Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, ngăn cách thế giới bên ngoài. Thẩm Chu Hàn đặt Tô Diệp xuống lớp chăn đệm mềm mại bằng lụa xám. Sự êm ái của chiếc giường rộng lớn không làm cô thấy an tâm hơn, bởi ngay lập tức, thân hình cao lớn của anh đã phủ xuống, giam cầm cô trong không gian chật hẹp giữa hai cánh tay anh.
Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên gương mặt góc cạnh của Chu Hàn, khiến đôi mắt anh trông sâu thẳm và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
"Chu Hàn... anh bình tĩnh một chút..." Tô Diệp thở dốc, hai tay chống lên ngực anh, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ, loạn nhịp của người đàn ông phía trên.
"Tôi đã bình tĩnh suốt mười năm qua rồi, Tô Diệp."
Anh khàn giọng, những ngón tay thon dài bắt đầu chậm rãi mở từng chiếc cúc áo sơ mi của mình, để lộ khuôn ngực săn chắc và những đường cơ bụng hoàn hảo. Hành động này đầy tính khiêu khích, khiến đồng tử của Tô Diệp co rụt lại. Khi chiếc áo sơ mi của anh rơi xuống sàn, anh cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như để lấp đầy khoảng trống bấy lâu trong lồng ngực.
"Mùi hương này... mười năm qua tôi chưa từng quên."
Bàn tay anh luồn xuống sau lưng cô, kéo khóa kéo chiếc váy lụa. Tiếng khóa trượt nhẹ nhàng nhưng trong không gian yên tĩnh lại vang lên đầy ám ảnh. Chiếc váy tuột xuống, lộ ra làn da trắng ngần dưới ánh đèn, đẹp đẽ và mong manh như một đóa hoa quỳnh nở muộn.
Ánh mắt Thẩm Chu Hàn tối sầm lại, hơi thở anh nặng nề hơn. Anh bắt đầu đặt những nụ hôn nóng bỏng dọc theo xương quai xanh của cô, mỗi nơi đi qua đều để lại một dấu vết đỏ thắm như lời khẳng định chủ quyền.
Tô Diệp run rẩy, đôi tay vô thức luồn vào mái tóc ngắn của anh. Cảm giác da thịt chạm vào nhau sau bao năm xa cách khiến mọi dây thần kinh của cô như bị điện giật. Khi bàn tay anh bao trọn lấy gò bồng đảo mềm mại, cô không kìm được mà cong người lên, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thốt ra từ kẽ răng: "A... Chu Hàn..."
"Ngoan, gọi tên anh..." Anh thầm thì, giọng nói trầm khàn đầy mê hoặc.
Thẩm Chu Hàn không hề vội vàng. Anh muốn cô phải cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của anh. Anh dùng lưỡi trêu đùa những điểm nhạy cảm nhất, khiến cơ thể Tô Diệp dần trở nên nóng bừng, một dòng chảy ấm nóng bắt đầu lan tỏa nơi bụng dưới. Sự kìm nén của cô hoàn toàn sụp đổ trước kỹ năng và sự nồng nhiệt của một người đàn ông trưởng thành.
Khi anh tách hai chân cô ra và lấp đầy khoảng trống ấy bằng sự cứng rắn của chính mình, cả hai đều khẽ run lên. Thẩm Chu Hàn dừng lại một chút, trán tựa vào trán cô, nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mờ của cô.
"Nhìn anh, Tô Diệp. Nói cho anh biết, mười năm qua em có từng nhớ anh không?"
Tô Diệp nghẹn ngào, nước mắt sinh lý chảy ra nơi khóe mắt, cô gật đầu trong vô thức: "Có... em nhớ anh... rất nhớ..."
Câu trả lời như một chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa cuối cùng. Thẩm Chu Hàn không còn kiềm chế, anh thúc mạnh, tiến vào sâu nhất có thể. Sự chiếm hữu mãnh liệt khiến Tô Diệp chỉ biết bám chặt vào vai anh, đón nhận từng đợt sóng va chạm đầy cuồng nhiệt.
Căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và những lời thì thầm đứt quãng. Trong cơn mê loạn của dục vọng, Tô Diệp nhận ra rằng, dù mười năm có trôi qua, dù anh có trở nên lạnh lùng hay đáng sợ đến thế nào, thì linh hồn cô vẫn luôn thuộc về người đàn ông này.
Đêm nay, Thẩm Chu Hàn không chỉ đòi lại nợ cũ, mà anh còn muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận xương tủy của người con gái mà anh đã đánh mất một lần.