Dưới hầm ngọn tháp, âm thanh của những bánh răng đồng nghiến vào nhau tạo nên một bản nhạc cơ khí khô khốc và đơn điệu. Diệp vẫn tiếp tục đẩy thanh đòn, đôi vai anh đã sưng tấy, từng thớ cơ biểu tình trong đau đớn. Anh không còn đếm được mình đã quay bao nhiêu vòng, chỉ biết rằng mỗi khi dãy số trên cổ tay Linh Đan mờ đi một chút, anh lại có thêm động lực để không ngã xuống.
Linh Đan ngồi đó, đôi mắt hổ phách vô hồn nhìn chăm chằm vào một kẽ nứt trên tường đá. Với cô, thời gian lúc này không còn là dòng chảy, nó là một khối đặc quánh. Cô không thấy chán, không thấy thương xót, cũng không thấy hy vọng.
"Anh nên nghỉ ngơi," cô nói, giọng đều đều như tiếng máy. "Theo tính toán, nếu anh kiệt sức, tốc độ quay sẽ giảm 40%, dẫn đến rủi ro lộ diện cao hơn."
Diệp dừng lại một nhịp, thở hắt ra, lau mồ hôi bằng cánh tay đen nhẻm. "Cô nói như một cái máy tính vậy, Linh Đan. Cô không thấy... khó chịu khi thấy tôi thế này sao?"
Linh Đan im lặng một lúc, rồi lắc đầu. "Tôi biết anh đang đau, nhưng tôi không 'thấy' đau. Đó là hai khái niệm khác nhau."
Bỗng nhiên, từ tầng trên của ngọn tháp, một âm thanh lạ lùng vọng xuống. Đó không phải tiếng gõ của Kẻ Giữ Nhịp, mà là một giai điệu cổ xưa phát ra từ một chiếc máy hát đĩa cũ kỹ bị bỏ quên trong góc tháp. Tiếng nhạc rè rè, đứt quãng nhưng mang theo một nhịp điệu da diết, dịu dàng—một bản Waltz từ thời mà con người còn chưa biết cách mua bán tuổi thọ.
Linh Đan đứng dậy. Một phản xạ tự nhiên nào đó trong tủy xương cô trỗi dậy. Đôi chân cô bước đi không tự chủ theo nhịp nhạc.
"Đó là gì vậy?" Diệp ngạc nhiên hỏi, anh buông thanh đòn, bước lại gần cô.
"Nhạc..." Linh Đan thì thầm. Trong đầu cô, một đoạn ký ức bị mờ đi bởi sương xám đột ngột phát sáng. Hình ảnh một cô bé năm tuổi đang xoay vòng trên đôi chân của mẹ trong một căn phòng ngập nắng hiện về. Đó là ký ức duy nhất về mẹ mà cha cô chưa kịp bán đi.
Linh Đan bắt đầu xoay vòng. Giữa tầng hầm tối tăm và đầy dầu máy, cô nhảy một mình. Những bước chân của cô nhẹ tênh, tà váy rách nát bay bổng như cánh bướm đêm. Cô không nhảy bằng cảm xúc, cô nhảy bằng bản năng của một linh hồn đang cố gắng bám lấy chút mảnh vỡ cuối cùng của nhân tính.
Diệp nhìn sững sờ. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy một giọt nước mắt lăn dài trên gò má phẳng lặng của cô. Cô không khóc vì buồn, cô khóc vì cơ thể cô đang phản ứng lại sự trống rỗng trong tâm trí.
"Linh Đan..." Diệp bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy tay cô.
Ngay khi hai bàn tay chạm nhau, một sự cố xảy ra. Vì Diệp đã dừng đẩy trục quay quá lâu, hệ thống ẩn danh bị ngắt quãng. Một luồng sóng xung kích từ Ngân hàng Trung ương quét qua Vùng Đất Không Giờ, đánh thẳng vào ngọn tháp.
Chiếc đĩa nhạc vỡ tan. Linh Đan khựng lại, đôi mắt hổ phách đột ngột trợn trừng. Cô ôm lấy đầu, quỵ xuống.
"Nó... nó đang đòi lại..." cô rên rỉ.
Trên cổ tay cô, dãy số tím bỗng dưng bùng cháy, tỏa ra một làn khói đen kịt. Những sợi dây xích vô hình của "Dự án Thanh lọc" đã tìm thấy kẽ hở. Chúng không chỉ rút thời gian, chúng đang bắt đầu hút lấy linh hồn cô.
"Diệp! Quay đi! Mau quay đi!" Tiếng thét của Kẻ Giữ Nhịp vọng xuống từ phía trên.
Diệp lao về phía thanh đòn, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đẩy. Nhưng lần này, thanh đòn nặng như bị hàng vạn cân đá đè lên. Khắc đã tìm ra cách can thiệp vào vật lý của ngọn tháp từ xa.
"Tôi... không thể... nhúc nhích được nó!" Diệp nghiến răng đến bật máu môi.
Linh Đan nằm trên sàn, cơ thể cô bắt đầu trở nên trong suốt. Điệu nhảy vừa rồi là những giây phút rực rỡ cuối cùng trước khi bóng tối của Ngân hàng nuốt chửng lấy cô.
Trong giây phút sinh tử, Diệp nhìn thấy một khe hở dưới trục quay chính. Một ý tưởng điên rồ lóe lên. Anh rút thanh sắt của mình ra, đâm thẳng vào mạch máu trên cổ tay phải—nơi dòng thời gian một năm đang chảy. Anh không truyền cho Linh Đan, anh truyền trực tiếp vào bộ bánh răng của ngọn tháp.
"Ngươi điên rồi! Ngươi đang đốt cháy mạng sống để bôi trơn cỗ máy!" Kẻ Giữ Nhịp kinh hãi hét lên.
Diệp không quan tâm. Ánh sáng vàng từ máu anh chảy vào các bánh răng. Trục quay bắt đầu xoay nhanh như gió. Làn khói đen trên tay Linh Đan bị đẩy lùi. Cô dần đặc lại, hơi thở trở nên ổn định hơn.
Nhưng Diệp nhìn xuống cổ tay mình. 00:00:20:00... 10:00...
Thời gian của anh đang bốc cháy theo đúng nghĩa đen để đổi lấy một điệu nhảy dang dở của cô gái không còn cảm xúc.