MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 14: Bản giao hưởng của sự kiên trì

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 14: Bản giao hưởng của sự kiên trì

2,099 từ

Nhà hát thành phố vào những năm tháng hoàng kim từng là biểu tượng của sự hoa lệ, nơi những quý tộc và nghệ sĩ hàng đầu tụ hội dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ. Nhưng giờ đây, khi Thẩm Mặc và Lạc Hiên đứng trước cánh cổng sắt rỉ sét, nơi này chỉ còn là một khối kiến trúc khổng lồ bị thời gian bỏ quên. Những bức tường đá cẩm thạch đã chuyển sang màu xám xịt của tro tàn, những dây leo héo úa quấn chặt lấy các pho tượng thiên thần gãy cánh, trông như những xiềng xích vô hình.

Lạc Hiên rùng mình khi cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của không gian. Kể từ khi mảnh linh hồn thứ 13 "Sự Chân Thật" hòa vào cơ thể, đôi mắt cậu không chỉ thấy màu sắc mà còn thấy được những "vệt thời gian". Cậu thấy những hình bóng mờ ảo của đám đông mặc lễ phục đang xếp hàng vào cửa, nhưng ngay sau đó, hình ảnh ấy tan biến, nhường chỗ cho thực tại đổ nát.

"Ở đây có một luồng linh khí rất lạ," Lạc Hiên khẽ nói, tay nắm chặt quai đeo hộp họa cụ. "Nó không oán hận như Hắc Sát, cũng không lạnh lẽo như Tuyết Nguyệt. Nó giống như... một hơi thở dài bị kẹt lại trong không gian."

Thẩm Mặc gật đầu, anh bước lên những bậc thềm đá đầy bụi bặm. "Đó là dư âm của 'Sự Kiên Trì'. Mảnh linh hồn thứ 14 của tôi đang bị mắc kẹt trong chiếc hộp nhạc mang tên 'Giai Điệu Thời Gian'. Chiếc hộp này được đặt trong trái tim của nhà hát. Nó đã chơi một bản nhạc duy nhất suốt 50 năm qua để giữ cho linh hồn của một nhạc công không bị tan biến."

Họ đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào sảnh chính. Bên trong, bóng tối đặc quánh như mực tàu. Thẩm Mặc búng nhẹ ngón tay, một ngọn lửa vàng kim nhỏ xíu bay lên, lơ lửng trên không trung như một ngọn hải đăng. Ánh sáng chiếu soi những hàng ghế nhung đỏ đã mục nát, sân khấu lớn phía trước phủ một lớp bụi dày đến mức che lấp cả màu gỗ.

Đột nhiên, từ sâu trong sân khấu, một tiếng nhạc thanh mảnh vang lên. Tưng... tưng... từng... Tiếng đàn dương cầm vang lên đơn độc, chậm rãi nhưng đầy nội lực. Mỗi nốt nhạc vang lên đều khiến không gian rung động, những hạt bụi li ti trong không trung dường như nhảy múa theo nhịp điệu.

Trên sân khấu, dưới một luồng ánh sáng trắng mờ ảo không rõ từ đâu tới, một người đàn ông trung niên đang ngồi trước cây đàn dương cầm vỡ nát. Ông ta mặc một bộ tuxedo đã sờn rách, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng nhưng đã bạc trắng. Đôi bàn tay ông gầy guộc, các khớp xương nhô ra, nhưng khi chúng chạm vào phím đàn, một vẻ uy nghiêm và say mê kỳ lạ bao trùm lấy ông.

Cạnh cây đàn, trên một bệ đá nhỏ, là một chiếc hộp nhạc bằng gỗ khảm trai. Nắp hộp đang mở, một vũ công nhỏ bằng sứ đang xoay vòng theo điệu nhạc. Đó chính là vật chứa mảnh linh hồn mà họ tìm kiếm.

"Chào ông, nhạc sư Minh," Thẩm Mặc bước lại gần sân khấu, giọng anh vang vọng giữa nhà hát trống vắng.

Người đàn ông không dừng tay, ông vẫn tiếp tục bản nhạc dang dở. "Các người đến để nghe nốt bản giao hưởng này sao? Đã lâu lắm rồi tôi mới có khán giả."

"Chúng tôi đến để giải thoát cho ông, và để lấy lại thứ vốn dĩ không thuộc về thế giới này," Thẩm Mặc nói, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào chiếc hộp nhạc.

Nhạc sư Minh cười nhạt, đôi mắt ông mù lòa nhưng dường như vẫn nhìn thấu được linh hồn của những kẻ đối diện. "Giải thoát? Tôi đã ngồi đây 50 năm để hoàn thiện bản nhạc này. Vợ tôi, con tôi, cả thế giới rực rỡ ngoài kia đã bỏ quên tôi, nhưng tôi không thể bỏ quên âm nhạc. Chiếc hộp này cho tôi sức mạnh để tồn tại, để tin rằng cái đẹp là vĩnh cửu. Nếu anh lấy nó đi, tôi sẽ chỉ là cát bụi."

Lạc Hiên tiến lên một bước. Cậu nhìn thấy quanh Nhạc sư Minh là một màn sương màu xám bạc – màu của sự kiên trì đến mức cực đoan. Màn sương đó đang quấn chặt lấy ông, hút cạn sinh khí của ông để nuôi sống chiếc hộp nhạc. Nếu không dừng lại, linh hồn ông sẽ bị chiếc hộp nuốt chửng hoàn toàn.

"Ông Minh, bản nhạc của ông rất đẹp," Lạc Hiên lên tiếng, giọng cậu đầy sự thấu cảm. "Nhưng nó đang thiếu một thứ."

Người nhạc công dừng lại đột ngột. Một sự yên lặng đáng sợ bao trùm. Ông quay mặt về phía Lạc Hiên. "Thiếu gì? Tôi đã dùng cả đời mình để gọt giũa từng nốt nhạc. Nó hoàn hảo!"

"Nó thiếu màu sắc của cuộc sống thực," Lạc Hiên nói, cậu mở hộp họa cụ và lấy chiếc cọ gỗ đào ra. "Âm nhạc của ông chỉ có màu xám của sự chờ đợi. Ông kiên trì, nhưng ông lại quên mất rằng sự kiên trì chân chính không phải là đứng yên một chỗ, mà là bền bỉ đi tới tương lai."

Lạc Hiên bắt đầu vẽ. Cậu không vẽ lên vải, mà vẽ lên những nốt nhạc đang bay bổng trong không trung. Với đôi mắt của sự chân thật, cậu nhìn thấy những âm thanh kia như những sợi tơ vô hình. Cậu nhúng cọ vào màu vàng của nắng, màu xanh của chồi non và màu đỏ của tình yêu mà cậu đã tích lũy được.

Mỗi khi ngòi cọ của Lạc Hiên chạm vào một âm thanh, nốt nhạc đó bỗng nhiên rực sáng. Bản giao hưởng xám xịt của Nhạc sư Minh bắt đầu chuyển mình. Tiếng đàn dương cầm vốn khô khốc giờ đây nghe như tiếng suối chảy, tiếng chim hót và cả tiếng cười của trẻ thơ.

"Cậu đang làm gì với tác phẩm của tôi?" Nhạc sư Minh thét lên, ông cố gắng đánh những hợp âm mạnh mẽ để át đi những sắc màu của Lạc Hiên.

Thẩm Mặc bước lên sân khấu, anh đặt tay lên vai người nhạc công. "Hãy cảm nhận đi, Minh. Đây mới là thứ mà vợ ông muốn ông nghe. Bà ấy không muốn ông chết dần chết mòn trong nhà hát này. Bà ấy muốn âm nhạc của ông bay cao hơn những bức tường đá này."

Dấu ấn cánh bướm trên cổ tay Lạc Hiên và Thẩm Mặc cùng lúc rực sáng. Luồng linh lực đồng điệu giữa hai người hòa quyện vào những nét vẽ của Lạc Hiên, tạo thành một cơn bão màu sắc lộng lẫy bao quanh sân khấu.

Nhạc sư Minh bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt mù lòa của ông bỗng nhiên rưng rưng. Trong ảo ảnh của màu sắc và âm thanh, ông thấy lại hình ảnh vợ mình đứng ở hàng ghế khán giả đầu tiên, bà mỉm cười và vẫy tay chào ông. Bà không trách ông vì sự ra đi, bà chỉ muốn ông hãy buông bỏ gánh nặng này.

"Hóa ra... bấy lâu nay tôi đã tự giam mình," ông thầm thì.

Nhạc sư Minh bắt đầu chơi đoạn kết của bản nhạc. Lần này, ông không còn gồng mình lên nữa. Những phím đàn vang lên nhẹ nhàng, thanh thoát như một lời từ biệt dịu dàng.

Khi nốt nhạc cuối cùng dứt hẳn, chiếc hộp nhạc gỗ khảm trai phát ra một tiếng tách. Nắp hộp vỡ đôi, và từ bên trong, mảnh linh hồn thứ 14 bay ra. Nó mang một màu bạc sáng lấp lánh như ánh sao, lơ lửng rồi từ từ bay về phía Thẩm Mặc, hòa vào lồng ngực anh.

Cùng lúc đó, cơ thể của Nhạc sư Minh bắt đầu mờ dần. Ông không còn là người đàn ông gầy guộc rách nát nữa, mà trở thành một đốm sáng xanh nhạt.

"Cảm ơn hai người," giọng ông vang lên lần cuối. "Cuối cùng tôi cũng có thể hoàn thành bản nhạc dành cho bà ấy."

Nhà hát bỗng chốc rúng động. Những lớp bụi bẩn và sương mù bị xua tan bởi ánh sáng của mảnh hồn "Sự Kiên Trì". Lạc Hiên nhìn thấy những hàng ghế mục nát bỗng chốc được phủ một lớp ánh sáng như mới, nhà hát như được hồi sinh trong phút chốc để chào đón người nghệ sĩ cuối cùng ra đi.

Khi bước ra khỏi nhà hát, trời đã gần sáng. Thành phố vẫn yên ngủ dưới màn sương sớm, nhưng Lạc Hiên cảm nhận được một sự thay đổi mạnh mẽ trong Thẩm Mặc. Mảnh linh hồn thứ 14 mang lại cho anh một phong thái vững chãi hơn, giống như một ngọn núi cổ thụ đã kinh qua hàng vạn mùa bão tố.

"Sự kiên trì không phải là cố bám lấy quá khứ, mà là bền bỉ bảo vệ những gì quan trọng nhất ở hiện tại," Thẩm Mặc nhìn Lạc Hiên, đôi mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. "Lạc Hiên, cảm ơn cậu đã cho tôi thấy điều đó."

Lạc Hiên mỉm cười, cậu cảm thấy hơi mệt sau khi dùng quá nhiều linh lực để vẽ, nhưng lòng cậu lại ngập tràn niềm vui. "Tôi chỉ là vẽ lại những gì tôi thấy thôi mà. Nhưng Thẩm Mặc này, mỗi khi anh lấy lại được một mảnh hồn, tôi lại cảm thấy 'Kẻ đứng sau' kia đang ở rất gần."

Thẩm Mặc trầm mặc. Anh biết Lạc Hiên nói đúng. "Ảnh Ảnh" chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn họ mạnh lên. Hắn sẽ tấn công vào điểm yếu nhất của họ – sự liên kết giữa một vị thần sắp hoàn thiện và một con người đang dần thoát khỏi phàm trần.

"Chúng ta cần tìm mảnh hồn thứ 15 nhanh hơn nữa," Thẩm Mặc nói, anh cầm lấy bàn tay Lạc Hiên, dấu ấn cánh bướm trên cổ tay hai người cùng nhịp đập. "Nó mang tên 'Sự Hy Sinh'. Và tôi e rằng, để có được nó, chúng ta sẽ phải đối mặt với một sự lựa chọn rất đau đớn."

Lạc Hiên không trả lời, cậu chỉ nắm chặt tay anh. Cậu biết rằng con đường 33 chương đời này sẽ càng lúc càng khắc nghiệt, nhưng cậu không còn sợ hãi. Nếu âm nhạc có thể hồi sinh từ bụi bặm, nếu một trái tim hóa đá có thể tan chảy, thì không gì là không thể nếu họ đi cùng nhau.

Hai bóng người nhỏ bé bước đi dưới ánh bình minh, hướng về phía tiệm Tức Mặc. Phía sau họ, nhà hát cũ vẫn đứng đó, nhưng từ hôm nay, nó không còn là một nấm mồ của ký ức, mà là minh chứng cho một bản giao hưởng đã hoàn thành, cho một sự kiên trì đã tìm thấy bến đỗ bình yên.

Bỗng nhiên, một con bướm đen nhỏ bay lướt qua vai Lạc Hiên. Cậu khựng lại, nhìn theo con bướm ấy bay vào bóng tối của một con ngõ hẻm.

"Có chuyện gì vậy?" Thẩm Mặc hỏi.

"Không có gì," Lạc Hiên lắc đầu, nhưng trong lòng cậu dấy lên một linh cảm lạ kỳ. "Chỉ là... tôi cảm thấy có ai đó đang vẽ lại chúng ta từ phía sau."

Thẩm Mặc nheo mắt nhìn về phía con ngõ, nhưng không có gì cả. Anh siết chặt tay Lạc Hiên hơn. "Dù là ai, họ cũng không thể thay đổi được màu sắc mà chúng ta đã chọn cho cuộc đời mình đâu."

Tiếng chuông gió ở tiệm Tức Mặc vang lên trong tâm tưởng của họ, một giai điệu mới của sự bền bỉ và hy vọng. Cuộc hành trình tìm lại bản ngã vẫn tiếp diễn, mỗi bước đi là một nét vẽ, mỗi mảnh hồn là một màu sắc, tạo nên một bức tranh nhân gian vĩ đại và đầy cảm xúc.

Họ tiếp tục bước đi, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới, nơi "Sự Hy Sinh" đang chờ đợi để thử thách tình yêu và lòng dũng cảm của cả hai. Nắng buổi sớm chiếu soi con đường phía trước, rực rỡ và tràn đầy những khả năng không giới hạn.