tử bước ra từ thần thoại. Lạc Hiên đi bên cạnh, mang theo hộp họa cụ quen thuộc. Họ không giống những vị khách đến dự tiệc, mà giống những người quan sát từ một chiều không gian khác.
Bà Phương Thúy xuất hiện ở giữa sảnh tiệc trong chiếc váy kim sa lấp lánh. Bà rất đẹp, nhưng khuôn mặt cứng đờ như một bức tượng sáp, đôi mắt sắc lạnh không có một chút ấm áp nào của tình người. Trên cổ bà treo một mặt dây chuyền hình tròn, mặt gương nhỏ xíu nhưng tỏa ra một thứ ánh sáng tím dịu vợi.
"Chào Thẩm chủ tiệm," bà Thúy lên tiếng, giọng nói khô khốc. "Tôi nghe nói tiệm của anh chuyên thu mua những thứ mà người thường không nhìn thấy. Tôi có một món đồ muốn cầm cố, nhưng không phải ở tiệm, mà là ở đây."
Bà dẫn hai người vào một phòng làm việc yên tĩnh phía sau sảnh tiệc. Trên bàn là một chiếc gương lớn, khung gương chạm trổ hình những con quỷ đang nhe răng cười. Đây chính là "Kính Chiếu Tâm".
"Gần đây, chiếc gương này không còn cho tôi thấy bí mật của kẻ khác nữa," bà Thúy nói, đôi tay bà run rẩy chạm vào mặt gương. "Mỗi khi tôi nhìn vào, tôi chỉ thấy một khoảng không đen kịt. Và ngực tôi... nó đau thắt lại, như có ai đó đang đổ xi măng vào tim tôi."
Thẩm Mặc tiến lại gần chiếc gương. Ánh sáng vàng từ tay anh vừa chạm vào mặt kính đã bị hút sạch. "Bà đã dùng nó để trục lợi quá lâu. Mảnh linh hồn bên trong chiếc gương đang phản kháng. Nó muốn tìm về với sự chân thật, nhưng bà lại phủ lên nó quá nhiều lớp mặt nạ của sự dối trá."
"Tôi không quan tâm đến mảnh hồn hay linh tính gì cả!" Bà Thúy gắt lên. "Tôi chỉ muốn thoát khỏi cái cảm giác hóa đá này. Thẩm chủ tiệm, anh có thể lấy nó đi, nhưng với một điều kiện: Anh phải cho tôi thấy lại hình ảnh của con trai tôi. Nó đã mất mười năm trước, và chiếc gương này là thứ duy nhất từng cho tôi thấy lại nụ cười của nó. Giờ đây, gương chỉ còn một màu đen."
Thẩm Mặc nhìn sang Lạc Hiên. "Cậu nghe thấy rồi đấy. Đây là việc của cậu."
Lạc Hiên bước đến trước chiếc gương. Cậu cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ muốn xô ngã mình. Chiếc gương này không muốn bị soi mói. Cậu lấy chiếc cọ gỗ đào ra, nhưng lần này cậu không nhúng vào mực. Cậu đưa tay chạm vào dấu ấn cánh bướm trên cổ tay mình, thầm gọi sự đồng điệu với Thẩm Mặc.
"Bà Thúy, bà muốn thấy con trai mình, hay bà muốn thấy sự thật về lý do bà giữ chiếc gương này?" Lạc Hiên hỏi khẽ.
"Có gì khác nhau sao?" Bà Thúy lạnh lùng đáp.
Lạc Hiên bắt đầu vẽ. Cậu không vẽ lên mặt gương, mà vẽ vào khoảng không gian phản chiếu bên trong nó. Cậu dùng màu trắng của sự thanh khiết, màu xanh của hy vọng và màu đỏ của tình mẫu tử. Những nét cọ của cậu không tạo thành hình ảnh ngay lập tức, mà chúng giống như những lưỡi dao ánh sáng, bắt đầu bóc tách những lớp sương đen đang bao phủ mặt gương.
Khi lớp sương đầu tiên tan đi, một hình ảnh hiện ra: Đó là bà Thúy mười năm trước, đang đứng bên giường bệnh của con trai. Nhưng thay vì nắm tay con, bà lại đang mải mê gọi điện thoại để chốt một hợp đồng quan trọng. Chiếc gương trên bàn lúc đó đã tỏa sáng, cho bà thấy rằng nếu bà bỏ cuộc điện thoại đó, bà sẽ mất tập đoàn, nhưng nếu bà nghe xong, bà sẽ lỡ mất lời trăn trối cuối cùng của con.
Bà đã chọn tập đoàn.
"Đừng vẽ nữa!" Bà Thúy hét lên, bà lao đến muốn giật lấy chiếc cọ. Thẩm Mặc nhẹ nhàng ngăn bà lại bằng một bức tường linh lực vô hình.
"Sự chân thật luôn đau đớn, thưa bà," Thẩm Mặc nói, giọng anh như vọng về từ cõi xa xăm. "Bà giữ chiếc gương không phải để thấy lại con trai, mà để trốn tránh cảm giác tội lỗi của chính mình. Bà muốn chiếc gương nói với bà rằng bà không có lỗi, nhưng gương thần không biết nói dối."
Lạc Hiên tiếp tục vẽ. Lần này cậu vẽ một đứa trẻ. Đứa trẻ không có gương mặt rõ ràng, nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của nó đang vươn ra, cố gắng chạm vào người mẹ đang đứng ngoài vòng tròn ánh sáng. Cậu dùng màu vàng kim của mảnh linh hồn "Sự Thứ Tha" mà họ vừa tìm được ở Tuyết Nguyệt để tô điểm cho đôi bàn tay ấy.
Mặt gương bỗng nhiên nứt vỡ. Một tiếng rắc thanh mảnh vang lên, và từ trong vết nứt, một luồng ánh sáng trắng tinh khôi bùng nổ. Luồng sáng đó không làm chói mắt, mà nó mang theo một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Bà Phương Thúy khụy xuống sàn nhà, nước mắt trào ra. Đây là lần đầu tiên sau mười năm bà biết khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt vốn đã cứng đờ như đá. Khi bà khóc, lớp vỏ bọc sáp trên mặt bà tan chảy, để lộ ra một người phụ nữ già nua, tiều tụy nhưng cuối cùng cũng đã "sống" lại.
"Mẹ xin lỗi... mẹ xin lỗi..." bà nức nở, đôi tay gầy guộc ôm lấy chiếc gương vỡ.
Từ trong những mảnh vỡ của gương, một đốm sáng nhỏ hình lăng trụ bay ra. Nó lơ lửng một lúc rồi từ từ hạ xuống lòng bàn tay của Lạc Hiên. Mảnh linh hồn thứ 13 – "Sự Chân Thật".
Ngay khi mảnh hồn chạm vào da thịt Lạc Hiên, cậu thấy một luồng sức mạnh mới chạy dọc cơ thể. Thị giác của cậu bỗng chốc trở nên sắc bén hơn. Cậu không chỉ thấy màu sắc, mà cậu thấy được "khí" của vạn vật. Cậu nhìn thấy Thẩm Mặc không còn là một bóng hình xám hay đen, mà là một vầng hào quang rực rỡ với đủ loại sắc thái của một vị thần đang dần hoàn thiện.
"Bà ấy ổn chứ?" Lạc Hiên hỏi khi họ bước ra khỏi dinh thự. Ánh trăng đêm nay thật trong lành, không còn bị che khuất bởi những toan tính của con người.
"Bà ấy đã mất đi quyền lực của chiếc gương, mất đi khả năng đọc bí mật của người khác," Thẩm Mặc đáp, mắt anh nhìn về phía thành phố lên đèn. "Nhưng bà ấy đã tìm lại được trái tim mình. Đối với một con người, đó là cuộc trao đổi hời nhất mà bà ấy từng thực hiện tại tiệm Tức Mặc."
Anh dừng lại, quay sang nhìn Lạc Hiên. Dưới ánh trăng, khuôn mặt Lạc Hiên thanh tú và rạng rỡ. Thẩm Mặc đưa tay chạm nhẹ vào mảnh hồn vừa hòa nhập vào cơ thể cậu qua dấu ấn cánh bướm.
"Cậu ngày càng giống một tu sĩ hơn là một họa sĩ rồi đấy, Lạc Hiên."
Lạc Hiên mỉm cười, nụ cười hồn nhiên như nắng sớm. "Tôi vẫn là họa sĩ thôi. Chỉ là bây giờ, tôi muốn vẽ những thứ thực tế hơn. Sự thật dù đau đớn nhưng vẫn đẹp hơn ngàn lần sự giả dối lấp lánh."
Họ đi bộ dọc theo con đường xuống đồi. Tiếng dế mèn kêu râm ran, mùi cỏ dại ngai ngái hòa quyện trong gió. Lạc Hiên cảm thấy một sự bình yên chưa từng có. 13 mảnh linh hồn đã trở về, mỗi mảnh là một bài học, một cung bậc cảm xúc mà cậu và Thẩm Mặc cùng nhau nếm trải.
Bỗng nhiên, Thẩm Mặc dừng bước. Anh nhìn vào một gốc cây già bên đường, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn bình thường.
"Có chuyện gì vậy?" Lạc Hiên cảnh giác, tay cậu đã đặt lên chuôi cọ gỗ đào.
"Kẻ Đuổi Theo Ký Ức đã biến mất, nhưng kẻ đứng sau hắn thì không," Thẩm Mặc trầm giọng. "Hắn đã thấy chúng ta tìm được 'Sự Chân Thật'. Hắn biết rằng giờ đây, không gì có thể lừa dối được đôi mắt của cậu nữa. Hắn sẽ thay đổi chiến thuật."
Từ trong bóng tối của gốc cây, một người đàn ông bước ra. Người này mặc bộ đồ vest xám nhã nhặn, gương mặt hiền từ, trên tay cầm một chiếc lồng chim bằng vàng. Bên trong lồng không có chim, chỉ có một ngọn lửa nhỏ màu xanh lá đang cháy leo lét.
"Chào Thẩm Mặc. Đã lâu không gặp," người đàn ông mỉm cười, giọng nói ấm áp nhưng khiến Lạc Hiên thấy lạnh sống lưng.
"Thẩm Uyên?" Lạc Hiên thốt lên kinh ngạc. Người này trông giống hệt vị tu sĩ tóc trắng trong khối băng ở Tuyết Nguyệt, nhưng mái tóc ông ta lại đen tuyền và đôi mắt đầy vẻ xảo quyệt.
"Không, đó không phải là anh trai tôi," Thẩm Mặc chắn trước mặt Lạc Hiên, thanh kiếm vàng kim xuất hiện, tỏa ra luồng sát khí mãnh liệt. "Đó là 'Ảnh Ảnh' (Cái Bóng) – phần linh hồn bị đào thải của Thẩm Uyên khi anh ấy tu luyện đến cảnh giới tối cao. Hắn chính là kẻ đã giật dây cho mọi tai ương từ ngàn năm trước."
Ảnh Ảnh cười nhẹ, hắn đưa tay vuốt ve chiếc lồng chim. "Ngươi vẫn nóng tính như vậy, em trai ạ. Ta đến đây không phải để đánh nhau. Ta đến để đưa cho cậu bé họa sĩ này một món quà."
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lạc Hiên, ánh nhìn như muốn xuyên thấu linh hồn cậu. "Cậu có muốn biết tại sao Thẩm Mặc lại bị xé nát linh hồn không? Cậu có muốn biết sự thật về 'Vật Tế' mà Tuyết Nương đã nói đến không? Thẩm Mặc không cứu cậu đâu, cậu bé. Hắn chỉ đang nuôi dưỡng cậu để chờ ngày cậu đủ 'chín' để trở thành vật chứa cho toàn bộ 33 mảnh linh hồn, rồi hắn sẽ nuốt chửng cậu để đạt được sự bất tử thực sự."
"Im miệng!" Thẩm Mặc gầm lên, một luồng ánh sáng vàng kim từ thanh kiếm lao vút về phía Ảnh Ảnh.
Nhưng Ảnh Ảnh chỉ nhẹ nhàng tan biến vào bóng tối, để lại tiếng cười vang vọng trong không trung. "Sự thật luôn đau đớn, đúng không họa sĩ? Hãy soi vào 'Sự Chân Thật' mà cậu vừa nhận được đi. Xem thử người đứng cạnh cậu có thực sự là người cậu nên tin tưởng không."
Không gian trở lại tĩnh lặng, nhưng trong lòng Lạc Hiên đã dấy lên một cơn sóng dữ. Cậu nhìn sang Thẩm Mặc. Thẩm Mặc vẫn đứng đó, bóng lưng anh cao lớn nhưng dường như đang run rẩy. Anh không quay lại nhìn cậu.
"Thẩm Mặc... những gì hắn nói..." Lạc Hiên ngập ngừng.
"Cậu có 'Sự Chân Thật' rồi mà," Thẩm Mặc nói, giọng anh khàn đục. "Tại sao không dùng nó để nhìn tôi?"
Lạc Hiên im lặng. Cậu nhìn vào cổ tay mình, nơi mảnh hồn thứ 13 đang tỏa sáng. Cậu có thể dùng nó. Chỉ cần một ý niệm, cậu sẽ biết Thẩm Mặc đang nghĩ gì, anh là người thế nào, và những lời của Ảnh Ảnh có bao nhiêu phần sự thật.
Cậu bước tới, đứng trước mặt Thẩm Mặc. Anh vẫn cúi đầu, chờ đợi một sự phán xét. Lạc Hiên đưa tay lên, nhưng thay vì dùng linh lực để soi thấu, cậu lại nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt anh, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Tôi sẽ không dùng mảnh hồn này để nhìn anh," Lạc Hiên kiên định nói. "Bởi vì nếu tôi cần một chiếc gương để tin tưởng anh, thì tình cảm của chúng ta cũng chẳng khác gì đống trang sức đóng băng của bà Minh Tuyết. Tôi nhìn anh bằng đôi mắt của một họa sĩ, và tôi thấy anh là màu của sự sống, của sự hy sinh. Thế là đủ."
Thẩm Mặc sững sờ. Anh nhìn thấy trong đôi mắt Lạc Hiên một niềm tin thuần khiết đến mức khiến mọi bóng tối và sự hoài nghi đều tan biến. Anh thở phào, vòng tay ôm chặt lấy cậu, tựa đầu vào vai cậu như một đứa trẻ vừa tìm thấy nơi trú ẩn an toàn sau cơn bão.
"Cảm ơn cậu, Lạc Hiên... Thực sự cảm ơn cậu."
Họ đứng đó giữa con đường vắng, dưới ánh trăng của sự chân thật. Ảnh Ảnh có thể gieo rắc sự nghi ngờ, nhưng hắn không hiểu được rằng trái tim con người có những góc khuất mà ngay cả gương thần cũng không thể soi thấu – đó là nơi dành cho niềm tin vô điều kiện.
Sáng hôm sau, tiệm Tức Mặc mở cửa đón nắng. Lạc Hiên đang bận rộn vẽ một bức tranh mới. Bức tranh không vẽ về buổi tiệc xa hoa hay chiếc gương vỡ, mà vẽ về một người đàn ông đứng dưới bóng cây già, ánh mắt nhìn về phía người xem đầy ấm áp và chân thành.
Thẩm Mặc đứng bên cạnh mài mực cho cậu. Hai người không nói với nhau về lời đe dọa của Ảnh Ảnh, nhưng họ biết rằng một cuộc chiến mới đã bắt đầu. Lần này, đối thủ không còn là những quái vật hữu hình, mà là những đòn tấn công vào tâm lý, vào niềm tin.
"Mảnh hồn tiếp theo nằm ở đâu?" Lạc Hiên hỏi, tay vẫn đưa cọ nhịp nhàng.
"Nó nằm trong một chiếc hộp nhạc cổ," Thẩm Mặc đáp, ánh mắt anh hiện lên một chút hoài niệm. "Chiếc hộp nhạc mang tên 'Giai Điệu Thời Gian'. Nó đang ở trong một nhà hát bị bỏ hoang, nơi linh hồn của một nhạc công vẫn đang mải miết chơi bản nhạc cuối cùng để tìm lại mảnh hồn 'Sự Kiên Trì'."
Lạc Hiên mỉm cười, cậu nhúng cọ vào màu tím biếc của mảnh hồn chân thật. "Vậy thì chúng ta đi thôi. Tôi cũng muốn nghe thử bản nhạc đó xem nó có hay bằng bản giao hưởng của Linh không."
Tiếng chuông gió lại khẽ reo. Tiệm Tức Mặc lại chuẩn bị cho một chuyến đi mới. Trên kệ đồ cổ, những mảnh vỡ của chiếc gương "Kính Chiếu Tâm" đã được Thẩm Mặc ghép lại một cách kỳ công, nhưng lần này, mặt gương không còn phản chiếu bí mật của kẻ khác, mà nó chỉ phản chiếu hình ảnh hai người đang đứng cạnh nhau, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng.
Hành trình cuộc đời vẫn còn tiếp diễn, nhưng giờ đây, với sự đồng điệu và chân thật, Lạc Hiên biết rằng không có bức màn sương nào có thể che mắt được cậu, và không có lời nói dối nào có thể chia rẽ được họ. Màu sắc của nhân gian đang ngày càng trọn vẹn hơn dưới ngòi cọ của tình yêu và niềm tin mãnh liệt.
Họ cùng nhau bước ra khỏi tiệm, hướng về phía nhà hát cũ nơi bản nhạc thời gian đang chờ đợi. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu soi con đường phía trước, một con đường không còn đen trắng, mà ngập tràn những sắc màu rực rỡ của sự sống và định mệnh vinh quang.