Mưa axit bắt đầu rơi, gõ lộc cộc lên những tấm tôn rỉ sét của Khu 9. Thứ chất lỏng xám xịt ấy không chỉ ăn mòn kim loại mà còn như muốn bào mòn cả chút hy vọng cuối cùng của những người sống ở đây.
Trần Diệp ngồi co quắp trong góc tiệm sửa chữa rộng chưa đầy sáu mét vuông. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng anh lên bức tường loang lổ. Trên bàn làm việc, đống linh kiện đồng hồ sinh học nằm ngổn ngang như những mảnh xương vụn. Diệp không sửa đồng hồ cơ, anh sửa "sự sống".
"Nhanh lên Diệp... nó... nó sắp hết rồi."
Tiếng thều thào của một người đàn ông trung niên vang lên trong bóng tối. Ông ta tên Hữu, một công nhân bốc xếp ở bến cảng thời gian. Trên cổ tay trái của ông, một dãy số màu đỏ rực đang nhấp nháy điên cuồng: 00:00:04:12.
Bốn phút mười hai giây. Đó là tất cả những gì ông Hữu còn lại trước khi tim ngừng đập và cơ thể trở thành một khối thịt vô hồn.
Diệp không ngẩng đầu, đôi tay chai sạn của anh vẫn bình thản dùng chiếc nhíp siêu nhỏ gắp một con chip sinh học từ chiếc đồng hồ cũ nát. "Ông biết luật mà, chú Hữu. Một ca nối giờ chắp vá thế này sẽ lấy của ông một nửa số 'giờ' lấy được để làm phí dịch vụ. Tôi cũng phải sống."
"Tôi biết... tôi biết... chỉ cần cho tôi nhìn mặt con gái lần cuối... nó vừa đi học về..." Ông Hữu run rẩy, đôi mắt hằn học nhìn chằm chằm vào dãy số đang nhảy lùi về con số 3.
Diệp thở dài. Anh áp một thiết bị truyền dẫn thô sơ lên cổ tay ông Hữu. Một luồng ánh sáng xanh mờ nhạt lóe lên. Trên màn hình máy tính cũ kỹ, những dòng code nhảy múa. Diệp đang thực hiện một hành vi tử hình nếu bị Cảnh sát Thời gian phát hiện: Đánh cắp các vụn thời gian rò rỉ từ hệ thống cống ngầm của thành phố để "bơm" vào những kẻ sắp chết.
Tích. Tắc.
Dãy số trên tay ông Hữu khựng lại ở giây thứ 08, rồi bắt đầu nhảy ngược lên: 02:00:00:00.
Hai giờ đồng hồ.
Ông Hữu thở phào, khuỵu xuống sàn nhà ẩm ướt, nước mắt giàn giụa. "Cảm ơn... cảm ơn cậu Diệp. Hai giờ... đủ rồi."
Ông vội vã lao ra màn mưa, bóng dáng gầy gò khuất dần sau những cột đèn đường vàng đục. Diệp nhìn theo, rồi đưa cổ tay mình lên. Dãy số của anh hiện ra: 14:05:22:10. Mười bốn ngày. Với một thanh niên 25 tuổi, mười bốn ngày sự sống là một sự xa xỉ ở Khu 9, nhưng lại là sự sỉ nhục ở Khu Lõi — nơi những kẻ cùng tuổi anh có thể sở hữu tài khoản lên đến năm trăm năm.
Diệp tắt đèn dầu. Bóng tối bao trùm lấy tiệm nhỏ. Anh nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ từ phía sau cánh cửa gỗ ọp ẹp. Không phải tiếng bước chân nặng nề của cảnh sát, cũng không phải sự vội vã của khách hàng. Nó thanh thoát và mang theo hơi lạnh của những người có "thời gian dư dả".
"Anh là người đã sửa mã cho bà lão ở chợ sáng nay phải không?" Một giọng nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.
Diệp không quay đầu lại, tay anh bí mật nắm lấy một thanh sắt dưới gầm bàn. "Ở đây tôi chỉ sửa đồng hồ. Cô tìm nhầm người rồi."
"Đừng giấu nữa," cô gái bước vào, chiếc áo choàng đen ướt đẫm nước mưa. Cô hạ mũ trùm đầu, để lộ một đôi mắt màu hổ phách kỳ lạ. Cô đưa cổ tay mình ra trước mặt anh.
Diệp sững sờ. Trên cổ tay cô gái không phải là dãy số đỏ rực của dân nghèo, cũng không phải màu vàng của giới thượng lưu. Nó là một màu tím sẫm u uất, và con số đang hiển thị là: 99:11:30:59:59.
Gần một trăm năm. Nhưng điều khiến tim Diệp thắt lại không phải là con số khổng lồ đó, mà là tốc độ của nó. Dãy số trên tay cô gái không đếm ngược từng giây một. Nó đang chảy đi như một dòng thác lũ, mười giây biến mất trong một chớp mắt.
"Tôi có rất nhiều thời gian," cô gái nhìn thẳng vào mắt Diệp, giọng run rẩy. "Nhưng ai đó đang đánh cắp nó của tôi... ngay lúc này. Anh có thể... vá nó lại không?"
Diệp nhìn vào đôi mắt cô, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy chiếc đồng hồ trong ngực mình đập lệch một nhịp. Thành phố này vốn không có sự công bằng, nhưng dường như sự tàn nhẫn của nó đã bắt đầu tìm đến cả những kẻ được chọn.