Diệp nín thở. Tiếng mưa bên ngoài dường như bị lấn át bởi tiếng "rít" vô hình từ cổ tay cô gái. Trong giới thợ sửa lậu, người ta gọi đây là hiện tượng "Huyết thệ" – một loại virus sinh học hoặc một lệnh trừng phạt từ Ngân hàng Trung ương khiến thời gian của một người bị rút cạn với tốc độ phi mã.
"Vào trong đi," Diệp gằn giọng, nhanh tay kéo sập cánh cửa gỗ rồi cài then sắt. "Cô muốn chết sớm hay sao mà đứng ngoài đó? Cảnh sát Thời gian mà quét thấy sóng nhiễu xạ từ cổ tay cô, cả cái khu này sẽ bị phong tỏa trong ba phút."
Cô gái lảo đảo bước vào, hơi lạnh từ người cô toả ra khiến căn phòng vốn ẩm thấp càng thêm u ám. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ lung lay, hơi thở dồn dập. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt.
"Tên tôi là Linh Đan," cô nói, mắt không rời khỏi dãy số đang nhảy điên cuồng. "Tôi không biết ai đã làm chuyện này. Sáng nay tôi vẫn còn hơn ba trăm năm... giờ chỉ còn bấy nhiêu."
Diệp đeo chiếc kính lúp chuyên dụng vào mắt, nắm lấy cổ tay cô. Da thịt cô lạnh ngắt, nhưng mạch máu nơi đặt dãy số tím lại nóng hổi như lửa đốt. Anh dùng một thanh cảm biến lướt qua mã vạch.
Bíp! Bíp! Bíp!
"Chết tiệt!" Diệp chửi thề. "Đây không phải là lỗi hệ thống. Có kẻ đã đặt một 'lệnh chuyển tiền tự động' ẩn sâu trong lớp hạ bì của cô. Nó không lấy thời gian của cô để tiêu hủy, nó đang chuyển về một tài khoản ẩn."
"Có cách nào ngắt nó không?" Linh Đan nhìn anh, đôi mắt hổ phách tràn đầy sự khẩn thiết.
Diệp im lặng. Tay anh run nhẹ. Để ngắt một lệnh từ tầng Lõi, anh cần phải dùng đến "Mũi kim Thủy ngân" – một công cụ bị cấm tuyệt đối, thứ có thể khiến người dùng bị nổ tung mạch máu nếu không chịu nổi áp lực của dòng thời gian chạy ngược. Nhưng nếu không làm, cô gái này sẽ tan biến vào hư không trước khi bình minh kịp rạng.
"Sẽ đau đấy," Diệp nói, giọng anh trầm xuống, lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Cảm giác giống như có hàng ngàn chiếc kim đâm vào tủy xương cùng một lúc. Cô chịu được không?"
Linh Đan cắn chặt môi, gật đầu: "Làm đi. Tôi thà chết vì đau đớn còn hơn chết vì nhìn thấy mình biến mất từng giây mà không làm được gì."
Diệp đứng dậy, lôi từ trong hốc tường bí mật ra một hộp gỗ mục nát. Bên trong là một bộ dây dẫn bạc và một bình chứa dung dịch màu bạc lóng lánh. Anh bắt đầu kết nối cổ tay mình với cổ tay cô qua thiết bị trung gian.
"Anh đang làm gì vậy?" Linh Đan hốt hoảng.
"Muốn chặn dòng thác, tôi phải tạo ra một con đập," Diệp giải thích, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. "Tôi sẽ dùng 14 ngày của tôi làm vật cản. Tôi sẽ dẫn dòng thời gian đang bị đánh cắp của cô chạy vòng qua tôi rồi ép nó quay ngược lại tài khoản gốc. Nếu thành công, lệnh chuyển tiền sẽ bị quá tải và tự hủy."
"Còn nếu thất bại?"
"Thì ngày mai khu ổ chuột này sẽ có thêm hai cái xác khô."
Diệp nhấn nút khởi động. Một luồng điện xanh tím bùng lên, soi sáng rực cả căn tiệm nhỏ.
Linh Đan thét lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân co giật. Diệp cũng không khá hơn, khuôn mặt anh biến dạng vì đau đớn. Anh cảm thấy như có một con quái vật đang hút sạch tủy sống của mình. Dãy số trên tay anh nhảy loạn xạ: 14 ngày... 10 ngày... 5 ngày... 2 giờ...
Trong cơn mê sảng vì quá tải cảm xúc, Diệp chợt nhìn thấy một ảo ảnh qua đôi mắt của Linh Đan. Anh không thấy phố xá, không thấy nhà lầu. Anh thấy một cánh đồng hoa hướng dương bát ngát dưới một mặt trời thật sự – thứ mặt trời không bị che phủ bởi sương khói công nghiệp.
"Cố lên..." Diệp gầm lên qua kẽ răng.
ĐOÀNG!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ thiết bị truyền dẫn. Khói trắng bốc lên khét lẹt. Cả hai bị hất văng ra hai phía.
Căn phòng trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn trên mái tôn. Diệp nằm vật ra sàn, lồng ngực phập phồng. Anh run rẩy đưa tay lên nhìn.
00:00:00:45.
Bốn mươi lăm giây. Anh chỉ còn bốn mươi lăm giây để sống.
Anh nhìn sang Linh Đan. Cô đang nằm lịm đi, nhưng dãy số trên tay cô đã ngừng chảy thác. Nó dừng lại ở con số: 82:05:10:12:00. Tám mươi hai năm. Con đập của anh đã thành công, nhưng nó đã rút cạn sự sống của chính anh.
Diệp cười cay đắng. Hóa ra, làm anh hùng ở cái xóm nghèo này lại có giá đắt đến thế. Mắt anh bắt đầu mờ đi, hơi lạnh của cái chết đang bò lên từ đầu ngón chân.
Bất chợt, một bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay anh.
"Anh không được chết," giọng Linh Đan vang bên tai, vừa kiên quyết vừa run rẩy.
Trên màn hình đếm ngược của Diệp, con số 45 giây bỗng dưng đứng khựng lại, rồi bắt đầu tăng lên một cách thần kỳ. 1 phút... 1 giờ... 1 ngày... 1 năm...
Linh Đan đang chủ động truyền thời gian cho anh. Một điều mà theo luật pháp của thành phố, là tội phản quốc cấp độ cao nhất: Tự ý san sẻ sự sống mà không thông qua Ngân hàng.