MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 13

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 13

835 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng vàng rực từ dòng máu của Diệp lịm dần khi bánh răng cuối cùng đứng khựng lại. Cỗ máy đồng rền rĩ một tiếng rồi im bặt. Hệ thống ẩn danh đã được tái thiết lập, nhưng cái giá phải trả là một sự im lặng rợn người.

Diệp ngã quỵ xuống cạnh trục quay, cánh tay phải buông thõng, run rẩy không ngừng. Trên cổ tay anh, dãy số chỉ còn là một vệt mờ nhạt đến đáng sợ: 00:00:03:15:22.

Ba giờ mười lăm phút. Từ một người có "tài sản" một năm, Diệp đã tự biến mình thành kẻ đứng bên bờ vực của sự tan biến.

Linh Đan dần tỉnh lại trên sàn đá lạnh lẽo. Làn sương xám bao phủ cảm xúc của cô dường như mỏng đi một chút sau điệu nhảy dang dở, nhưng đôi mắt vẫn chưa lấy lại được ánh lửa. Cô nhìn Diệp, rồi nhìn vệt máu vàng đang khô lại trên các bánh răng.

"Tại sao?" Cô hỏi, thanh âm vẫn đều đều nhưng có một sự khựng lại rất nhỏ. "Xác suất sống sót của anh giờ đây chỉ còn dưới 5%. Việc cứu tôi không mang lại lợi ích lâu dài cho cả hai."

Diệp cười, một nụ cười nhợt nhạt đến đau lòng. Anh tựa lưng vào trục đồng, hơi thở khó nhọc. "Cô... cô vẫn cứ tính toán như thế sao? Có những thứ... không nằm trong xác suất, Linh Đan ạ. Đó là lý do tại sao con người không phải là máy móc."

Kẻ Giữ Nhịp từ trên cao bước xuống, đôi mắt xoáy đồng hồ của lão nhìn Diệp với vẻ thương hại xen lẫn kính trọng. Lão vung tay, một lối đi bí mật phía sau đống bánh răng rỉ sét từ từ mở ra, tỏa hơi lạnh buốt giá.

"Ngươi đã dùng mạng sống để vận hành ngọn tháp, vậy thì ngươi xứng đáng biết được sự thật," lão già nói trầm đục. "Đi vào trong đó. Đó là Hầm chứa thời gian cũ – nơi lưu trữ những phôi thai thời gian đầu tiên trước khi Ngân hàng Trung ương biến chúng thành công cụ nô dịch."

Diệp gắng gượng đứng dậy, tựa vào vai Linh Đan. Cả hai bước vào đường hầm tối om. Ở cuối con đường là một căn phòng hình vòm, nơi chứa hàng nghìn chiếc bình pha lê cổ đại. Nhưng khác với những ống nghiệm hiện đại ở Sở Lưu Trữ, bên trong những chiếc bình này không phải là những sợi dây thần kinh, mà là những quả cầu ánh sáng trắng tinh khiết.

"Đây là gì?" Linh Đan đưa tay chạm vào một chiếc bình.

"Đó là Thời Gian Nguyên Thủy," giọng Kẻ Giữ Nhịp vang lên phía sau. "Thời gian mà thiên nhiên ban tặng cho mỗi con người khi sinh ra, không thể mua bán, không thể chuyển nhượng. Nhưng Ngân hàng đã tìm ra cách 'mã hóa' chúng, biến chúng thành loại tiền tệ mà chúng ta đang thấy ngày nay."

Diệp tiến lại gần một chiếc bình lớn nhất ở trung tâm. Bên trong đó, một dòng chữ mờ ảo hiện lên: Dự án Khởi Nguyên - Chìa khóa giải mã mã vạch sinh học.

"Nếu chúng ta có thể giải phóng toàn bộ số phôi thai này ra bầu khí quyển," Diệp thầm thì, mắt anh rực sáng lên dù cơ thể đang kiệt quệ. "Toàn bộ hệ thống mã vạch trên cổ tay nhân loại sẽ tự hủy. Thời gian sẽ quay trở về với chủ nhân đích thực của nó. Không còn kẻ nghèo chết yểu, không còn kẻ giàu bất tử. Tất cả sẽ công bằng trước cái chết."

Linh Đan lặng người. Một logic mới bắt đầu hình thành trong trí não vốn đã bị đóng băng cảm xúc của cô. "Nếu làm vậy... tất cả những kẻ đang sống bằng thời gian vay mượn ở Khu Lõi sẽ chết ngay lập tức. Bao gồm cả cha tôi."

"Và cả tôi nữa," Diệp nhìn xuống cổ tay mình. "Ba giờ của tôi cũng sẽ biến mất. Nhưng ít nhất, thế giới sẽ được thở một lần nữa."

Bỗng nhiên, một chấn động dữ dội rung chuyển toàn bộ ngọn tháp. Tiếng kim loại bị xé toạc vang lên từ phía trên.

"Chúng đến rồi," Kẻ Giữ Nhịp thốt lên, khuôn mặt lão biến sắc. "Khắc không còn dùng sóng truy thu nữa. Hắn đã dùng 'Pháo Bẻ Cong Không Gian'. Hắn đang trực tiếp xé toạc Vùng Đất Không Giờ để tiến vào đây."

Diệp quay sang nhìn Linh Đan, bàn tay anh siết chặt tay cô lần cuối.

"Chúng ta không có thời gian để do dự nữa. Linh Đan, cô phải giúp tôi. Cô là Vật Chứa Nguyên Bản, chỉ có mã nguồn trong máu cô mới có thể mở khóa số phôi thai này."

Dãy số của Diệp nhảy về: 02:45:10.

Trận chiến cuối cùng không phải là để sống sót, mà là để chọn cách chết sao cho có ý nghĩa nhất.