MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 6

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 6

803 từ · ~5 phút đọc

Trong không gian chật hẹp của Sở Lưu Trữ, tiếng còi báo động rít lên từng hồi như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm trong các ống nghiệm. Khắc – gã sát thủ của Biệt đội Thu hồi – không vội vã. Hắn bước đi lững thững, thanh kiếm năng lượng trên tay rạch một đường cháy xém xuống sàn kim loại, tạo ra những tia lửa tím lạnh lẽo.

"Trần Diệp," Khắc cất giọng, âm thanh vang vọng bên trong chiếc mặt nạ thép. "Ngươi có biết tại sao mã số công dân của ngươi lại là 990 không?"

Diệp không trả lời, anh thủ thế, đôi mắt dán chặt vào từng chuyển động của đối phương.

"Số 990 dành cho những kẻ sinh ra từ nợ nần. Giống như cha ngươi," Khắc dừng lại, nghiêng đầu. "Ngươi còn nhớ năm ngươi lên mười không? Cái ngày mà cha ngươi trở về với một đôi giày da bóng loáng và một ổ bánh mì kẹp thịt còn nóng hổi?"

Ký ức bỗng chốc như một cơn lũ tràn về, xé toạc lớp vỏ bọc chai sạn trong lòng Diệp. Năm đó, khu ổ chuột chìm trong nạn đói. Cha anh, một người đàn ông gầy gò chỉ còn vài tháng tuổi thọ, đã dắt tay anh ra đại lộ. Ông bảo anh đứng đợi, rồi bước vào một tiệm cầm đồ sang trọng. Khi trở ra, ông không còn ho sặc sụa nữa, dáng đi nhanh nhẹn lạ thường, nhưng mái tóc đen của ông đã bạc trắng chỉ sau một giờ đồng hồ.

Ông đã bán mười năm cuối đời để mua cho con trai mình một đôi giày tử tế và một bữa no. Một tuần sau, ông gục xuống ngay bên cạnh đôi giày đó khi đồng hồ trên cổ tay về số 0.

"Ông ấy đã chết để tôi được sống!" Diệp gầm lên, lao về phía Khắc.

Thanh sắt trong tay Diệp vung lên một vòng cung tuyệt vọng. Nhưng Khắc quá nhanh. Hắn chỉ cần lách nhẹ người, chuôi kiếm đập mạnh vào mạng sườn Diệp khiến anh văng ra xa, va sầm vào một trụ chứa ký ức.

"Sai rồi," Khắc bước tới, giẫm mạnh chân lên ngực Diệp. "Ông ta bán mười năm đó cho Ngân hàng, và Ngân hàng đã bán lại nó cho những kẻ như cha của cô gái này. Sự hy sinh của cha ngươi chỉ là một giao dịch béo bở cho giới thượng lưu. Ngươi bảo vệ cô ta? Ngươi đang bảo vệ kẻ đã gián tiếp hút máu cha mình đấy."

Linh Đan đứng sững lại. Những lời nói của Khắc như những nhát dao đâm vào tim cô. Cha cô có được địa vị, có được sự trường thọ là nhờ những mẩu thời gian vụn vặt được gom góp từ sự khốn cùng của những người như cha Diệp. Cô nhìn vào bản hợp đồng trên màn hình, rồi nhìn Diệp đang đau đớn dưới chân gã sát thủ.

"Dừng lại đi!" Linh Đan hét lên, nước mắt giàn giụa. "Tôi sẽ đi với ông. Đừng giết anh ấy!"

Khắc khựng lại, dải đèn LED đỏ trên mặt nạ nhấp nháy. "Một lựa chọn khôn ngoan, Vật chứa số 07."

Nhưng ngay khi Khắc vừa nới lỏng chân, Diệp bất ngờ chộp lấy một ống nghiệm ký ức bị vỡ trên sàn, đâm thẳng vào khe hở ở khớp chân của bộ giáp. Một luồng điện xanh lét bùng lên.

"Linh Đan... chạy đi..." Diệp thào thào, máu ứa ra từ khóe miệng. "Tôi không bảo vệ cô vì cô là ai... tôi bảo vệ cô vì cô là người duy nhất... còn biết khóc ở cái thành phố này."

Sự cố chấp của Diệp khiến Khắc nổi giận. Gã nhấc bổng Diệp lên bằng một tay, thanh kiếm tím rực sáng chuẩn bị tung nhát chém quyết định.

Đúng lúc đó, hệ thống dữ liệu của Sở Lưu Trữ bỗng nhiên quá tải. Những sợi dây thần kinh trong các ống nghiệm bắt đầu co giật đồng loạt. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau – Lão Quàng đã kích hoạt mã độc từ xa thông qua tấm thẻ từ mà Diệp đang cầm.

"Cảnh báo! Rò rỉ ký ức cấp độ 4! Quy trình tự hủy bắt đầu trong 60 giây!"

Khói xám tràn ngập căn phòng. Linh Đan lao tới, nắm lấy tay Diệp. Trong sự hỗn loạn, cô nhìn thấy một lối đi hẹp vừa mở ra phía sau tủ Server.

"Đi thôi Diệp! Chúng ta chưa thể chết ở đây!"

Họ biến mất vào màn khói ngay khi thanh kiếm của Khắc chém xuống khoảng không. Phía sau họ, Sở Lưu Trữ bắt đầu sụp đổ, chôn vùi những bí mật bẩn thỉu trong tiếng đổ nát của bê tông và sắt thép.