MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan VỡChương 15: Ngọn nến trong sương và sự hy sinh

Kẻ Canh Giữ Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương 15: Ngọn nến trong sương và sự hy sinh

2,700 từ

Sau những âm thanh vang vọng của bản giao hưởng tại nhà hát cũ, tiệm Tức Mặc chìm vào một trạng thái tĩnh lặng khác thường. Không khí không còn đặc quánh áp lực, nhưng lại mang theo một sự u trầm, giống như mặt hồ trước cơn bão lớn. Thẩm Mặc dành nhiều thời gian hơn để đứng trước kệ gỗ, nơi đặt những món đồ đã được tịnh hóa. Mỗi khi anh chạm tay vào một mảnh lăng trụ hay một chiếc trâm bạc, ánh sáng phát ra từ chúng dường như đang run rẩy.

Lạc Hiên ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc, tay mân mê chiếc cọ gỗ đào. Dấu ấn cánh bướm trên cổ tay cậu hôm nay không tỏa nhiệt nóng hổi mà lại mang một cảm giác mát lạnh, một sự thanh khiết kỳ lạ khiến cậu thấy lòng mình nhẹ tênh nhưng cũng đầy lo âu. Cậu nhìn sang Thẩm Mặc, thấy bóng lưng anh đổ dài dưới ánh hoàng hôn màu tím sẫm. Có một điều gì đó mà Thẩm Mặc đang giấu kín, một gánh nặng mà ngay cả sự đồng điệu cũng chưa thể bóc tách hoàn toàn.

"Lạc Hiên, cậu có tin vào định mệnh không?" Thẩm Mặc bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm mặc như tiếng chuông chùa vọng từ xa.

Lạc Hiên đặt cọ xuống, khẽ đáp: "Trước khi gặp anh, tôi tin vào sự ngẫu nhiên. Nhưng từ khi nhìn thấy màu sắc thông qua đôi mắt của anh, tôi nhận ra mọi nét vẽ trên đời này đều có chủ đích. Định mệnh chính là bức tranh mà chúng ta đang cùng nhau hoàn thiện."

Thẩm Mặc quay lại, đôi mắt anh chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. "Nhưng đôi khi, để hoàn thiện bức tranh ấy, người họa sĩ phải chấp nhận xóa đi một phần tâm huyết nhất của mình. Mảnh linh hồn thứ 15, 'Sự Hy Sinh', không nằm trong một món đồ quý giá hay một nơi xa xôi. Nó đang ở rất gần, ngay tại nơi bắt đầu của mọi nỗi đau."

Vị khách bước vào tiệm tối hôm đó không phải là một người sang trọng, cũng không mang theo tà khí. Đó là một cô gái trẻ, mặc bộ đồ y tá trắng muốt nhưng đã vấy bẩn bởi bùn đất và sương đêm. Đôi mắt cô hõm sâu, tràn đầy sự kiệt quệ. Trên tay cô là một ngọn nến cũ kỹ, sáp nến chảy tràn bao phủ lấy một chân đế bằng đồng gỉ sét.

Điều lạ lùng nhất là ngọn nến không hề được thắp sáng, nhưng từ tim nến lại tỏa ra một làn khói trắng mỏng manh, uốn lượn thành hình những gương mặt người đang đau đớn.

"Tôi tên là Linh," cô gái thào phào, giọng run rẩy. "Tôi làm việc ở khu cách ly của bệnh viện thành phố. Một tháng qua, có một căn bệnh lạ khiến người ta mất đi ý chí sống. Họ cứ thế lịm dần đi, như những ngọn nến cạn sáp. Tôi đã thức trắng nhiều đêm để chăm sóc họ, nhưng tôi nhận ra... mỗi khi một người ra đi, ngọn nến này lại dài thêm một chút. Nó đang hút lấy sự sống của họ."

Lạc Hiên tiến lại gần, cậu nheo mắt nhìn vào làn khói trắng. Với đôi mắt của sự chân thật, cậu nhìn thấy bên trong ngọn nến không phải là sáp, mà là những sợi tơ linh hồn bạc trắng bị bện chặt. Đó là mảnh linh hồn "Sự Hy Sinh". Nó không phải đang giết chết người khác, mà nó đang thu thập những hơi thở cuối cùng của những kẻ muốn từ bỏ để tạo ra một cơ hội sống duy nhất cho một người xứng đáng.

"Cô muốn cầm cố nó để đổi lấy điều gì?" Thẩm Mặc hỏi, ánh mắt anh xoáy sâu vào ngọn nến.

"Tôi muốn đổi lấy sự sống cho họ," Linh khóc nức nở. "Dù chỉ là một ngày, một giờ để họ được nói lời từ biệt với gia đình. Nếu cái giá là linh hồn của tôi, tôi cũng sẵn lòng."

Thẩm Mặc im lặng. Anh biết rằng mảnh linh hồn này chính là thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Sự hy sinh không thể mua bán, nó chỉ có thể được sinh ra từ một hành động quên mình thực sự. Nếu anh lấy mảnh hồn này đi một cách cưỡng cầu, những người trong bệnh viện sẽ chết ngay lập tức. Nhưng nếu không lấy, linh hồn anh sẽ mãi mãi thiếu khuyết và không thể đối đầu với "Ảnh Ảnh".

"Tôi sẽ đi cùng cô," Thẩm Mặc nói. Anh nhìn sang Lạc Hiên. "Lần này, cậu phải ở lại tiệm. Nơi đó quá nguy hiểm cho một linh hồn thuần khiết như cậu."

Lạc Hiên lắc đầu, cậu đứng dậy, nắm chặt lấy tay Thẩm Mặc. Dấu ấn cánh bướm trên cổ tay họ rực ráng. "Chúng ta đã đồng điệu, anh không thể bỏ tôi lại. Sự hy sinh của anh không bao giờ được phép bao gồm cả việc để tôi đứng ngoài cuộc."

Bệnh viện thành phố về đêm im lìm như một ngôi mộ khổng lồ. Màn sương dày đặc bao phủ lấy khu nhà cách ly. Khi họ bước vào, Lạc Hiên cảm thấy một nỗi buồn thê lương ập đến. Những hành lang dài hun hút, ánh đèn neon nhấp nháy phát ra những tiếng kêu rè rè khó chịu.

Trong căn phòng cuối hành lang, mười bệnh nhân đang nằm bất động trên giường. Hơi thở của họ yếu ớt đến mức gần như tan biến vào không khí. Ngọn nến trên tay Linh bắt đầu rung động, làn khói trắng từ tim nến lan tỏa ra khắp phòng, nối liền với lồng ngực của từng người bệnh.

"Nhìn kìa," Lạc Hiên thầm thì. "Mảnh linh hồn đang kết nối họ lại. Nó đang chờ đợi một mồi lửa."

Đột nhiên, bóng tối trong căn phòng đặc quánh lại. Từ trong góc tường, Ảnh Ảnh bước ra với chiếc lồng chim vàng quen thuộc. Hắn cười nhạt, đôi mắt xảo quyệt nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc.

"Ngươi thấy không, em trai? Để có được mảnh hồn này, ngươi phải thắp sáng ngọn nến. Nhưng để thắp sáng nó, ngươi cần dùng linh hỏa từ chính trái tim mình. Một khi ngọn nến cháy hết, ngươi sẽ lấy lại được mảnh hồn 'Sự Hy Sinh', nhưng mười con người này sẽ chết vì sáp nến đã cạn. Ngược lại, nếu ngươi dùng linh lực cứu họ, ngọn nến sẽ tan chảy và mảnh hồn sẽ biến mất mãi mãi."

Ảnh Ảnh tiến lại gần Lạc Hiên, giọng hắn đầy vẻ dụ dỗ. "Hoặc là, cậu họa sĩ, cậu có thể dùng đôi mắt của mình để gánh vác thay hắn. Cậu vẽ một bức tranh thế mạng, dùng linh hồn của cậu để nuôi dưỡng ngọn nến này. Thẩm Mặc sẽ trọn vẹn, mười người này sẽ sống, chỉ có cậu là biến thành một bức tượng vô tri. Đó chẳng phải là sự hy sinh cao cả nhất sao?"

Thẩm Mặc gầm lên, thanh kiếm vàng kim vung ra cắt đứt màn sương đen. "Đừng nghe hắn, Lạc Hiên!"

Nhưng Lạc Hiên đã đứng sững lại. Cậu nhìn vào mười bệnh nhân, nhìn vào khuôn mặt khắc khổ của cô y tá Linh, rồi nhìn sang Thẩm Mặc – người đã vì cậu mà chống lại thiên đạo suốt ngàn năm qua. Cậu nhận ra rằng, đây chính là lúc bức tranh cần một nét vẽ quyết định.

"Thẩm Mặc," Lạc Hiên nói khẽ, giọng cậu bình thản đến lạ lùng. "Anh luôn bảo vệ tôi, luôn muốn tôi thấy thế giới rực rỡ. Nhưng nếu thế giới đó không có anh, hoặc anh chỉ là một linh hồn không trọn vẹn mãi mãi phải trốn chạy, thì màu sắc đó có nghĩa lý gì?"

Cậu bước tới, cầm lấy ngọn nến từ tay Linh.

"Lạc Hiên! Quay lại đây!" Thẩm Mặc định lao tới nhưng Ảnh Ảnh đã tung ra hàng loạt sợi xích đen kịt trói buộc anh lại. "Hãy xem cậu ta chọn gì nào, Thẩm Mặc. Đây mới là vở kịch hay nhất!"

Lạc Hiên nhắm mắt lại. Cậu không nghe tiếng thét của Thẩm Mặc, cũng không nghe tiếng cười của Ảnh Ảnh. Cậu tập trung vào dấu ấn cánh bướm trên cổ tay. Cậu cảm nhận được sự đồng điệu, sự chân thật, sự kiên trì và cả sự thấu cảm. Cậu nhận ra mảnh hồn thứ 15 này không cần một sự đánh đổi mạng sống theo cách tàn khốc của bóng tối.

Cậu lấy chiếc cọ gỗ đào ra, nhúng vào vệt máu nhỏ nơi ngón tay mình – vệt máu của sự sống phàm trần nhưng tràn đầy linh tính. Cậu không vẽ vào không trung, cậu vẽ trực tiếp lên thân ngọn nến.

Nét vẽ của cậu là một đóa sen trắng đang nở rộ, bao bọc lấy tim nến.

"Sự hy sinh không phải là mất đi," Lạc Hiên thầm thì. "Mà là sự sẻ chia sự sống."

Cậu đưa ngón tay chạm vào tim nến. Một ngọn lửa màu tím biếc – màu của sự kết hợp giữa linh lực Thẩm Mặc và tâm hồn Lạc Hiên – bùng cháy rực rỡ. Ngọn lửa không đốt cháy sáp nến, mà nó hút lấy oán khí đen kịt trong phòng làm chất đốt.

Ánh sáng tím lan tỏa đến đâu, những sợi tơ bạc kết nối với bệnh nhân bỗng chốc rực sáng. Họ không chết đi, trái lại, lồng ngực họ bắt đầu phập phồng mạnh mẽ. Sắc mặt xám ngoét dần trở nên hồng hào.

Mảnh linh hồn "Sự Hy Sinh" từ trong lõi ngọn nến bay ra. Nó không phải là một mảnh lăng trụ sắc nhọn, mà là một đóa hoa ánh sáng mềm mại. Nó bay quanh Lạc Hiên một vòng như để cảm ơn, rồi nhẹ nhàng chui vào lồng ngực Thẩm Mặc.

"KHÔNG THỂ NÀO!" Ảnh Ảnh hét lên kinh hoàng. "Ngươi đã thay đổi quy luật của sự hy sinh!"

Sức mạnh từ mảnh hồn mới khiến Thẩm Mặc bùng nổ linh lực. Những sợi xích đen vỡ vụn thành tro bụi. Anh lao tới, một cú đấm mang theo ánh sáng chói lòa đánh thẳng vào ngực Ảnh Ảnh, khiến hắn văng ra xa và biến mất vào màn đêm, để lại một tiếng gầm đầy hận thù.

Khi mọi thứ trở lại bình thường, ngọn nến trên tay Lạc Hiên đã biến thành một đóa hoa bằng ngọc trong suốt, không bao giờ tàn. Mười bệnh nhân bắt đầu cử động, họ mở mắt nhìn xung quanh với vẻ ngơ ngác nhưng tràn đầy sức sống.

Cô y tá Linh quỳ sụp xuống, ôm lấy mặt khóc vì hạnh phúc. "Họ sống rồi... cảm ơn đại sư, cảm ơn họa sĩ..."

Thẩm Mặc bước đến bên Lạc Hiên. Anh không nói lời nào, chỉ ôm chặt lấy cậu vào lòng. Cơ thể anh run lên vì xúc động và cả sự sợ hãi vừa trôi qua. Anh đã suýt chút nữa mất đi cậu, mất đi ánh sáng duy nhất của đời mình.

"Lạc Hiên... cậu quá liều lĩnh," Thẩm Mặc thì thầm vào tai cậu.

"Tôi không liều lĩnh," Lạc Hiên tựa đầu vào vai anh, mỉm cười mệt mỏi. "Tôi chỉ tin vào bức tranh của chúng ta thôi. Anh thấy không, mảnh hồn 'Sự Hy Sinh' đã nói với tôi rằng: Khi ta sẵn sàng cho đi tất cả mà không mong cầu điều gì, ta sẽ nhận lại được cả nhân gian."

Thẩm Mặc buông cậu ra, anh nhìn vào đôi mắt Lạc Hiên. Giờ đây, trong đôi mắt ấy không chỉ có màu sắc, mà còn có một trí tuệ vượt xa tuổi tác. Lạc Hiên đang thực sự trở thành một phần linh hồn của anh, không thể tách rời.

Họ rời khỏi bệnh viện khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu ló dạng. Màn sương đen đã bị xua tan hoàn toàn. Thành phố lại bắt đầu một ngày bận rộn, không ai biết rằng đêm qua, mười mạng người đã được cứu thoát và một linh hồn ngàn năm đã tiến thêm một bước đến sự trọn vẹn.

Trở về tiệm Tức Mặc, Thẩm Mặc đặt đóa hoa ngọc lên kệ chính giữa. Mảnh linh hồn thứ 15 đã hoàn toàn hòa nhập, khiến khí chất của anh thay đổi rõ rệt. Anh trông không còn giống một tu sĩ xa cách nữa, mà mang một vẻ ấm áp, bao dung của một vị thần hộ mệnh.

"Lạc Hiên, cậu có mệt không?" Thẩm Mặc hỏi khi thấy cậu ngồi thẫn thờ bên giá vẽ.

"Tôi đang nghĩ về điều Ảnh Ảnh nói," Lạc Hiên quay lại, ánh mắt cậu trở nên nghiêm túc. "Hắn nói anh đang nuôi dưỡng tôi để làm 'vật chứa'. Thẩm Mặc, dù tôi không tin hắn, nhưng tôi muốn nghe sự thật từ anh. 'Vật chứa' là gì?"

Thẩm Mặc đứng lặng người. Anh thở dài, đi tới ngồi xuống cạnh cậu. "Đó là một phần sự thật đau đớn mà tôi muốn giấu cậu cho đến cuối cùng. Linh hồn của tôi quá mạnh mẽ, khi đủ 33 mảnh, nó sẽ không thể tồn tại trong một cơ thể phàm trần hay một linh thể đơn thuần. Nó cần một 'vật chứa' mang tâm hồn thuần khiết nhất để dung hợp. Ngàn năm trước, cậu chính là người đã tình nguyện làm vật chứa đó để cứu tôi. Và kiếp này... nếu tôi trọn vẹn, có khả năng linh hồn tôi sẽ nuốt chửng ý thức của cậu."

Lạc Hiên im lặng hồi lâu. Cậu nhìn vào bàn tay mình, nhìn vào dấu ấn cánh bướm đang đập nhịp nhàng với trái tim Thẩm Mặc.

"Vậy nếu tôi không làm vật chứa, anh sẽ tan biến sao?"

"Phải," Thẩm Mặc cúi đầu. "Nhưng tôi thà tan biến còn hơn phải xóa bỏ cậu một lần nữa."

Lạc Hiên mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như mùa thu tỏa nắng. Cậu cầm lấy tay Thẩm Mặc, đặt lên ngực trái của mình.

"Thẩm Mặc, anh vẫn chưa hiểu sao? Chúng ta đã tìm thấy 'Sự Đồng Điệu' và 'Sự Thứ Tha'. Nếu linh hồn anh trọn vẹn, nó sẽ không nuốt chửng tôi, mà nó sẽ cùng tôi hòa làm một. Tôi không là vật chứa của anh, mà chúng ta là vật chứa của nhau. Chúng ta sẽ cùng nhau đi hết 33 chương đời này, và cả những chương sau đó nữa."

Thẩm Mặc ngước nhìn cậu, trong đôi mắt anh lần đầu tiên hiện lên một tia hy vọng thực sự, không còn chút u tối nào. Anh nhận ra rằng, Lạc Hiên không phải là một phàm nhân cần được cứu rỗi, mà chính cậu là người đang cứu rỗi anh.

Tiếng chuông gió lại reo lên, thanh thoát và rộn ràng. Tiệm Tức Mặc đón nhận một luồng sinh khí mới. Họ đã đi được gần một nửa chặng đường, và dù những chương tiếp theo có thể còn tàn khốc hơn, nhưng với sự hy sinh đã được hiểu đúng nghĩa, họ biết rằng không có gì có thể chia lìa hai linh hồn đã thề nguyền cùng sinh cùng tử.

Mảnh linh hồn thứ 16 đang ở đâu đó ngoài kia, chờ đợi được tìm thấy. Lạc Hiên cầm cọ lên, cậu bắt đầu vẽ một bức tranh về ngọn nến tím biếc nở hoa sen. Cậu vẽ cho những người đã sống lại, vẽ cho Thẩm Mặc, và vẽ cho chính niềm tin sắt đá của mình.

"Chúng ta sẽ thắng, đúng không?" Lạc Hiên hỏi khẽ.

"Phải," Thẩm Mặc đáp, mắt anh nhìn về phía chân trời xa thẳm. "Chúng ta sẽ vẽ nên một kết thúc rực rỡ nhất cho nhân gian này."

Hành trình vẫn tiếp diễn, đầy rẫy chông gai nhưng cũng tràn đầy sắc màu rực rỡ của tình yêu và sự hy sinh chân chính. Tiệm cầm đồ Tức Mặc khép hờ cửa, chờ đón chương tiếp theo của định mệnh huy hoàng.