MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ CHIẾM HỮUChương 5

KẺ CHIẾM HỮU

Chương 5

829 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, hắt những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất. Tô Diệp tỉnh dậy với cảm giác cơ thể như vừa bị một cỗ xe tải nghiến qua. Từng thớ thịt đều rã rời, đặc biệt là nơi thầm kín nhất vẫn còn cảm giác sưng tấy, nhắc nhở cô về sự điên rồ của đêm qua.

Cô quay sang bên cạnh. Chỗ nằm đã trống lạnh, nhưng mùi gỗ đàn hương vẫn còn vương vấn trên gối đầu. Tô Diệp bàng hoàng ngồi dậy, nhìn xuống những vết bầm đỏ rải rác trên ngực và vai mình, ký ức về tiếng thở dốc và sự va chạm mãnh liệt đêm qua ùa về khiến mặt cô nóng bừng.

"Tỉnh rồi sao?"

Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa. Thẩm Chu Hàn đứng đó, anh đã tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc sơ mi trắng mở hờ hai cúc đầu, trên tay là một tách cà phê nghi ngút khói. Trông anh lúc này không còn vẻ hoang dại như đêm qua, mà lại trở về với dáng vẻ của một vị tổng giám đốc cao cao tại thượng, lạnh lùng và xa cách.

Tô Diệp bối rối kéo chăn che kín người, giọng nói vẫn còn chút khàn đục: "Tôi... tối qua tôi say quá. Tôi xin lỗi, tôi sẽ rời đi ngay."

"Rời đi?" Thẩm Chu Hàn đặt tách cà phê xuống bàn, bước chậm rãi về phía giường. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào tim cô. Anh ngồi xuống cạnh cô, bàn tay to lớn đột ngột vươn ra, vén lọn tóc rối sau tai cô, ngón cái lướt nhẹ trên làn môi hơi sưng mọng. "Em định coi những gì xảy ra đêm qua là một tai nạn do rượu sao?"

Tô Diệp cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt sắc sảo kia: "Chứ còn gì nữa? Chúng ta... chúng ta đều đã trưởng thành rồi. Chuyện này cũng không phải là điều gì quá to tát..."

Cạch.

Thẩm Chu Hàn đột ngột nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng: "Đối với em thì không to tát, nhưng đối với tôi thì có. Tôi không phải loại người sẽ ngủ với người phụ nữ mình không quan tâm, và tôi càng không cho phép người phụ nữ của mình gọi đó là 'tai nạn'."

Anh đứng dậy, lấy từ trong cặp táp ra một tập hồ sơ dày, ném lên giường trước mặt cô.

"Đây là gì?" Tô Diệp run rẩy hỏi.

"Hợp đồng hợp tác giữa tập đoàn Thẩm thị và tòa soạn của em. Và bên trong đó có một điều khoản bổ sung: Em sẽ là biên tập viên riêng cho dự án hồi ký của tôi trong vòng sáu tháng. Trong sáu tháng này, em phải có mặt bất cứ khi nào tôi cần, ở bất cứ đâu."

Tô Diệp mở to mắt, lật nhanh những trang giấy. "Anh điên rồi! Đây rõ ràng là ép buộc. Tôi có quyền từ chối!"

Thẩm Chu Hàn nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo mạn của kẻ nắm đằng chuôi: "Em có thể từ chối. Nhưng tòa soạn của em đang trên đà phá sản, đúng không? Chỉ cần tôi rút vốn, ngày mai em sẽ thất nghiệp. Chưa kể..." Anh cúi thấp người, thì thầm vào tai cô, "Cuốn nhật ký năm xưa của em, tôi vẫn còn giữ. Em có muốn đồng nghiệp của mình biết biên tập viên thanh cao như em từng có những suy nghĩ 'ướt át' thế nào về tôi không?"

Tô Diệp tái mặt. Anh không chỉ muốn thân thể cô, mà còn muốn giam cầm cả cuộc sống của cô.

"Tại sao lại là tôi? Anh thiếu gì phụ nữ?" cô nghẹn ngào hỏi.

Thẩm Chu Hàn im lặng một chút, đôi mắt anh lóe lên một tia cảm xúc phức tạp rồi nhanh chóng biến mất. Anh vươn tay, thô bạo kéo cô vào lòng, mặc cho cô đang quấn chăn đơn sơ. Anh hít hà mùi hương trên tóc cô, giọng nói khàn khàn nhưng kiên định:

"Vì mười năm trước tôi đã để em chạy mất một lần. Mười năm sau, dù phải dùng thủ đoạn bẩn thỉu nhất, tôi cũng phải giữ em lại bên mình. Tô Diệp, em không có đường lui đâu."

Tô Diệp tựa đầu vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn của người đàn ông này mà lòng đầy cay đắng. Cô biết, bản hợp đồng này không chỉ là công việc, nó là một chiếc lồng vàng mà anh đã kỳ công xây dựng để nhốt cô vào.

Mối quan hệ của họ, từ giây phút này, đã chính thức bước vào một vòng xoáy không thể cứu vãn — một sự ràng buộc đầy nhục dục, toan tính nhưng cũng đầy rẫy những đau đớn của tình yêu đơn phương từ cả hai phía.