MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 3

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 3

898 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng đỏ rực từ cổ tay Diệp dần chuyển sang màu hổ phách dịu nhẹ khi dòng thời gian từ Linh Đan chảy tràn vào cơ thể anh. Cảm giác lạnh lẽo của cái chết bị đẩy lùi, thay vào đó là một luồng sinh khí nóng hổi, khiến lồng ngực anh đau nhói như người vừa chết đuối được kéo lên bờ và hít ngụm khí đầu tiên.

Dãy số dừng lại ở: 01:00:00:00:00. Một năm.

"Đủ rồi..." Diệp hổn hển, gạt tay Linh Đan ra. "Cô điên rồi. Truyền thời gian trực tiếp mà không có bộ lọc trung hòa là tự sát đấy. Máu của chúng ta sẽ bị đào thải..."

"Yên lặng đi!" Linh Đan cắt ngang, khuôn mặt cô trắng bệch nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. "Nghe kìa."

Diệp khựng lại. Giữa tiếng mưa axit rào rạt trên mái tôn, một âm thanh khác đang trồi lên, đều đặn và khô khốc.

Cộp. Cộp. Cộp.

Đó không phải tiếng bước chân người. Đó là tiếng đế giày hợp kim gõ xuống mặt đường nhựa bong tróc. Chỉ có một lực lượng duy nhất sử dụng loại trang bị đó: Biệt đội Thu hồi (The Collectors).

"Chúng đến nhanh hơn tôi tưởng," Diệp lẩm bẩm. Anh bật dậy, gạt phăng đống linh kiện trên bàn vào một cái bao bố nhỏ. "Cái nổ vừa rồi phát ra sóng xung kích quá lớn. Hệ thống giám sát của Khu 9 đã ghi nhận sự sụt giảm thời gian bất thường."

"Chúng ta trốn đường nào?" Linh Đan hỏi, tay cô vẫn còn run nhưng đã cố trấn tĩnh.

"Đường mòn thì chết chắc. Phải đi đường 'máu'."

Diệp kéo một tấm ván gỗ mục nát dưới gầm giường, lộ ra một khoảng tối hun hút bốc mùi ẩm mốc và rác thải. Đây là hệ thống cống thải cũ của thành phố, nơi những luồng thời gian phế thải chảy qua trước khi bị lọc bỏ.

RẦM!

Cánh cửa gỗ của tiệm sửa chữa bị một cú đá ngàn cân hất văng. Những mảnh gỗ vụn bay lả tả. Một bóng đen cao lớn bước vào, trên đầu đội chiếc mũ bảo hiểm kín mít với dải đèn LED đỏ nằm ngang thay cho mắt. Trên vai hắn là khẩu súng điện từ dùng để đóng băng đồng hồ sinh học của mục tiêu.

"Trần Diệp. Mã công dân 990-K9. Tội danh: Can thiệp trái phép dòng chảy sự sống. Án phạt: Thu hồi toàn bộ thời gian hiện có." Giọng nói của kẻ thu nợ vang lên, khô khốc và vô cảm như tiếng máy nghiền kim loại.

Diệp đẩy Linh Đan xuống hầm: "Nhảy đi!"

Ngay khi Linh Đan vừa biến mất vào khoảng tối, Diệp ném một quả cầu khói tự chế về phía cửa. Khói xám đặc quánh cuộn lên. Tên thu nợ không hề nao núng, dải đèn đỏ trên mặt nạ của hắn chuyển sang chế độ tầm nhiệt.

"Mục tiêu đã di chuyển vào hệ thống thoát nước ngầm. Bắt đầu truy quét."

Diệp lao xuống hầm ngay khi một tia chớp điện từ quét qua vị trí anh vừa đứng, làm cháy đen xạm mặt sàn gỗ. Anh rơi xuống dòng nước đen ngòm, hôi thối, nhưng trong bóng tối của đường cống, những dòng thời gian phế thải màu xanh lục nhạt đang lờ mờ trôi nổi như những con đom đóm ma quái.

"Nắm lấy tay tôi!" Diệp hét lên giữa tiếng nước chảy xiết.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh Đan, kéo cô chạy dọc theo bờ tường trơn trượt. Phía sau họ, tiếng động cơ của những con robot thăm dò nhỏ (Drones) bắt đầu vang lên chí choác.

"Tại sao chúng lại gắt gao với anh như vậy?" Linh Đan vừa chạy vừa thở dốc. "Anh chỉ là một thợ sửa lậu ở khu ổ chuột cơ mà?"

Diệp nghiến răng, mắt quan sát những ngã rẽ chằng chịt. "Vì tôi biết một điều mà chúng muốn xóa sổ. Thời gian không bao giờ mất đi, Linh Đan à. Nó chỉ bị dịch chuyển từ cổ tay người nghèo sang những cái kho chứa của chúng thôi. Và cô... cô chính là một 'kho chứa' di động vừa bị rò rỉ. Chúng không đến vì tôi, chúng đến để thu hồi lại cô."

Linh Đan khựng lại một nhịp, trái tim cô thắt lại. Những lời của Diệp như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tại nhung lụa mà cô từng sống.

Bỗng nhiên, từ phía trước mặt, một luồng sáng chói lòa quét qua. Một toán lính Thu hồi khác đã chặn đầu.

"Bên trái! Nhảy vào dòng chảy thải!" Diệp quyết định táo bạo.

"Đó là nước thải sinh học, chúng ta sẽ bị nhiễm độc mã nguồn!"

"Thà bị nhiễm độc còn hơn bị biến thành những con rối vô hồn trong ngân hàng của chúng! Nhảy!"

Cả hai gieo mình vào dòng nước cuồn cuộn màu xanh đục. Cảm giác như hàng vạn luồng điện li ti chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác khi cơ thể phải hấp thụ những mảnh vụn thời gian rác rưởi, hỗn loạn và đầy những ký ức vụn vặt của những người đã chết.

Diệp nhắm mắt lại, trong đầu anh vang lên hàng nghìn tiếng tích tắc chồng chéo. Anh biết, cuộc đời bình lặng của một gã thợ sửa đồng hồ lậu đã chính thức kết thúc từ đây.