MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ CHIẾM HỮUChương 6

KẺ CHIẾM HỮU

Chương 6

858 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, tòa soạn của Tô Diệp náo loạn. Thông báo về dự án hợp tác với Thẩm thị như một quả bom dội xuống văn phòng vốn đang yên tĩnh. Mọi người nhìn Tô Diệp bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị khi cô được chỉ định làm biên tập viên chính thức, làm việc trực tiếp tại trụ sở Thẩm thị.

Tô Diệp nắm chặt quai túi xách, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bước vào tòa nhà chọc trời của Thẩm thị. Nhưng khi đứng trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng Tổng giám đốc, tim cô vẫn đập loạn xạ.

Cạch.

"Vào đi." Giọng nói lạnh lùng đặc trưng của Thẩm Chu Hàn vang lên sau lớp cửa.

Căn phòng rộng lớn với tầm nhìn bao quát cả thành phố. Thẩm Chu Hàn đang ngồi sau bàn làm việc, sơ mi đen phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh chu. Anh không ngước lên, chỉ tay về phía chiếc bàn nhỏ đặt ngay cạnh bàn làm việc của mình.

"Từ hôm nay, chỗ làm việc của em ở đó."

Tô Diệp sững sờ: "Thẩm tổng, tôi nghĩ mình nên ngồi ở phòng truyền thông hoặc phòng thư ký..."

"Tôi không thuê em để ngồi ở phòng thư ký." Anh ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm khóa chặt lấy cô. "Tôi thuê em để em nằm trong tầm mắt của tôi 24/7. Ngồi xuống."

Tô Diệp cắn môi, nuốt giận vào trong và ngồi xuống vị trí được chỉ định. Khoảng cách giữa hai chiếc bàn quá gần, gần đến mức cô có thể nghe thấy tiếng lật giấy của anh, và cả mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc cứ ám ảnh tâm trí cô về đêm nồng cháy ấy.

Cả buổi sáng, Tô Diệp cố gắng tập trung vào bản thảo hồi ký của anh, nhưng Thẩm Chu Hàn dường như không muốn để cô yên ổn.

"Tô biên tập, qua đây xem lại đoạn này."

Cô đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc của anh. Khi cô cúi xuống nhìn vào màn hình máy tính, Thẩm Chu Hàn bất ngờ xoay ghế lại. Một bàn tay anh nhanh như chớp luồn vào sau gáy cô, kéo thấp người cô xuống, trong khi tay kia khóa chặt eo cô, nhấc bổng cô ngồi gọn lên đùi mình.

"Anh làm gì vậy! Đang ở văn phòng đấy!" Tô Diệp hốt hoảng, tay đẩy vai anh, mắt lo lắng nhìn về phía cánh cửa kính mờ.

"Cửa đã khóa, cách âm ở đây là tốt nhất thành phố." Chu Hàn thì thầm, bàn tay anh không hề an phận mà bắt đầu luồn vào dưới gấu áo sơ mi công sở của cô, miết nhẹ dọc theo sống lưng. "Em nghĩ tôi đưa em đến đây chỉ để viết lách thôi sao?"

"Ưm... Chu Hàn... bỏ tay ra..."

Cảm giác kích thích từ những ngón tay thô ráp của anh khiến sống lưng cô tê dại. Tô Diệp cố gắng khép chặt hai chân, nhưng Thẩm Chu Hàn đã nhanh hơn, anh tách chân cô ra để cô ngồi đối diện, tư thế đầy ám muội. Chiếc váy công sở bị kéo lên cao, để lộ cặp đùi trắng nõn đang cọ xát vào lớp vải quần tây đắt tiền của anh.

Anh cúi đầu hôn lên cổ cô, cắn nhẹ vào dái tai nhạy cảm: "Quy tắc thứ nhất ở đây: Trong giờ làm việc, nếu tôi gọi, em phải có mặt. Quy tắc thứ hai: Không được phép từ chối bất kỳ sự đụng chạm nào của tôi."

"Anh... anh thật quá đáng..."

Giọng Tô Diệp run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập khi bàn tay anh chạm vào nơi tư mật nhất qua lớp nội y mỏng manh. Sự đối lập giữa không khí trang nghiêm của văn phòng và hành động cuồng nhiệt của anh khiến cô vừa sợ hãi vừa có một cảm giác hưng phấn tội lỗi không thể thốt nên lời.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

"Thẩm tổng, mười phút nữa có cuộc họp hội đồng quản trị." Giọng thư ký bên ngoài vọng vào.

Tô Diệp giật mình, định nhảy xuống khỏi người anh, nhưng Thẩm Chu Hàn vẫn siết chặt eo cô, ánh mắt anh hiện lên vẻ trêu chọc đầy tà ác. Anh không trả lời thư ký ngay, mà lại cúi xuống chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn sâu, tham lam và đầy chiếm hữu.

Chỉ khi cô sắp không thở nổi, anh mới buông ra, nhìn đôi môi sưng đỏ và ánh mắt mê màng của cô với vẻ hài lòng. Anh chỉnh lại váy cho cô, rồi thản nhiên đáp lại người bên ngoài:

"Tôi biết rồi. Chuẩn bị tài liệu đi."

Anh ghé sát tai Tô Diệp, hơi thở nóng hổi: "Ngoan ngoãn đợi ở đây. Cuộc họp xong, chúng ta sẽ tiếp tục phần 'quy tắc' còn lại."

Tô Diệp ngồi phịch xuống ghế, tim đập như đánh trống. Cô nhận ra rằng, ở văn phòng này, cô không phải là một biên tập viên, mà là một "con mồi" bị anh giam cầm trong trò chơi tình ái đầy quyền lực này.