MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẺ CHIẾM HỮUChương 7

KẺ CHIẾM HỮU

Chương 7

813 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa cuối chiều đổ xuống thành phố một cách đột ngột và dữ dội. Từ tầng 50 của tòa tháp Thẩm thị, những hạt mưa đập vào lớp kính cường lực tạo nên những âm thanh trầm đục, cô lập văn phòng tổng giám đốc với thế giới ồn ào bên dưới.

Nhân viên các phòng ban đã về hết, cả tòa nhà chìm vào sự yên tĩnh đến đáng sợ. Chỉ còn ánh đèn bàn vàng nhạt ở góc làm việc của Tô Diệp là còn sáng. Cô đang cố gắng đánh máy nốt những dòng hồi ký, nhưng ngón tay cứ run rẩy mỗi khi nhìn thấy bóng dáng Thẩm Chu Hàn phản chiếu qua cửa kính.

"Mưa lớn thế này, em không về được đâu."

Giọng nói của Thẩm Chu Hàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Anh đã cởi bỏ áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen mở rộng cổ, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc đầy nam tính. Anh đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ mịt mù phía dưới, rồi chậm rãi bước về phía cô.

Tô Diệp không ngước lên: "Tôi... tôi sẽ chờ mưa tạnh rồi bắt taxi."

"Tô Diệp, đừng dối lòng nữa." Chu Hàn dừng lại ngay sau lưng cô. Anh đặt hai tay lên vai cô, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải mỏng, khiến cô khẽ rùng mình. "Em đang sợ tôi, hay đang chờ đợi tôi?"

Anh cúi xuống, mái tóc hơi rối của anh chạm vào má cô. Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, một tay luồn vào tóc cô, tay kia nhẹ nhàng tắt đi chiếc đèn bàn duy nhất. Văn phòng lập tức chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn ánh sáng le lói từ những tòa nhà xa xa hắt vào qua màn mưa.

"Chu Hàn, đừng... đây là nơi làm việc..." Tô Diệp yếu ớt phản kháng khi cảm nhận được môi anh đang lướt nhẹ trên vành tai mình.

"Chính vì là nơi làm việc, nên mới thú vị, đúng không?"

Anh xoay ghế của cô lại, ép cô đối diện với mình. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng rực như mắt loài thú săn mồi ban đêm. Không để cô kịp nói thêm lời nào, anh cúi xuống chiếm lấy môi cô. Nụ hôn lần này mang theo sự kiên nhẫn đáng sợ, anh nhấm nháp đôi môi cô như đang thưởng thức một món tráng miệng ngọt ngào, lưỡi anh luồn lách, trêu đùa khiến cô hoàn toàn mất đi phương hướng.

Thẩm Chu Hàn nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn làm việc rộng lớn. Những tập hồ sơ, bút viết bị gạt sang một bên, rơi xuống đất tạo nên những tiếng động khô khốc.

Bàn tay anh thô bạo xé toạc đôi tất chân mỏng manh của cô, cảm giác không khí lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến Tô Diệp run lên, nhưng ngay sau đó là hơi ấm rực lửa từ lòng bàn tay anh áp lên đùi trong.

"A... chậm một chút..."

Tô Diệp ngửa cổ ra sau, đôi tay bám chặt vào mép bàn gỗ lạnh ngắt. Sự đối lập giữa mặt bàn lạnh lẽo và cơ thể nóng như thiêu như đốt của Thẩm Chu Hàn khiến cô rơi vào một cơn mê loạn.

Anh tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm vang lên giòn giã trong không gian vắng lặng. Thẩm Chu Hàn tiến vào giữa hai chân cô, ép sát cơ thể cứng cáp của mình vào cô. Anh không vội vã xâm chiếm hoàn toàn mà dùng sự cứng rắn của mình ma sát trêu đùa nơi nhạy cảm nhất đã đẫm sương mù của cô.

"Nhìn xem, miệng em thì nói không, nhưng chỗ này lại thành thật hơn nhiều." Anh thì thầm những lời đen tối vào tai cô, khiến mặt cô đỏ bừng vì hổ thẹn.

Khi anh chính thức lấp đầy cô bằng một cú thúc mạnh mẽ, Tô Diệp không nhịn được mà thốt lên một tiếng rên rỉ vang vọng khắp văn phòng rộng lớn. Tiếng mưa bên ngoài dường như càng lúc càng lớn, hòa cùng tiếng thở dốc dồn dập và tiếng va chạm da thịt đầy ám muội trên chiếc bàn làm việc sang trọng.

Ở độ cao hàng trăm mét, giữa cơn bão của đất trời, Tô Diệp cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào trận cuồng phong mang tên Thẩm Chu Hàn. Cô không còn nghĩ đến quá khứ, không còn nghĩ đến bản hợp đồng, lúc này cô chỉ biết bám lấy anh, cùng anh chìm đắm vào sự nồng nhiệt đến nghẹt thở này.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây, liệu sự thật và những âm mưu có để họ yên ổn?