Thẩm Chu Hàn không để Tô Diệp có cơ hội phản kháng thêm một giây nào. Anh nửa dìu nửa ôm cô rời khỏi sảnh tiệc trong những ánh mắt ngỡ ngàng của bạn bè cũ. Hơi rượu vang bắt đầu bốc lên làm đầu óc cô quay cuồng, khiến bước chân cô trở nên mềm nhũn, vô thức tựa hẳn trọng lượng cơ thể vào lồng ngực vững chãi của anh.
Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền đã đợi sẵn ở sảnh khách sạn. Tài xế nhanh chóng mở cửa, Thẩm Chu Hàn lạnh lùng ra lệnh: "Cứ để xe ở đây, tôi tự lái."
Tô Diệp bị ấn vào ghế phụ. Không gian bên trong xe vô cùng yên tĩnh, mùi da thuộc cao cấp hòa quyện với mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng trên cơ thể Thẩm Chu Hàn bao vây lấy cô. Anh bước vào ghế lái, không vội khởi động máy mà quay sang nhìn cô.
"Thẩm... Thẩm Chu Hàn, để tôi tự bắt taxi về là được rồi..." Tô Diệp lẩm bẩm, tay run rẩy tìm dây an toàn nhưng mãi không cài được vào chốt.
"Ngồi yên."
Anh trầm giọng, đột ngột nhoài người sang phía cô. Khoảng cách thu hẹp trong tích tắc khiến Tô Diệp nín thở. Gương mặt anh phóng đại trước mắt cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn hút trọn hồn phách người đối diện. Bàn tay anh lướt qua sườn mặt cô, hơi nóng từ những ngón tay chạm nhẹ vào làn da nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình.
Cạch.
Tiếng chốt dây an toàn vang lên khô khốc, nhưng Thẩm Chu Hàn không lùi lại ngay. Anh chống tay lên thành ghế, giam cô giữa lồng ngực mình và ghế tựa.
"Mười năm qua, em trốn tránh tôi giỏi thật đấy," giọng anh khàn đặc, đầy ý vị nguy hiểm. "Ngay cả số điện thoại cũng thay đổi, định tuyệt giao hoàn toàn sao?"
Tô Diệp cố mím môi, đôi mắt ngậm nước vì men say nhìn anh đầy uất ức: "Chúng ta... vốn dĩ đâu có quan hệ gì. Anh là đại thần, còn tôi chỉ là một kẻ vô danh."
"Vô danh?" Thẩm Chu Hàn cười lạnh, bàn tay đột ngột nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. "Kẻ vô danh mà dám viết vào nhật ký rằng muốn hôn tôi? Kẻ vô danh mà dám biến mất ngay sau khi tôi tỏ ý định muốn gặp riêng em vào ngày bế giảng?"
Tô Diệp bàng hoàng. Anh biết? Làm sao anh biết được nội dung cuốn nhật ký đó?
Cơn choáng váng cộng với sự kích động khiến cô không tự chủ được mà nấc lên một tiếng nhỏ. Nhìn đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì ngạc nhiên của cô, ánh mắt Thẩm Chu Hàn tối sầm lại. Dục vọng bị kìm nén suốt mười năm như một ngọn lửa bị gió thổi bùng lên.
Anh đột ngột cúi đầu, môi anh chạm nhẹ vào vành tai cô, giọng nói như mê hoặc: "Tô Diệp, em có biết mười năm qua, mỗi khi nhắm mắt lại, tôi đều nghĩ đến việc phải phạt em như thế nào không?"
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, trượt từ cằm xuống cổ, rồi dừng lại ở bờ vai trần mảnh dẻ của cô. Sự đụng chạm này không còn mang vẻ xã giao, nó tràn đầy sự chiếm hữu và khao khát của một người đàn ông trưởng thành.
Tô Diệp cảm thấy không khí trong xe như bị rút cạn. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi bàn tay lại phản bội lý trí, vô thức bám lấy vạt áo vest của anh.
Đột nhiên, Thẩm Chu Hàn khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ. Anh không lái về hướng nhà cô mà lao vút đi trên con đường cao tốc vắng vẻ.
"Anh đưa tôi đi đâu?" cô hoảng hốt.
Thẩm Chu Hàn không nhìn cô, đôi tay điêu luyện xoay vô lăng, môi mỏng thốt ra một câu khiến tim cô đập loạn nhịp:
"Đến nơi mà chúng ta có thể kết thúc những chuyện còn dang dở của mười năm trước."