MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 14

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 14

962 từ · ~5 phút đọc

Tiếng thép rít lên chói tai khi đỉnh ngọn tháp bị một lực lượng vô hình bóp nát. Bụi đồng rơi xuống như những cơn mưa kim loại. Khắc không bước xuống cầu thang, hắn rơi thẳng xuống từ khoảng trống trên trần nhà, đáp đất bằng một cú chấn động khiến mặt sàn đá của hầm chứa nứt toác.

Bộ giáp đen của gã sát thủ giờ đây rực lên những lằn chớp tím của "Pháo Bẻ Cong Không Gian". Hắn không còn là một con người, mà là một thực thể của sự hủy diệt được nuôi bằng hàng thế kỷ tuổi thọ bị đánh cắp.

"Hai giờ ba mươi phút," Khắc liếc nhìn dãy số đang mờ dần trên tay Diệp, giọng hắn vang lên qua bộ lọc âm thanh như tiếng đá nghiền. "Ngươi đã đánh đổi tất cả chỉ để kéo dài một cơn ác mộng sao, tên thợ sửa lậu?"

Diệp đứng chắn trước Linh Đan, thanh sắt trong tay anh run rẩy nhưng ánh mắt thì không. "Ác mộng là thứ các người tạo ra. Chúng tôi chỉ đang cố gắng tỉnh dậy."

Khắc không buồn đáp lời. Hắn vung thanh kiếm tím, một làn sóng xung kích đánh bật Diệp văng vào những chiếc bình pha lê. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành, nhưng thay vì chất lỏng, những hạt ánh sáng trắng tinh khiết tràn ra, lơ lửng xung quanh họ như những linh hồn lạc lối.

"Linh Đan, về đây," Khắc đưa bàn tay bọc thép về phía cô. "Cha cô đang đợi. 'Dự án Eden' cần sự hoàn thiện. Cô là mảnh ghép cuối cùng để ông ấy đạt được sự trường sinh tuyệt đối."

Linh Đan đứng giữa những hạt ánh sáng trắng. Đôi mắt hổ phách của cô phản chiếu sự tinh khiết của Thời Gian Nguyên Thủy. Trong sự tĩnh lặng của tâm trí vốn đã bị đóng băng cảm xúc, một câu hỏi logic nảy sinh: Nếu cô quay về, thế giới sẽ tiếp tục mục nát. Nếu cô ở lại, Diệp sẽ tan biến.

"Tôi sẽ không về," Linh Đan nói, giọng bình thản đến mức đáng sợ. "Hành động của cha tôi không dựa trên sự bảo tồn nòi giống, mà dựa trên sự ích kỷ cá nhân. Đó là một lỗi hệ thống cần phải xóa bỏ."

Khắc cười gằn: "Lỗi hệ thống? Chính cái hệ thống đó đã cho cô cuộc sống nhung lụa mười tám năm qua. Cô đang sống bằng hơi thở của những kẻ nằm dưới mồ kia đấy!"

Hắn lao tới, thanh kiếm tím nhắm thẳng vào trái tim Linh Đan. Hắn không cần cô sống, hắn chỉ cần cái mã nguồn trong máu cô.

"KHÔNG!"

Diệp gầm lên, dùng chút sức tàn cuối cùng lao vào ôm chặt lấy chân Khắc. Sự va chạm giữa máu thịt và hợp kim phát ra tiếng kêu khô khốc. Diệp bị Khắc dùng chuôi kiếm đập mạnh vào gáy, máu tươi tuôn ra, hòa cùng màu vàng của thời gian đang cạn kiệt.

01:15:00.

"Linh Đan... máu của cô..." Diệp thào thào, tay anh vẫn bám chặt lấy giáp chân của gã sát thủ. "Chạm vào... quả cầu trung tâm..."

Khắc gầm lên một tiếng tức giận, hắn nhấc bổng Diệp lên bằng một tay, chuẩn bị chẻ đôi anh ra. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Linh Đan đã hành động. Cô không lao về phía Diệp, cô lao về phía quả cầu pha lê khổng lồ chứa "Chìa khóa giải mã".

Cô dùng bàn tay mình đập mạnh vào mảnh thủy tinh sắc nhọn của một chiếc bình vỡ. Máu đỏ tươi chảy ra—thứ máu duy nhất trong cái thành phố này chưa bị mã hóa hoàn toàn. Cô áp bàn tay đầy máu lên bề mặt quả cầu trung tâm.

OONG...

Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt bùng lên từ tâm quả cầu, nuốt chửng lấy toàn bộ hầm chứa. Những hạt ánh sáng nguyên thủy bắt đầu xoay vòng như một cơn lốc xoáy.

Khắc bị luồng năng lượng đẩy văng ra xa, bộ giáp của hắn bắt đầu phát ra những tiếng báo động đỏ rực. "Cảnh báo! Mã nguồn bị nhiễm độc! Hệ thống truy thu bị đảo ngược!"

"Ngươi thấy chưa?" Kẻ Giữ Nhịp từ trong góc tối lên tiếng, nụ cười của lão tràn đầy sự giải thoát. "Thời gian nguyên thủy không chấp nhận sự nô dịch. Khi máu của 'Vật chứa' chạm vào 'Chìa khóa', cuộc chơi của các người kết thúc rồi."

Cơ thể Khắc bắt đầu tan chảy. Những năm tháng mà hắn cướp đoạt, những thế kỷ mà hắn tích trữ trong bộ giáp đang bị quả cầu ánh sáng hút ngược trở lại. Hắn thét lên một tiếng kinh hoàng trước khi biến thành một đống kim loại vô hồn.

Nhưng luồng ánh sáng không dừng lại ở đó. Nó đang lan rộng ra, xuyên qua vách đá, xuyên qua Vùng Đất Không Giờ, hướng thẳng về phía trung tâm thành phố.

Diệp nằm trên sàn, mờ ảo đi từng giây. Anh thấy Linh Đan bước lại gần mình. Trong luồng ánh sáng trắng ấy, lớp sương xám bao phủ cảm xúc của cô đang bị xé toạc. Đôi mắt cô bắt đầu biết rung động.

"Diệp..." cô thầm thì, quỳ xuống bên cạnh anh.

"Cảm ơn cô..." Diệp mỉm cười, dãy số trên tay anh chỉ còn: 00:00:10. "Ít nhất... tôi cũng được thấy cô... biết buồn một lần nữa..."

00:00:05.

Hơi thở của Diệp nhẹ dần. Nhưng ngay khi giây cuối cùng chuẩn bị nhảy về số không, quả cầu trung tâm nổ tung, giải phóng một làn sóng xung kích làm rung chuyển cả hành tinh.

Thời gian đã được giải phóng. Nhưng liệu nó sẽ cứu Diệp, hay sẽ mang anh đi cùng với cái hệ thống cũ nát kia?