MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 7

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 7

947 từ · ~5 phút đọc

Tiếng nổ từ Sở Lưu Trữ vọng lại phía sau như một tiếng sấm rền rĩ bị bóp nghẹt dưới lòng đất. Diệp và Linh Đan chao đảo lao ra khỏi ống thoát khí, rơi lăn lộn xuống một triền dốc đầy bùn đất và rác thải công nghiệp.

Trời đang đổ mưa. Không phải cơn mưa tưới mát tâm hồn trong những bài hát cổ xưa, mà là thứ mưa axit đặc quánh, xám xịt, có mùi lưu huỳnh nồng nặc. Từng giọt nước chạm vào da thịt khiến họ cảm thấy xót xa như bị kim châm.

Diệp gắng gượng đứng dậy, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn xuống cổ tay mình. Dãy số màu hổ phách đang nhấp nháy một cách bất ổn do ảnh hưởng từ cú va đập và việc hấp thụ ký ức thừa lúc nãy.

00:11:05:22:10. Mười một tháng. Con số này là sự sống của Linh Đan san sẻ cho anh, nhưng giờ đây nó đang trồi sụt thất thường.

"Linh Đan, dậy đi! Chúng ta phải tìm chỗ trú," Diệp hét lên giữa tiếng mưa gào thét.

Linh Đan nằm cách đó vài mét, bộ váy trắng giờ đã trở thành một đống vải vụn bẩn thỉu. Cô không trả lời. Khi Diệp chạm vào vai cô, anh giật mình vì cái nóng hầm hập. Cô đang lên cơn sốt mã nguồn – phản ứng phụ khi một "Vật chứa" bị rút cạn quá nhanh rồi lại bị ép truyền thời gian ngược ra ngoài.

Diệp cõng Linh Đan lên lưng, bước đi loạng choạng về phía Vùng Xám – dải đất nằm giữa ranh giới Khu 9 và bức tường ngăn cách với thế giới bên ngoài. Đây là nơi những tòa nhà cao tầng bị bỏ hoang, chỉ còn trơ khung sắt, trông như những bộ xương thú khổng lồ bị thời gian gặm nhấm.

Anh tìm thấy một hầm trú ẩn nhỏ dưới chân một chân cầu vượt sụp đổ. Diệp đặt Linh Đan xuống một tấm nệm lò xo cũ kỹ, rồi vội vã tháo chiếc ba lô rách nát lấy ra vài mảnh vải sạch để lau nước mưa trên người cô.

"Nóng... lạnh quá..." Linh Đan lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Đôi mắt hổ phách của cô nhắm nghiền, nhưng nước mắt vẫn chảy dài qua gò má tái nhợt.

Trong cơn sốt, cô thấy lại cảnh cha mình ký vào bản hợp đồng đó. Cô thấy những năm tháng mình sống trong nhung lụa thực chất là được nuôi bằng máu và tuổi thọ của hàng vạn người nghèo. Mỗi miếng ăn cô nuốt vào, mỗi bộ quần áo cô mặc lên, đều mang mùi vị của sự mục nát.

Diệp ngồi bệt xuống bên cạnh, nhìn đăm đăm vào màn mưa ngoài cửa hầm. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bết bát của cô.

"Tôi từng ghét những kẻ như cô," Diệp nói khẽ, giọng anh hòa vào tiếng mưa. "Tôi ghét cái cách các người nhìn chúng tôi như những sinh vật chỉ sống được vài ngày. Nhưng nhìn cô lúc này... cô cũng chỉ là một nạn nhân của cái cỗ máy nghiền người đó mà thôi."

Bỗng nhiên, đồng hồ trên cổ tay Linh Đan phát ra một tiếng tít dài chói tai. Dãy số tím của cô đột ngột đỏ rực lên rồi bắt đầu giảm xuống với tốc độ kinh hoàng.

82 năm... 70 năm... 50 năm...

"Cái gì thế này?" Diệp hốt hoảng kiểm tra. "Khắc đã để lại một 'dấu vết truy thu' trên người cô!"

Hóa ra, cú chạm của thanh kiếm tím lúc nãy không chỉ để giết người, mà còn để kích hoạt quy trình thu hồi từ xa. Ngân hàng Trung ương không cần bắt sống cô nữa, chúng đang rút cạn cô ngay tại đây, qua không trung.

"Không... không được..." Diệp nghiến răng. Anh biết nếu cứ đà này, trong 5 phút nữa Linh Đan sẽ chỉ còn là một cái xác già nua.

Anh nhìn vào dãy số "11 tháng" của mình. Đây là tất cả những gì anh có. Nếu anh trả lại cho cô, anh sẽ chết ngay lập tức. Nếu không trả, cô sẽ chết.

Diệp cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh Đan. Anh nhớ đến cha mình, nhớ đến đôi giày da và ổ bánh mì năm ấy. Sự hy sinh không phải là một giao dịch, đó là một lựa chọn.

"Cha à... có lẽ con hiểu tại sao cha làm vậy rồi," Diệp cười buồn.

Anh áp cổ tay mình vào cổ tay cô, chuẩn bị thực hiện quy trình truyền ngược. Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay gầy guộc nhưng cứng như gọng kìm giữ chặt lấy tay anh.

"Đừng làm điều ngu ngốc, thằng lõi!"

Lão Quàng xuất hiện từ bóng tối của căn hầm, toàn thân ướt sũng, hơi thở hổ hển. Trên tay lão cầm một thiết bị lạ lùng trông như một chiếc loa cũ bị tháo tung.

"Lão Quàng? Sao lão tìm được tới đây?"

"Tao đã gắn thiết bị định vị vào tấm thẻ từ rồi!" Lão Quàng ném thiết bị về phía Diệp. "Dùng cái này! Đây là 'Máy Nhiễu Tần Số'. Nó sẽ cắt đứt liên lạc giữa cô ta và Ngân hàng trong chốc lát. Nhưng chúng ta chỉ có vài tiếng trước khi chúng gửi một đội quân thực sự tới đây."

Lão Quàng nhìn Linh Đan, rồi nhìn Diệp, ánh mắt lão hiện lên một vẻ đau đớn khó tả.

"Mưa axit sắp tạnh rồi," lão nói, giọng khàn đặc. "Nhưng cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu thôi. Diệp, nếu mày muốn cứu con bé, mày phải đưa nó đến 'Vùng Đất Không Giờ'."