MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ CHIẾM HỮUChương 3

KẺ CHIẾM HỮU

Chương 3

691 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe dừng lại dưới hầm của một khu căn hộ cao cấp bậc nhất thành phố. Tô Diệp vẫn còn chưa hết bàng hoàng thì Thẩm Chu Hàn đã bước xuống, vòng qua mở cửa và nắm chặt lấy cổ tay cô kéo ra ngoài.

"Thẩm Chu Hàn, anh buông ra! Đây không phải đường về nhà tôi!"

Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của một người phụ nữ làm sao địch lại người đàn ông đã rèn luyện thể hình khắc nghiệt bấy lâu. Anh không nói một lời, ấn cô vào thang máy riêng. Không gian khép kín của thang máy càng làm tăng thêm sự áp bức. Qua lớp gương sáng bóng, cô thấy anh đang nhìn chằm chằm vào hình bóng mình qua phản chiếu, ánh mắt ấy như muốn lột trần mọi lớp phòng bị của cô.

Ting.

Cửa thang máy mở trực tiếp vào căn penthouse rộng lớn. Nội thất tông màu xám lạnh đúng như tính cách của chủ nhân nó. Thẩm Chu Hàn ném chìa khóa lên bàn, xoay người lại, dồn Tô Diệp sát vào cánh cửa vừa đóng sập.

"Nhà của em bây giờ không an toàn cho em, hoặc là... không an toàn cho tôi nếu tôi để em đi vào lúc này."

Anh tháo cà vạt, động tác dứt khoát và đầy nam tính. Tô Diệp lùi lại, hơi thở dồn dập: "Anh nói gì tôi không hiểu... Tôi muốn về."

"Em thật sự không hiểu, hay đang giả vờ?" Chu Hàn tiến sát lại, một tay chống lên cửa ngay cạnh đầu cô. "Mùi rượu trên người em, cộng với ánh mắt tội nghiệp đó... em có biết mình đang thách thức giới hạn của tôi không?"

Tô Diệp run rẩy, đôi mắt ngậm nước nhìn anh: "Tôi không có... Tôi chỉ là tham gia họp lớp..."

"Họp lớp để rồi để thằng khốn kia chạm vào tay em? Để rồi lén nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là kẻ thù?" Giọng anh trầm xuống, đầy sự ghen tuông không giấu diếm.

Anh bất ngờ cúi xuống, hít hà mùi hương trên cổ cô. Sự đụng chạm của chóp mũi anh vào làn da nhạy cảm khiến Tô Diệp thốt lên một tiếng rên nhẹ. Tiếng động ấy như một mồi lửa ném vào kho xăng. Thẩm Chu Hàn không nhịn được nữa, anh thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu chiếm lấy đôi môi cô.

Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một sự cướp đoạt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, buộc cô phải mở miệng để đầu lưỡi anh xâm nhập, quét sạch mọi ngóc ngách, cuốn lấy lưỡi cô trong một vũ điệu cuồng nhiệt.

Tô Diệp cảm thấy phổi mình như nổ tung. Men rượu khiến cô mềm nhũn, bàn tay cô từ đẩy chuyển sang bám chặt vào vai anh để không bị ngã khuỵu. Sự cứng cáp của cơ bắp dưới lớp áo sơ mi mỏng khiến cô nhận ra mình đang đối mặt với một người đàn ông thực thụ, không còn là chàng trai năm ấy.

Bàn tay Thẩm Chu Hàn không dừng lại, nó luồn xuống dưới lớp váy lụa mỏng manh, vuốt ve dọc theo đùi trong của cô. Cảm giác thô ráp của lòng bàn tay anh ma sát với làn da mịn màng tạo nên những luồng điện chạy thẳng về phía bụng dưới.

"Ưm... Chu Hàn... đừng..." cô yếu ớt thốt lên giữa nụ hôn.

"Đừng gì? Đừng dừng lại hay đừng bắt em phải thừa nhận rằng em cũng muốn tôi?"

Anh dứt khỏi nụ hôn, hơi thở hổn hển, ánh mắt đỏ ngầu vì dục vọng. Anh bế bổng cô lên, để hai chân cô vòng qua hông mình. Trong tư thế đầy ám muội này, Tô Diệp cảm nhận rõ rệt sự biến hóa và khao khát của anh đang áp sát vào nơi nhạy cảm nhất của mình.

Thẩm Chu Hàn sải bước về phía phòng ngủ chính, giọng anh khàn đặc bên tai cô:

"Tô Diệp, mười năm trước em nợ tôi một câu trả lời. Đêm nay, tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi."