Khách sạn Grand không gian lộng lẫy, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lại khiến Tô Diệp cảm thấy ngột ngạt. Hôm nay là kỷ niệm 10 năm ngày tốt nghiệp cấp ba của khóa cô.
Tô Diệp chọn một chiếc váy lụa màu xanh rêu đơn giản, ôm sát cơ thể mảnh mai. Cô đứng trong góc phòng, tay xoay xoay ly rượu vang, cố gắng mỉm cười xã giao với những người bạn cũ đã lâu không liên lạc. Đa số họ đều đã đổi thay, người thăng tiến, người lập gia đình, những câu chuyện vây quanh chỉ là về tiền bạc và địa vị.
"Này, nghe nói hôm nay 'đại thần' cũng đến đấy!"
Tiếng xì xào của đám bạn nữ khiến tim Tô Diệp hẫng một nhịp. Trong lòng cô, chỉ có một người duy nhất được gọi là "đại thần".
Cánh cửa lớn của sảnh tiệc mở ra. Không khí dường như đông cứng lại trong một giây. Một người đàn ông cao lớn bước vào, bộ vest đen được cắt may thủ công tinh xảo tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài sải bước đầy quyền lực. Khí chất lạnh lùng, gương mặt sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng.
Thẩm Chu Hàn.
Mười năm trước, anh là nam thần vạn người mê trên bục giảng trường chuyên. Mười năm sau, anh là tổng giám đốc của tập đoàn đầu tư vừa thâu tóm hàng loạt dự án nghìn tỷ.
Tô Diệp lén siết chặt ly rượu, cố gắng nhìn sang hướng khác, nhưng cảm giác có một ánh nhìn nóng bỏng đang dán chặt vào lưng mình khiến cô rùng mình.
"Lâu quá không gặp, Tô Diệp."
Giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên ngay sát bên tai. Tô Diệp quay lại, đối diện với gương mặt đã ám ảnh cô suốt thời thanh xuân. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương xen lẫn mùi thuốc lá nhạt trên người anh — một mùi hương nam tính và đầy áp lực.
"Chào anh, Thẩm tổng," cô cố giữ giọng bình thản, nhưng đôi môi run nhẹ đã phản bội cô.
Thẩm Chu Hàn nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Em vẫn thích gọi tôi xa lạ như vậy sao? Tôi nhớ mười năm trước, em thường lén nhìn tôi từ sau tủ sách thư viện cơ mà."
Mặt Tô Diệp đỏ bừng vì xấu hổ. Bí mật thầm kín nhất của cô lại bị anh nói ra một cách thản nhiên như vậy trước mặt bao người. Cô không chịu nổi sự trêu chọc này, vội vàng nâng ly rượu uống cạn để che giấu sự bối rối.
Men rượu cay nồng thấm vào cổ họng, nhưng không nóng bằng ánh mắt của Thẩm Chu Hàn. Anh tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi anh gần như chạm vào tóc cô. Anh cúi xuống, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc:
"Hôm nay em uống hơi nhiều rồi đấy. Chút nữa tôi đưa em về."
"Không cần..." Tô Diệp định từ chối, nhưng cơn choáng váng ập đến bất ngờ. Men rượu bắt đầu ngấm, đôi chân cô lảo đảo.
Thẩm Chu Hàn nhanh tay vòng tay qua eo cô, kéo mạnh cơ thể mềm mại của cô dính sát vào người mình. Sự tiếp xúc cơ thể đột ngột khiến Tô Diệp run lên. Qua lớp vải mỏng manh của chiếc váy lụa, cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay to lớn của anh đang áp sát vào vòng eo thon gọn, sự cứng cáp của cơ bắp anh khiến cô hoàn toàn mất đi sức kháng cự.
"Em không có quyền từ chối," Chu Hàn gằn giọng, hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ cô, khơi dậy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.
Dưới ánh đèn mờ ảo của sảnh tiệc, nhìn từ xa, họ giống như một đôi tình nhân đang ôm ấp nồng nàn. Nhưng chỉ có Tô Diệp mới biết, bàn tay đang siết chặt eo cô kia chứa đựng một sự chiếm hữu đáng sợ đến nhường nào.
Nam thần năm ấy quả thực đã trở lại, nhưng không còn là chàng trai thanh thuần trong nắng chiều, mà là một con thú săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi sập bẫy.