MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 15

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 15

782 từ · ~4 phút đọc

Sự bùng nổ của quả cầu trung tâm không tạo ra một tiếng động dữ dội. Nó là một sự rung động của thực tại, một tiếng "soạt" nhẹ nhàng như thể ai đó vừa xé toạc một tấm màn che cũ kỹ. Luồng ánh sáng trắng tinh khiết tràn qua căn hầm, biến mọi thứ thành một vùng trắng xóa tuyệt đối.

Trong khoảnh khắc đó, hệ thống máy chủ của Ngân hàng Thời gian tại Khu Lõi sụp đổ. Những mã vạch sinh học trên cổ tay hàng triệu người đồng loạt phát ra tiếng rắc giòn tan rồi tan biến như lớp vảy nến. Những con số đỏ, vàng, tím... tất cả đều bay hơi vào không trung, trả lại cho làn da con người sự nguyên thủy vốn có.

Giây cuối cùng của Diệp đứng khựng lại.

Khi ánh sáng dịu đi, căn hầm chỉ còn là một đống đổ nát của pha lê và đồng nát. Kẻ Giữ Nhịp đã biến mất, ngọn tháp cũng không còn tiếng tích tắc. Diệp nằm đó, mắt nhắm nghiền, lồng ngực không còn phập phồng.

Linh Đan quỳ bên cạnh anh. Lớp sương mù xám xịt trong tâm trí cô đã bị quét sạch hoàn toàn. Mọi cảm xúc ùa về như một cơn thác lũ: sự hối hận, lòng biết ơn, và một tình yêu đau đớn đến nghẹt thở. Cô không còn là một "vật chứa", cô là một con người. Và con người thì biết đau khi thấy người mình thương tan biến.

"Diệp... tỉnh lại đi..." cô thào thào, bàn tay run rẩy chạm vào gò má lạnh ngắt của anh.

Cô nhìn xuống cổ tay trái của Diệp. Dãy số điện tử đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một vết sẹo dài, lồi lõm và thô ráp—dấu vết của việc dòng thời gian nguyên thủy đã "khâu" lại mạng sống của anh vào giây cuối cùng. Không còn con số nào nhảy ngược, không còn sự truy đuổi của tử thần công nghệ.

Diệp khẽ ho một tiếng, máu đỏ tươi tràn ra khóe môi. Anh từ từ mở mắt, đôi mắt đờ đẫn dần lấy lại tiêu cự. Anh nhìn thấy trần hầm đổ nát, nhìn thấy bầu trời xám xịt của Vùng Đất Không Giờ giờ đây đang chuyển sang một màu xanh lam nhạt lần đầu tiên sau hàng thế kỷ.

Và anh nhìn thấy Linh Đan đang khóc. Những giọt nước mắt thực sự, nóng hổi rơi xuống mặt anh.

"Cô... lại biết khóc rồi sao?" Diệp thầm thì, giọng khàn đặc.

Linh Đan bật cười trong tiếng nấc, cô ôm chầm lấy anh, gục đầu vào bờ vai gầy guộc. "Phải, tôi đau lắm. Đau hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng. Nhưng tôi thích cảm giác này."

Diệp đưa bàn tay trái lên, nhìn vết sẹo dài trên cổ tay mình. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đập đều đặn, không còn bị chi phối bởi những con số. Anh không biết mình còn bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày. Có thể là bốn mươi năm, có thể là ba mươi năm, hoặc chỉ là mười năm nữa. Nhưng lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình thực sự sở hữu chúng.

"Thời gian... nó đứng yên rồi sao?" Diệp hỏi, nhìn xung quanh.

"Không," Linh Đan ngước lên, lau nước mắt, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh bình minh đang dần ló rạng ở phía xa. "Nó bắt đầu chạy rồi. Theo cách mà nó nên chạy."

Họ đứng dậy, dìu nhau bước ra khỏi đống đổ nát của ngọn tháp. Bên ngoài, Vùng Đất Không Giờ đang tan rã. Những bóng ma của Kẻ Ăn Giây đang dần tan biến vào hư không, trả lại không gian cho gió và mây trời.

Phía chân trời, ánh mặt trời không còn là một quầng đỏ bầm rỉ máu. Nó là một khối cầu vàng óng đang từ từ nhô lên, sưởi ấm những tàn tích của một kỷ nguyên nô dịch vừa kết thúc.

Diệp nắm lấy tay Linh Đan. Vết sẹo trên cổ tay anh vẫn còn đau nhức, nhưng đó là cái đau của sự sống, của một khởi đầu mới. Họ không còn là thợ sửa lậu hay tiểu thư khu lõi. Họ chỉ là hai con người, bước đi trên con đường đầy bụi bặm, hướng về phía thành phố nơi hàng triệu người cũng đang bắt đầu học cách sống một ngày mà không cần nhìn vào cổ tay.

"Chúng ta đi đâu bây giờ?" Linh Đan hỏi.

"Về nhà," Diệp đáp, mắt anh nhìn về hướng Khu 9. "Về nơi mà chúng ta sẽ già đi cùng nhau, từng ngày một."