Dòng nước thải sinh học nuốt chửng lấy cả hai, lạnh buốt và đầy mùi kim loại rỉ sét. Đây không phải là nước bình thường; đó là một loại dung dịch dẫn xuất, nơi những mảnh vụn thời gian bị đào thải—những giây phút đau khổ, những ký ức rác rưởi của thành phố—trôi dạt trước khi bị xử lý hóa học.
Diệp cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn mảnh kính nhỏ đâm vào. Trong bóng tối dưới lòng đất, những hình ảnh chớp nhoáng không thuộc về anh hiện lên: một tiếng khóc trẻ con, một cái tát của gã say rượu, tiếng thở dài của một người già cô độc. Đó là "ký ức thừa". Khi người ta bán đi tuổi thọ, đôi khi họ bán cả những mảnh ký ức đi kèm để nhẹ gánh, và chúng trôi nổi tại đây.
Anh siết chặt tay Linh Đan, cảm nhận được cô đang run rẩy kịch liệt. Sau một hồi vật lộn với dòng nước xiết, Diệp dùng hết sức bình sinh bám vào một thanh sắt nhô ra khỏi tường đá, lôi cả hai leo lên một gờ xi măng khô ráo.
Linh Đan nôn thốc nôn tháo, thứ dịch màu xanh lục nhạt từ miệng cô chảy ra phát sáng lờ mờ trong bóng tối.
"Đừng nuốt nó vào," Diệp vừa thở dốc vừa vỗ mạnh vào lưng cô. "Đó là phế phẩm thời gian. Nếu nó ngấm vào máu quá nhiều, cô sẽ bắt đầu nhớ những chuyện mình chưa từng trải qua, rồi phát điên đấy."
Linh Đan ngước lên, mái tóc bết bát vào khuôn mặt tái mét. "Thành phố của tôi... họ luôn nói đây là hệ thống hoàn hảo nhất. Họ nói thời gian dư thừa được dùng để vận hành máy móc công cộng... hóa ra tất cả chỉ là rác thải sao?"
Diệp cười nhạt, vắt khô chiếc áo khoác rách rưới. "Chỉ có kẻ ở trên đỉnh Tháp Vô Cực mới thấy nó hoàn hảo. Còn ở dưới này, chúng ta chỉ là bộ lọc cho sự bất tử của họ."
Họ đi sâu vào trong đường hầm, nơi ánh sáng phát ra từ những loại nấm cộng sinh mọc trên vách đá. Sau khoảng mười phút, một cánh cửa thép nặng nề, chi chít những hình vẽ graffiti xuất hiện. Diệp không gõ cửa theo cách thông thường mà dùng chuôi dao gõ theo một nhịp điệu kỳ quái: ba nhanh, hai chậm, một nhấn dài.
Cạch.
Một khe nhỏ trên cửa mở ra. Một đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhìn xoáy vào họ.
"Diệp 'Vá'? Mày mang theo một con 'chim sẻ' khu Lõi về đây à? Muốn kéo cả lũ xuống mồ à?" Giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ.
"Mở cửa đi, Lão Quàng. Cô ta là người nắm giữ chìa khóa của cái kho mà lão luôn muốn đột nhập đấy," Diệp bình thản đáp.
Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi mở rộng. Bên trong là một không gian rộng lớn, vốn là một trạm tàu điện ngầm bị bỏ hoang từ kỷ nguyên cũ. Khói thuốc lá rẻ tiền quyện với mùi dầu máy. Hàng chục con người lầm lũi ngồi quanh những đống lửa nhỏ được đốt bằng giấy tờ và rác thải.
Đây là "Nghĩa địa của những giây phút" – nơi trú ngụ của những kẻ "số 0", những người đã hết sạch thời gian trên đồng hồ sinh học nhưng vẫn sống sót nhờ vào việc lọc lấy những vụn thời gian rác rưởi từ dòng kênh dưới kia. Họ giống như những bóng ma, không già đi, không chết hẳn, nhưng cũng chẳng còn là con người.
Linh Đan lùi lại một bước khi thấy một đứa trẻ đang ngồi gặm một mẩu bánh mì khô khốc, trên cổ tay đứa bé là một con số nhấp nháy liên tục giữa 00:00:01 và 00:00:00.
"Đừng nhìn," Diệp thì thầm. "Ở đây, hy vọng là thứ xa xỉ nhất."
Lão Quàng—một ông lão có cánh tay trái hoàn toàn bằng máy móc rỉ sét—tiến lại gần, nhe hàm răng vàng khè ra cười với Linh Đan. "Chào mừng tiểu thư đến với nơi thời gian ngừng trôi. Cô có biết tại sao dòng thác trên tay cô lại chảy nhanh thế không?"
Linh Đan lắc đầu, bám chặt vào cánh tay Diệp.
Lão Quàng đưa ngón tay kim loại chạm nhẹ vào mã vạch màu tím của cô, một tia lửa nhỏ xẹt qua. "Vì cô không phải là người mua thời gian. Cô là một 'Vật Chứa Nguyên Bản'. Có kẻ đã dùng cơ thể cô để nuôi dưỡng một loại thời gian tinh khiết, thứ có thể giúp người ta sống qua cả thiên niên kỷ. Và giờ, chủ nhân của nó đang muốn thu hoạch 'trái chín'."
Sống lưng Linh Đan lạnh toát. Cô không phải là tiểu thư quyền quý của Ngân hàng Trung ương. Cô chỉ là một cái bình chứa được nuôi nấng để chờ ngày bị rút cạn.
"Diệp," Lão Quàng quay sang nam chính, vẻ mặt trở nên nghiêm túc lạ thường. "Biệt đội Thu hồi đã phong tỏa mọi lối ra của Khu 9. Chúng đang dùng máy quét 'Tần số Linh hồn'. Nếu mày muốn cứu con bé này, và cứu cả cái mạng mười bốn ngày của mày, thì có một cách."
"Cách gì?"
"Đột nhập vào Sở Lưu Trữ Ký Ức Thừa. Ở đó có một bản ghi chép gốc về tất cả các giao dịch bí mật của thành phố. Mày phải tìm ra kẻ đứng sau hợp đồng của cô ta."
Diệp nhìn Linh Đan, rồi nhìn lại những bóng ma vật vờ xung quanh. Anh biết, nếu bước tiếp, anh sẽ không còn là gã thợ sửa lậu chỉ quan tâm đến việc sống sót qua ngày đoạn tháng nữa.