MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 5

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 5

891 từ · ~5 phút đọc

Trạm tàu điện ngầm cũ chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc sau lời đề nghị của Lão Quàng. Những "bóng ma" xung quanh dường như cũng ngừng nhai, ngừng thở, hướng những đôi mắt hốc hác về phía Diệp.

"Sở Lưu Trữ ư?" Diệp cười khẩy, nhưng trong mắt không có lấy một chút ý cười. "Lão già, lão đang bảo tôi đi dạo trong hầm băng của Diêm Vương đấy à? Nơi đó được canh giữ bởi những hệ thống cảm biến nhiệt và các Thợ Săn mã hóa cấp S. Tôi chỉ là một thợ sửa lậu, không phải cảm tử quân."

Lão Quàng không nói gì, lão lẳng lặng rút từ trong ngực áo ra một tấm thẻ từ bị cháy xém một góc, trên đó in biểu tượng một chiếc đồng hồ cát bị xiềng xích.

"Đây là thẻ của con trai ta," giọng lão nghẹn lại. "Nó từng là nhân viên bảo trì ở đó trước khi bị chúng 'thu hồi' vì biết quá nhiều. Tấm thẻ này vẫn còn một lớp mã truy cập dự phòng. Nó sẽ cho các người 300 giây. Không hơn một tích tắc."

Linh Đan bước lên phía trước, đôi mắt hổ phách của cô rực lên trong bóng tối. "Tôi sẽ đi. Nếu tôi thực sự chỉ là một vật chứa để họ thu hoạch, tôi muốn biết kẻ nào đã gieo cái mầm mống này vào máu thịt mình."

Diệp nhìn Linh Đan. Trong bộ dạng nhếch nhác, ướt đẫm nước cống, cô không còn vẻ tiểu thư đài các thường ngày, nhưng khí chất mạnh mẽ toát ra từ đôi vai gầy khiến anh bất giác sững sờ. Anh thở hắt ra, cầm lấy tấm thẻ từ lạnh ngắt.

"300 giây. Nếu chúng ta không ra kịp, lão hãy chuẩn bị sẵn hai cái hũ tro cốt đi, Lão Quàng."

Sở Lưu Trữ Ký Ức Thừa nằm ở biên giới giữa Khu 9 và Khu Lõi, một tòa nhà hình trụ xám xịt, không cửa sổ, trông như một ngôi mộ khổng lồ dựng đứng giữa màn mưa. Đây là nơi chứa những ổ cứng sinh học khổng lồ, lưu giữ toàn bộ những ký ức "rác" đã được lọc ra từ dòng máu của cư dân thành phố.

Diệp và Linh Đan bò qua đường ống thông khí phía sau tòa nhà. Mùi ozone hắc nồng và tiếng o o của máy móc đại diện cho sự quyền lực tuyệt đối của công nghệ.

"Nghe này," Diệp thì thầm, tay anh thoăn thoắt đấu nối chiếc máy tính cầm tay vào bảng mạch điều khiển. "Khi cửa mở, cô chạy thẳng đến khu vực Server trung tâm. Tôi sẽ chặn tín hiệu báo động. Cô phải tìm thấy hồ sơ có tên 'Dự án Eden'. Đó là mật danh của những Vật Chứa Nguyên Bản."

Tạch.

Cánh cửa thép dày khộp trượt sang hai bên. Một luồng khí lạnh toát tràn ra.

299... 298...

Đồng hồ đếm ngược trên tay Diệp bắt đầu chạy. Họ lao vào trong. Không gian bên trong đầy rẫy những ống nghiệm khổng lồ chứa dung dịch phát sáng, bên trong là những sợi dây thần kinh lơ lửng – đó chính là ký ức của hàng triệu con người.

Linh Đan chạy đến bàn điều khiển trung tâm, ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình cảm ứng sinh học. Dữ liệu chạy qua mắt cô nhanh như điện xẹt.

"Tìm thấy rồi! 'Eden - Vật chứa số 07: Linh Đan'."

Cô run rẩy nhấn vào tệp tin. Một bản hợp đồng hiện ra với những điều khoản bằng máu. Phía dưới cùng, phần chữ ký bên B (người mua) bị làm mờ, nhưng phần bên A (người bán) khiến Linh Đan khuỵu xuống sàn nhà.

"Không thể nào... cha tôi..."

Người ký tên bán cô đi, bán đi 300 năm tuổi thọ và biến cô thành một cái bình chứa, chính là người cha mà cô luôn tôn thờ. Ông ta đã đổi con gái mình để lấy một chiếc ghế trong Hội đồng Ngân hàng Thời gian mười tám năm về trước.

"Linh Đan! Chúng ta phải đi ngay!" Diệp hét lên.

060... 059...

Nhưng đã quá muộn. Ánh đèn của cả tòa nhà đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Tiếng còi báo động xé tan màn đêm. Một giọng nói vang dội khắp căn phòng:

"Cảm ơn vì đã tự mình tìm đến, Vật chứa số 07. Quá trình thu hoạch sẽ bắt đầu sớm hơn dự kiến."

Từ trong bóng tối, một gã đàn ông mặc bộ giáp đen bóng, trên tay cầm một thanh kiếm năng lượng màu tím xuất hiện. Đó là Khắc – Sát thủ cấp cao của Biệt đội Thu hồi.

"Chạy đi, Diệp!" Linh Đan đẩy mạnh anh về phía lối thoát hiểm. "Hắn muốn tôi, không phải anh!"

Diệp không chạy. Anh rút thanh sắt từ thắt lưng ra, đôi mắt anh đỏ ngầu. Mười bốn ngày tuổi thọ còn lại của anh bỗng bùng lên một thứ năng lượng liều lĩnh.

"Tôi đã nói rồi," Diệp nghiến răng, đứng chắn trước mặt Linh Đan khi Khắc bắt đầu bước tới. "Tôi là thợ sửa đồng hồ. Và hôm nay, tôi sẽ sửa lại cái số phận thối nát này."

Giây thứ 00:01. Cửa thoát hiểm đóng sầm lại. Họ đã bị nhốt kín bên trong ngôi mộ công nghệ cùng với tử thần.