Tô Diệp tỉnh dậy khi trời vẫn còn tờ mờ sáng. Cả cơ thể cô đau nhức, bệ rạc trên chiếc sofa da trong văn phòng. Thẩm Chu Hàn đã biến mất, chỉ để lại chiếc áo vest của anh khoác trên người cô để che đi những dấu vết hoan lạc đêm qua.
Cô run rẩy đứng dậy, cố gắng chỉnh đốn lại bộ váy công sở đã nhăn nhúm. Khi nhấc chiếc áo vest của anh lên, một vật nhỏ rơi ra từ túi áo trong. Đó là một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ, sờn góc.
Tim Tô Diệp như ngừng đập. Đó là cuốn nhật ký thời cấp ba của cô.
Cô run rẩy lật từng trang. Hóa ra mười năm qua, nó không hề mất đi. Nó nằm trong tay anh. Nhưng điều khiến cô bàng hoàng nhất là ở những trang trắng cuối cùng, nơi cô chưa từng viết gì, lại chằng chịt những dòng chữ với nét bút cứng cỏi, mạnh mẽ của Thẩm Chu Hàn.
"Ngày... tháng... năm... Hôm nay thấy em cười với tên lớp trưởng. Tôi muốn bẻ gãy đôi chân của hắn." "Ngày... tháng... năm... Em lại trốn trong thư viện khóc một mình. Đồ ngốc, sao em không nhìn ra tôi đã đứng sau em suốt hai tiếng đồng hồ?" "Ngày... tháng... năm... Em biến mất rồi. Tô Diệp, cả đời này em cũng đừng mong thoát khỏi tôi."
Mắt Tô Diệp nhòe đi. Hóa ra, sự đeo bám của anh không phải chỉ bắt đầu từ buổi họp lớp. Nó là một nỗi ám ảnh điên cuồng kéo dài suốt một thập kỷ.
Cạch.
Cửa phòng mở ra. Thẩm Chu Hàn bước vào với hai ly cà phê trên tay. Ánh mắt anh ngay lập tức rơi xuống cuốn sổ trên tay cô. Không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng, lạnh lẽo đến thấu xương.
"Ai cho phép em chạm vào đồ của tôi?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ đe dọa.
Tô Diệp ngước nhìn anh, nước mắt rơi lã chã: "Anh đã theo dõi tôi suốt mười năm qua? Tất cả những chuyện xảy ra... từ việc tòa soạn gặp khó khăn, đến việc tôi gặp lại anh... đều là do anh sắp đặt đúng không?"
Thẩm Chu Hàn không phủ nhận. Anh đặt cà phê xuống, tiến lại gần, từng bước một như một bóng ma áp sát. Anh giật lấy cuốn nhật ký, ném mạnh xuống bàn.
"Phải. Tôi đã mua lại tòa soạn đó chỉ để em không còn nơi nào để đi. Tôi đã khiến mọi công ty khác từ chối đơn xin việc của em để em buộc phải tìm đến tôi." Anh bóp chặt lấy hai vai cô, ép cô nhìn thẳng vào sự thật tàn khốc. "Tô Diệp, em nghĩ một kẻ lạnh lùng như tôi lại có thời gian đi dự mấy buổi họp lớp vô bổ sao? Tôi đến đó chỉ để bắt em về."
Tô Diệp cảm thấy lạnh toát cả người. Người đàn ông cô yêu thầm năm ấy, hóa ra lại là một kẻ cuồng kiểm soát đáng sợ đến thế này.
"Anh điên rồi... Thẩm Chu Hàn, anh là đồ điên!"
"Phải, tôi điên vì em."
Anh cười nhạt, một nụ cười đầy đau đớn và tàn nhẫn. Anh đẩy cô ngã xuống sofa, một lần nữa dùng cơ thể to lớn của mình đè nặng lên cô. Nhưng lần này, nụ hôn của anh không còn sự nâng niu. Nó tràn đầy sự giận dữ và trừng phạt.
Bàn tay anh thô bạo xé rách lớp áo sơ mi mỏng manh của cô, để mặc những chiếc cúc áo rơi vãi trên sàn nhà.
"Em muốn chạy trốn đúng không? Để tôi xem sau đêm nay, em lấy sức lực ở đâu mà chạy."
Mặc cho Tô Diệp khóc lóc và van nài, Thẩm Chu Hàn vẫn điên cuồng chiếm lấy cô. Sự va chạm lần này đầy đau đớn và tuyệt vọng. Anh muốn khảm sâu nỗi đau này vào ký ức của cô, để cô hiểu rằng, ngoài vòng tay của anh, thế giới này không có nơi nào dành cho cô cả.
Trong căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của cô và tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông đang chìm trong bóng tối của sự chiếm hữu. Một bí mật đã được phơi bày, nhưng nó không mang lại sự giải thoát, mà chỉ càng thắt chặt thêm sợi dây xích vô hình đang trói buộc cả hai.