MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 11

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 11

809 từ · ~5 phút đọc

Tiếng búa của Kẻ Giữ Nhịp gõ xuống quả cầu thủy tinh vang lên một âm thanh khô khốc, báo hiệu giao dịch đã thành hiện thực.

Linh Đan đứng đó, đôi mắt hổ phách từng tràn đầy sợ hãi và uất hận giờ đây bỗng chốc trở nên phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Một làn sương xám nhạt bao phủ lấy cổ tay cô, che mờ dãy số tím rực rỡ. Ký ức về cha, về những trận mưa axit, hay về hơi ấm từ bàn tay Diệp vẫn còn đó trong não bộ, nhưng chúng chỉ còn là những dòng dữ liệu vô hồn. Cô không còn cảm thấy đau lòng, cũng chẳng còn thấy sợ hãi.

Cô nhìn Diệp, nhưng ánh mắt ấy xuyên qua anh như nhìn một vật thể vô tri.

"Đi thôi," Linh Đan nói, giọng nói trong trẻo nhưng đều đều, thiếu hẳn những nhịp ngắt quãng của cảm xúc.

Diệp siết chặt nắm tay, trái tim anh thắt lại vì một nỗi đau mà Linh Đan hiện tại không thể chia sẻ. Anh lầm lũi đi theo Kẻ Giữ Nhịp xuống tầng hầm của ngọn tháp. Ở đó, một cỗ máy khổng lồ gồm hàng triệu bánh răng bằng đồng đang rít lên từng hồi.

"Nhiệm vụ của ngươi là đẩy trục quay chính," Kẻ Giữ Nhịp chỉ vào một thanh đòn lớn. "Mỗi vòng quay của ngươi sẽ đổi lấy một giờ ẩn danh cho cô ta trước sự truy quét của Ngân hàng. Nhớ cho kỹ, nếu ngươi dừng lại, hơi thở của cô ta sẽ lại rực sáng trên bản đồ của Khắc."

Diệp bước tới, áp vai vào thanh đòn lạnh ngắt. Sức nặng của nó không phải là sắt thép, mà là sức nặng của mười tháng tuổi thọ còn lại trong máu anh. Anh bắt đầu đẩy. Két... két...

Trong khi đó, tại Khu Lõi của thành phố, thế giới vẫn vận hành dưới những ánh đèn neon rực rỡ đến lóa mắt.

Bên trong tòa tháp của Ngân hàng Thời gian Trung ương, Tổng giám đốc – cha của Linh Đan – đang ngồi trong một căn phòng ngập tràn hương tinh dầu đắt đỏ. Trước mặt ông ta là một màn hình hologram khổng lồ hiện ra khuôn mặt lạnh lùng của Khắc.

"Mất dấu rồi sao?" Giọng ông ta trầm thấp, không hề có chút lo lắng cho con gái, chỉ có sự tiếc nuối về một món hàng giá trị.

"Chúng đã tiến vào Vùng Đất Không Giờ," Khắc đáp, thanh kiếm tím trên tay gã vẫn còn dính những vệt đen của ký ức thừa. "Hệ thống truy thu từ xa đã bị nhiễu hoàn toàn. Có kẻ đã giúp chúng che giấu mã nguồn."

"Vùng Đất Không Giờ ư..." Người cha xoay nhẹ chiếc nhẫn kim cương trên tay, thứ nhẫn có thể tích trữ đến 50 năm tuổi thọ dự phòng. "Đó chỉ là một hầm chứa rác. Đừng lo, sớm muộn gì chúng cũng phải bước ra. Không ai có thể sống mãi trong sự tĩnh lặng đó mà không phát điên."

Ông ta đứng dậy, đi về phía cửa sổ sát đất nhìn xuống thành phố. Dưới kia, hàng triệu con người đang hối hả chạy đua, bán từng giờ, từng phút của mình chỉ để đổi lấy những thứ phù phiếm do Ngân hàng tạo ra.

"Khắc, hãy kích hoạt 'Dự án Thanh lọc'. Nếu không thể thu hồi lại Vật chứa số 07, chúng ta sẽ xóa sổ cả Khu 9. Đừng để bất kỳ mầm mống phản kháng nào từ đống rác đó lan ra."

Dưới hầm ngọn tháp, mồ hôi đầm đìa trên trán Diệp. Đôi chân anh run rẩy, mỗi vòng quay khiến anh cảm giác như mình già đi thêm một chút.

Linh Đan ngồi trên bậc thang đá, lặng lẽ quan sát anh. Cô không giúp, cũng không ngăn cản. Cô chỉ ngồi đó, giống như một con búp bê xinh đẹp bị hỏng mất phần linh hồn.

"Anh không mệt sao?" Cô hỏi, một câu hỏi thuần túy mang tính tò mò logic.

Diệp ngước nhìn cô, môi anh khô khốc nhưng nụ cười lại đầy cay đắng: "Mệt chứ. Nhưng ít ra, khi nhìn thấy cô còn thở, tôi biết thời gian của tôi không bị phí hoài."

Linh Đan nghiêng đầu, cố gắng lục tìm trong trí nhớ xem cảm giác "vị tha" là gì, nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống xám xịt.

Phía sau ánh đèn neon của thành phố là âm mưu diệt chủng, còn phía sau sự yên bình giả tạo của ngọn tháp là sự bào mòn từ bên trong. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu, khi Diệp nhận ra rằng anh không chỉ phải bảo vệ sự sống của Linh Đan, mà còn phải tìm cách mang "con người" của cô trở lại.